Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 94: Chuyến Tàu Về Quê Và Bí Mật Của Nhà Cậu Mợ
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:13
“Em không biết vẽ mà còn vẽ đẹp thế này, đã là rất lợi hại rồi.” Chị Triệu giơ ngón tay cái lên với Tạ Vân.
Tạ Vân cười cười nói: “Chị Triệu chị đừng khen em nữa, em còn nhiều điều phải học hỏi các chị lắm.”
Chủ nhiệm cũng nghe được tin tức, đi xem báo tường xong, về khen ngợi Tạ Vân.
Chủ nhiệm nói: “Cái này làm rất tốt, có thể tiếp tục phát huy, sau này cái này giao cho cô phụ trách nhé.”
“Vâng thưa chủ nhiệm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Sau đó Tạ Vân lại bắt đầu xuống phân xưởng quan sát, lại đi phỏng vấn người khác.
Bây giờ công nhân trong xưởng đều lấy việc được Tạ Vân phỏng vấn viết báo tường làm vinh dự, ai mà được lên báo tường thì đó là chuyện đáng để khoe khoang.
Tạ Vân cũng nghiêm túc phỏng vấn sự tích của từng nhân vật muốn viết, lúc viết cũng cố gắng viết tốt từng bài.
Cô cũng học được rất nhiều điều bổ ích trong quá trình phỏng vấn, nhưng một tháng sau, người phụ trách viết báo tường trước kia là Lưu Kiều Kiều đã trở lại.
Thấy Tạ Vân đang làm việc của mình, còn nói cảm ơn với Tạ Vân.
Mãi đến khi chủ nhiệm đến nói với cô ta sắp xếp công việc khác cho cô ta, cô ta liền lập tức trở mặt.
“Chủ nhiệm, tôi làm đang tốt, ông không thể vì tôi xin nghỉ phép, trở về liền giao công việc của tôi cho người khác được.”
“Tiểu Lưu à, năng lực của cô rất tốt, tôi cũng là muốn cho cô không gian phát triển, nên mới làm như vậy.” Chủ nhiệm nghiêm túc nói.
“Thật sao? Chủ nhiệm ông không phải đang lừa tôi đấy chứ?” Lưu Kiều Kiều nghi ngờ nhìn chủ nhiệm.
“Tiểu Lưu à, cô xem tôi là người như thế nào, tôi chính là cảm thấy năng lực của cô làm cái này thì uất ức quá.”
“Được, chủ nhiệm vậy ông nói đi, muốn tôi làm gì?”
“Tiểu Lưu cô vào văn phòng tôi, tôi nói chi tiết cho cô nghe.”
Chủ nhiệm nói rồi dẫn Lưu Kiều Kiều vào văn phòng, một lúc sau liền thấy Lưu Kiều Kiều mặt đầy ý cười đi ra.
Nhìn thấy Tạ Vân còn cười nói với Tạ Vân: “Tiểu Tạ em có gì không hiểu thì đến hỏi chị, đừng ngại nhé.”
“Vâng, cảm ơn chị Lưu, có gì không hiểu em nhất định sẽ hỏi.” Tạ Vân có chút ngơ ngác, chủ nhiệm này lừa kiểu gì vậy, cũng quá thần kỳ rồi.
Cô đến đây lâu như vậy, chưa phát hiện ra trong công đoàn có việc gì có thể khiến người ta vui vẻ đến thế.
Không hiểu thì không nghĩ nữa, thích thế nào thì thế ấy, cô làm tốt việc của mình là được.
Bây giờ cô làm báo tường, mỗi tuần đều sẽ đổi, nên mỗi ngày cô đều rất bận.
Bốn nhóc con cũng đã thích nghi với nhà mới, mỗi ngày đều chơi đùa điên cuồng trong sân, quần áo mỗi ngày đều phải thay hai bộ.
Mỗi ngày đều thấy trong sân nhà cô, phơi một dây quần áo trẻ con, lại còn giống hệt nhau.
Tạ Vân cũng không quản con, miễn là không ăn bậy bạ là được.
Mỗi ngày trước khi con ngủ Tạ Vân đều kể chuyện cho con nghe, bọn trẻ thích nghe kể chuyện nhất, tuy có lúc nghe không hiểu, nhưng cũng sẽ rất ngoan ngoãn lắng nghe.
Cứ như vậy bận rộn đến tận đầu thu, hôm nay Tạ Vân nhận được thư của cậu, nói chuyện việc nhà.
Sau đó nói đến việc biểu ca thứ hai sắp kết hôn, định vào đầu tháng sau tổ chức.
Tạ Vân nghĩ nghĩ, quyết định xin nghỉ phép đi dự đám cưới.
Về nhà nói với Tần Minh Hạo, Tần Minh Hạo nghĩ cũng được, chỉ là vốn dĩ anh muốn cùng vợ về, bây giờ về thì anh không đi được.
“Em tự đi là được, anh ở nhà còn có thể chơi với các con, em không muốn để các con ở nhà một mình.”
“Vậy em tự đi được không?”
“Bỏ chữ 'không' đi.”
