Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 95: Cực Phẩm Đến Vay Tiền Và Sự Bảo Vệ Của Mợ

Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:13

“Chị cả, em biết thằng hai nhà chị sắp kết hôn phải dùng tiền, nhưng em cũng thực sự hết cách rồi, trong nhà thật sự không còn tiền nữa, nếu không em cũng không thể lúc này đến mở miệng với chị được.”

“Cô có mở miệng thì tôi cũng không có, thằng hai nhà tôi kết hôn tôi còn phải đi vay tiền đây này.”

“Chị cả cầu xin chị, chị hãy nghĩ cách giúp em đi, nhà bên kia nói rồi, nếu không đưa 500 đồng thì không kết hôn, chị cũng không thể mặc kệ cháu trai chị chứ.”

“Không phải tôi không quản, là tôi quản không nổi, nhà chúng ta cũng chỉ có hoàn cảnh thế này, thằng hai nhà tôi kết hôn tốn hơn hai trăm, tôi còn không có phải đi vay, nhà cô đòi năm trăm không được thì không cưới nữa.”

“Chị cả không kết hôn không được đâu.”

“Sao lại không được, tìm người khác không phải là được rồi sao.”

“Không thể đổi người.”

“Cái gì gọi là không thể đổi?”

“Nhà em chỉ có thể cưới đứa này thôi, không đổi được.”

“Tại sao? Sao lại cứ phải cưới nó, nó có cái gì hơn người?”

“Nó chính là… nó có thêm một người.”

“Ý gì, cái gì gọi là có thêm một người?”

“Chính là nó m.a.n.g t.h.a.i rồi, là giống của nhà ta, nếu không kết hôn, nó sẽ đi kiện nhà ta tội lưu manh, cho cháu trai chị ngồi tù.”

“Cô…”

“Các người làm ăn kiểu gì vậy, chuyện này là chuyện con người làm sao?”

“Chị cả chúng em cũng là hết cách rồi, mới đến tìm chị.”

“Các người tìm tôi cũng vô dụng, tôi cũng không có tiền đưa cho các người.”

“Chị cả chị không có tiền thì chẳng phải còn có người có tiền sao.”

“Ai có tiền cô đi tìm người đó.”

“Chuyện này chỉ có chị cả mới tìm được.”

“Chị cả, anh rể không phải có cô cháu gái ở nơi khác sao, nghe nói điều kiện cũng khá lắm, chị cứ vay nó một ít đi, đến lúc đó chúng em có tiền rồi trả lại nó là được chứ gì.”

“Cô nghĩ hay nhỉ, chuyện này cô đừng có mà mơ, không đời nào.”

“Sao lại không đời nào, chị cả từ nhỏ đối xử với nó tốt như vậy chị cứ đòi nó một ít nó cũng phải đưa cho chị.”

“Cô đừng nói gì nữa, tôi ở đây không có tiền, các người tự mình nghĩ cách đi.”

“Chị cả chúng em thực sự hết cách rồi, nếu không cháu trai chị phải ngồi tù mất.”

“Vậy thì đi ngồi tù đi, ai bảo nó không quản được cái thân dưới của mình.”

“Chị cả chị mà không quản chúng em không đi đâu.”

“Tôi không quản được.”

“Chị cả chị cứ vay cháu gái anh rể đi, có phải là không trả lại nó đâu.”

Tạ Vân đứng bên ngoài nghe, đây chắc là mợ và người nhà mẹ đẻ của mợ đang nói chuyện.

Từ cuộc đối thoại có thể thấy là cháu trai của mợ làm bụng con gái người ta to lên, sau đó nhà gái đòi 500 đồng mới cưới, không đưa tiền thì kiện cháu trai mợ tội lưu manh.

Nhà mẹ đẻ liền tìm đến mợ vay tiền, còn trả hay không thì chưa biết.

Mợ nói không có tiền bọn họ liền đ.á.n.h chủ ý lên người mình, mợ cũng không chiều theo bà ta, không đồng ý.

Tạ Vân đang suy nghĩ thì nghe thấy sau lưng có người nói: “Cô là ai, đứng đây làm gì thế?”

Tạ Vân quay lại nhìn, trong ấn tượng thì vị này chính là biểu ca thứ hai.

“Chào anh hai.”

“Tiểu Vân? Thật sự là em sao? Tiểu Vân em về sao cũng không nói một tiếng để anh đi đón, đứng ở cửa làm gì sao không vào nhà.”

Nói rồi liền xách túi hành lý của Tạ Vân, bảo Tạ Vân vào nhà.

Người trong nhà cũng nghe thấy động tĩnh, mợ ra xem thấy là Tạ Vân đến thì vui vẻ nói: “Con bé này đến cũng không vào nhà, mau vào nhà ngồi.”

Vừa nói xong liền nhớ tới chuyện lúc nãy bà và em dâu nói, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Con bé Tạ Vân ở bên ngoài chắc chắn đều nghe thấy hết rồi, thật là quá mất mặt.

