Xuyên Không Đạo Thơ, Đụng Trúng Giảng Viên Đại Học - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/08/2026 07:01
7
“Cái phu quân này của ta, năm đó chỉ được mỗi dung mạo với học vấn, còn cái đầu mà đem ra xử lý công việc thì lại chẳng đủ dùng. Có điều, chàng ta cũng chẳng có tật xấu gì lớn, nhân phẩm không thành vấn đề, cũng chẳng phải hạng công t.ử ăn chơi.
“Nói ra thì mắt nhìn người của ta cũng khá đấy chứ. Năm ấy người tỏ ý muốn kết thân với hoàng gia nhiều như thế, ta chọn tới chọn lui mới chọn chàng ta.
“Chàng ta là con trai độc nhất của hầu phủ, sau này sẽ kế thừa tước vị, một gương mặt thực sự không tệ, nhìn vào cũng thấy vui mắt.
“Chàng ta lại là thám hoa năm đó, văn chương viết đẹp, ngần ấy là đủ. Sự thật cũng chứng minh ta chọn không sai, nàng xem, ba đứa con của ta, đứa nào dáng vẻ cũng đều nhất hạng.
“Các con ta từ nhỏ đã giỏi chữ nghĩa sách vở, đó đều là thừa hưởng sở trường của phu quân ta, thế là đủ. Còn những thứ khác, ta cũng chẳng dám mong.
“Ta có đủ cả trai lẫn gái, con trai chẳng cần ai lo, tuổi nhỏ đã có chủ kiến riêng; con gái còn bé, ta tự khắc có thời gian bồi dưỡng cho t.ử tế, dạy con bé cầm kỳ thi họa, đọc binh thư học sách lược, cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Con bé sinh ra trong nhà này là để hưởng phúc, chỉ cần con bé thích, ta có thể dạy hết cho con bé, tuyệt không bó buộc tính tình của nó.
“Ma ma, nghĩ vậy thì sau này ta cũng bận lắm nhỉ? Thế thì còn ai rảnh mà đi để ý tới người kia. Công dụng duy nhất của chàng ta, chính là đã cho ta ba đứa con mọi mặt đều rất tốt, ngày thường cũng có lo lắng cho các con ít nhiều.”
A nương nói mà nói đến nghiện: “Hầu gia ngày thường chẳng để ý gì tới dáng vẻ bản thân, nên nàng cứ nhìn cái mặt chàng ta xem, ai biết thì biết chàng ta chỉ hơn ta năm tuổi, ai không biết còn tưởng hai đứa ta chênh nhau cả một vai vế.”
Ma ma cười rất chẳng hậu: “Trưởng công chúa nói câu này, đúng là đ.â.m thẳng vào tim phò mã.”
A nương cũng cười theo: “Nhưng ta nói thật đấy chứ. Hồi trẻ, ta tự nhiên là mong chàng ta lượn lờ trước mặt ta, vì tính tình nhân phẩm chàng ta chẳng có vấn đề gì, lại có phần kiên nhẫn. Trong trường hợp đó, con cái tiếp xúc nhiều với cha thì có lợi cho việc lớn khôn. Với lại, ta ngắm cái mặt ấy cũng có lỗ đâu.
“Nhưng bây giờ, tâm tư ta đặt cả vào con gái, mà mùa hoa của chàng ta thì quá ngắn, một khuôn mặt tuấn tú héo sớm quá rồi. Đã vậy, ta còn để chàng ta lượn lờ trước mặt ta làm gì? Đương nhiên là để chàng ta tránh ta càng xa càng tốt.
“Còn nữa, nàng nghe những lời chàng ta nói hôm nay xem, chàng ta bảo chàng ta với người ta là thật lòng yêu nhau, người ta chẳng cầu thân phận địa vị, cũng chẳng nhắm vào gia thế, chỉ đơn thuần thích con người chàng ta thôi.
“Chàng ta sống cũng đơn thuần thật, người ta nói vậy là chàng ta tin ngay, còn tưởng mình tìm được tình yêu đích thực. Nếu chàng ta trẻ lại mười hai chục tuổi thì ta cũng tin, chứ với tình trạng khuôn mặt hiện giờ thì thôi vậy. Người kia chắc cũng đói lắm rồi…”
Ta nằm trong lòng a nương mà ngủ mất.
Mơ hồ giữa chừng, nghe thấy có người thở dài một tiếng.
Chắc là a nương vẫn còn lo cho chuyện của hoàng đế cữu cữu.
8
Hôm sau phụ thân liền đưa người đàn bà ông muốn dẫn vào phủ về, mỹ danh là cho mọi người xem mặt.
Người đó tên Thân Kỳ, cũng gọi được là xinh đẹp.
A nương đứng xa xa nhìn, quay đầu nói với ma ma: “Hai người đó đứng cạnh nhau thế kia, có bảo là cha con cũng có người tin.”
Tổ mẫu mặt mày như đã chán sống. Lúc kéo ta vào lòng, ta còn nghe bà cảm thán một câu: “Đúng là tạo nghiệt.”
Ngược lại a nương lại cười khuyên nhủ tổ mẫu: “Dù sao chàng ta cũng chịu, người cứ chiều chàng ta đi. Mẫu thân, người đâu phải không hiểu con trai mình, chuyện nhỏ thì thế nào cũng được, chàng ta đều thuận theo cả. Còn chuyện lớn dính tới ý nguyện của chàng ta, thì chàng ta chẳng dễ gì từ bỏ đâu. Thay vì để chàng ta ngày ngày quỳ giữa sân cầu người thành toàn, chi bằng chúng ta cứ chiều chàng ta.”
Tổ mẫu nghĩ ngợi, rồi mặt đầy nghiêm túc mở lời: “Con nói vậy cũng thật có lý, dù sao giờ ta đã có ba đứa cháu rồi, nó cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.”
A nương và tổ mẫu vui vẻ đạt được sự đồng thuận.
9
A nương về nhà mẹ đẻ một chuyến, tâm trạng phụ thân tốt lên trông thấy.
Gần đây ông rất ít khi tới chỗ a nương, hôm nay lại tới.
Thu Nguyệt cô cô đang đút ta uống nước cháo, thấy ông thì giật nảy mình, vội đứng dậy: “Bái kiến hầu gia.”
“Nửa tháng không gặp Thanh Bình, Thanh Bình cao lên nhiều rồi.”
Phụ thân bế ta lên, ta hoảng sợ nhìn ông, chỉ sợ ông làm rơi mình.
“Con gái ngoan của cha, ngoan thật đấy.”
Giây sau, ta bị ông tung cao lên, ném lên lưng chừng không, rồi lại được ông đỡ lấy.
Khóe miệng ta trề xuống, muốn khóc mà không dám.
Lặp lại mấy lần, ta thật sự chịu không nổi kiểu h.à.n.h h.ạ này, bèn oa oa gào lên.
“Thanh Bình có phải thấy cha tung chưa đủ cao không? Nào, cha tung cao thêm chút nữa!” Phụ thân cười ha hả, bế ta h.ô.n hết cái này tới cái khác, râu đ.â.m nhồn nhột cả mặt ta.