Cứ như vậy Tạ Vân lại ra một số báo tường nữa rồi xin nghỉ phép đi, chuyến tàu buổi sáng, Tần Minh Hạo làm cho Tạ Vân rất nhiều đồ ăn để cô ăn trên tàu.
“Được rồi chỗ này đủ ăn rồi, nhét nữa là em ăn không hết đâu.”
“Mang thêm ít tiền và phiếu toàn quốc, chỗ này là anh đổi cho em, em để vào không gian.” Tần Minh Hạo móc từ trong túi ra một xấp phiếu.
Tạ Vân cầm lấy xem, nhiều nhất là phiếu lương thực và phiếu thịt, đây là sợ cô đói đến mức nào chứ.
Tần Minh Hạo lại nhét thêm ít quần áo vào túi hành lý cho cô, tuy vợ có không gian, nhưng có thể không dùng thì tốt nhất vẫn là không dùng.
Tần Minh Hạo muốn tiễn Tạ Vân lên xe, Tạ Vân không chịu, bảo anh đi làm đi, cô cũng không phải chưa từng ra khỏi cửa.
Sắp đến giờ Tạ Vân liền xuất phát ra ga tàu, vì bây giờ trời bắt đầu lạnh, Tạ Vân mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen, bên dưới mặc quần ống đứng màu đen, đi đôi bốt da nhỏ màu đen, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng.
Chiếc áo len này còn là cô tự thiết kế tự đan đấy, còn đan thêm một đôi găng tay len màu đen đeo vào, nếu không cô cứ cảm thấy cóng tay.
Tuy cả người đều là màu đen, nhưng Tạ Vân mặc vào trông đặc biệt có tinh thần.
Tóc Tạ Vân buộc đuôi ngựa phía sau, lên xe tìm được giường nằm của mình, cất kỹ túi hành lý, túi vải cũng để lên bàn.
Túi vải cuối cùng vẫn bị Tần Minh Hạo nhét đầy, Tạ Vân xách còn thấy khá nặng.
Sắp xếp xong xuôi Tạ Vân liền ngồi vào giường đọc báo, mấy tờ báo này là cô đặc biệt mang theo để giải sầu.
Đi xe đường dài mà không mang chút gì giải sầu, chắc cô chán c.h.ế.t mất.
Sắp chạy xe, giường đối diện cô có hai quân nhân đi tới, nhìn thấy Tạ Vân mặt liền đỏ bừng.
Thấy Tạ Vân đang đọc báo, hai người nói chuyện đều hạ thấp giọng, chỉ sợ ảnh hưởng đến Tạ Vân.
Tạ Vân liếc thấy liền cười một cái, không hổ danh mọi người đều nói, bộ đội là những người đáng yêu nhất, một chút cũng không giả.
Ba người đều không nói chuyện nữa, Tạ Vân là không quen biết người khác nên không nói, hai người kia là sợ làm phiền Tạ Vân, cứ dùng ánh mắt giao lưu.
Đến trưa Tạ Vân cất báo đi, lấy bình nước đi phòng nước lấy bình nước nóng, cô cũng không sợ mất đồ, có quân nhân ở đây ai dám đến trộm chứ, đó chẳng phải là đến nộp mạng sao.
Lấy nước xong quay lại liền lấy đồ ăn Tần Minh Hạo làm cho cô ra, mở hộp cơm ra xem hóa ra là sủi cảo.
Tạ Vân đổ một ít nước nóng vào hộp cơm, chần sủi cảo một chút mới bắt đầu ăn, như vậy sủi cảo sẽ không bị lạnh.
Ăn cơm xong lại đi rửa hộp cơm, lúc về thì thấy hai người kia cũng bắt đầu ăn cơm, Tạ Vân liền lấy giấy b.út ra bắt đầu viết bản thảo.
Tạ Vân cảm thấy vận may lần này của cô rất tốt, gặp được hai quân nhân đi cùng, nếu không cô còn phải thời thời khắc khắc cảnh giác xem có kẻ trộm hay không.
Hai người đối diện ăn cơm xong cũng không có việc gì, hai người liền leo lên giường trên nằm.
Tạ Vân viết xong bản thảo liền ra lối đi đi lại vài bước, cô cảm giác xương cốt toàn thân vừa cử động là nghe thấy tiếng kêu răng rắc rồi.
Một tư thế quá lâu đều cứng đờ cả, hoạt động chân tay một chút, cảm giác sống lại rồi mới quay về ngồi.
Chuyến đi này đặc biệt thuận lợi, lúc xuống xe hai người đối diện vẫn chưa xuống, Tạ Vân xách cái túi vải đã vơi một nửa và túi hành lý đi ra khỏi ga tàu.
Cô đến cũng không nói với cậu, cô muốn cho ông bà ngoại bọn họ một sự bất ngờ.
Tạ Vân lần theo ký ức tìm đến trước một cái sân, thấy cổng sân đang mở, trong nhà có tiếng nói chuyện, nghe sao có vẻ không đúng lắm nhỉ.
Tạ Vân vội vàng xách đồ đi vào sân, đi đến cửa nhà thì nghe rõ tiếng nói chuyện bên trong.