“Mợ, con cũng vừa mới đến, đây không phải là nhớ mọi người và ông bà ngoại sao, con liền về thăm mọi người.” Tạ Vân làm như không có chuyện gì xảy ra cười nói với mợ.

Ba người vào trong nhà, liền thấy một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi ngồi trên ghế đẩu trong nhà.

Thấy Tạ Vân đi vào vội vàng đứng dậy nói: “Chị cả nhà chị có khách em về trước đây, mọi người cứ tự nhiên.”

Nói xong liền vội vàng đi mất, bà ta dù da mặt có dày đến đâu cũng cảm thấy ngại ngùng rồi.

Tuy rằng bà ta sau lưng tính kế Tạ Vân, nhưng cũng không ngờ lại bị bắt quả tang tại trận a.

Mợ cũng không thèm để ý đến bà ta, không đến mới tốt, nhà bà ta chẳng có ai khiến người ta bớt lo cả.

“Tiểu Vân mau ngồi, ông bà ngoại con ra ngoài đi dạo rồi, thằng hai con đi gọi ông bà về đi.”

“Dạ con đi ngay đây.” Nói xong biểu ca thứ hai liền chạy ra ngoài.

“Con bé này đến cũng không nói tiếng nào, để chúng ta đi đón con, đi đường mệt lắm rồi phải không, nào uống chút nước.”

Mợ rót cho Tạ Vân ly nước đặt bên cạnh.

“Mợ con không mệt, mợ đừng bận rộn nữa. Mợ cũng ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Mợ lúc này có chút ngượng ngùng xoa xoa tay: “Con à lúc nãy con đều nghe thấy rồi chứ, con yên tâm mợ tuyệt đối sẽ không nghe bọn họ đâu.”

“Mợ, mợ nghĩ nhiều rồi, mợ là người thế nào con còn không biết sao, từ nhỏ đến lớn chuyện gì mợ chẳng hướng về con, ngay cả mấy anh họ con cũng phải xếp sau, dù sao con biết mợ thương con nhất.” Nói rồi Tạ Vân còn khoác tay mợ lắc lắc.

Điều này làm mợ vui vẻ, miệng cười không khép lại được, xoa đầu Tạ Vân nói: “Nhà ta chỉ có mình con là con gái mợ không thương con thì thương ai, mấy thằng nhóc thối kia sao bằng con gái được.”

“Hì hì mợ là tốt nhất.”

Hai người ở trong nhà nói chuyện một lúc thì ông bà ngoại về, vừa vào nhà nhìn thấy Tạ Vân nước mắt bà ngoại liền chảy ra.

“Cháu gái ngoan của bà, mau lại đây để bà ngoại nhìn xem nào, nhớ c.h.ế.t bà ngoại rồi.”

Tạ Vân sà vào lòng bà cọ cọ nói: “Con cũng nhớ bà ngoại.”

Lại nhìn ông ngoại nói: “Con còn nhớ cả ông ngoại nữa.”

“Nhớ thì về thăm, chúng ta cũng nhớ con, ở xa cũng không biết con sống thế nào.”

“Con sống rất tốt, Tần Minh Hạo đối xử với con cũng rất tốt.”

“Sống tốt là được, hai thân già này con không cần lo lắng.” Ông ngoại ở bên cạnh cũng nói.

Mọi người cùng nhau trò chuyện một lúc, buổi tối cậu về nhà thấy Tạ Vân đến thì vui mừng khôn xiết.

“Con đến cũng không nói một tiếng, để chúng ta đi đón con.”

“Không cần đón, con tự mình qua được mà.”

Cả nhà cùng nhau ăn cơm, biểu ca cả đi bộ đội bên ngoài, cả nhà sống ở khu gia thuộc, lần này biểu ca thứ hai kết hôn chắc cũng về được.

Buổi tối Tạ Vân ngủ cùng phòng với bà ngoại và mợ, ông ngoại và cậu ngủ một phòng.

Ba người buổi tối trò chuyện rất lâu, gần nửa đêm mới ngủ.

Vốn dĩ Tạ Vân còn có chút thấp thỏm, dù sao cô cũng không phải nguyên chủ, nhìn thấy người thân của nguyên chủ cô sợ lại lộ ra sơ hở gì.

Không ngờ vừa nhìn thấy mợ bọn họ liền cảm thấy rất thân thiết, có lẽ là do có ký ức của nguyên chủ, dù sao cô và họ ở chung rất tự nhiên.

Sáng hôm sau dậy Tạ Vân liền cùng mợ nấu cơm, ăn cơm xong Tạ Vân liền giúp mợ bận rộn.

Trong nhà ngày mai là ngày cưới, phải kiểm tra lại những đồ cần dùng một lần nữa, xem có bỏ sót gì không.

Tạ Vân giúp dán chữ hỷ lên, lại rang hạt dưa cần dùng.

Hôm nay người em dâu kia của mợ không đến, cũng không biết ngày mai có đến gây sự không, dù sao Tạ Vân nhìn người phụ nữ đó là không thích, có thể là do ấn tượng đầu tiên không tốt đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.