Xuyên Không Đạo Thơ, Đụng Trúng Giảng Viên Đại Học - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/08/2026 07:01
10
Ta vươn tay đòi Thu Nguyệt cô cô bế, mặt đầy trông đợi nhìn bà.
Bà mà không tới cứu ta nữa thì ta sắp khóc đến ngất rồi.
Thu Nguyệt cô cô mặt đầy sốt ruột: “Hầu gia, tiểu chủ t.ử càng lúc càng nặng, lại dễ khóc quấy, để lão nô bế cho.”
Phụ thân bĩu môi: “Thanh Bình thích cha nó, vẫn để ta bế thì hơn.”
Thu Nguyệt cô cô nhìn ta bằng ánh mắt lực bất tòng tâm.
Một lúc sau, phụ thân đưa ta cho Thân Kỳ đang đứng cạnh ông.
“Nàng chẳng phải thích trẻ con sao? Nào, nàng bế đi, Thanh Bình nhất định sẽ thích nàng.”
Ta nhìn Thân Kỳ toàn thân sực nức mùi hương, suýt nữa khóc òa.
Rơi vào tay nàng ta rồi, ta đúng là đáng thương.
“Hầu gia cứ yên tâm đi thư phòng, thiếp ở đây chơi với Thanh Bình, người còn chưa yên tâm sao? Thiếp thích trẻ con nhất, nghe nói ở cạnh trẻ nhỏ lâu thì sẽ có duyên con cái, thiếp cũng muốn sinh cho hầu gia một đứa con gái đáng yêu đấy.”
Giọng nói này vừa õng ẹo vừa dính người, nàng ta lại ôm ta đặc biệt c.h.ặ.t, ta khó chịu ngọ nguậy mấy cái.
Phụ thân dường như rất thích nàng ta như vậy, nói với nàng ta cả một tràng, còn vỗ vỗ tay nàng ta, lại khen cây trâm châu hôm nay của nàng ta đẹp lắm.
Đây thật sự không phải thứ ta nên nghe, nên nhìn.
Phụ thân cười đi rồi, Thân Kỳ thu hết nụ cười trên mặt, lấy ngón tay chọc chọc má ta.
Chắc là thấy hay hay, nàng ta lại véo thêm mấy cái.
Thu Nguyệt cô cô nhìn mà nhíu c.h.ặ.t mày.
11
Ngủ một giấc dậy, a nương đã về, còn ta thì thành quận chúa rồi.
Lúc thánh chỉ tới, hoàng đế cữu cữu cũng đi theo.
A nương đọc xong thánh chỉ thì im lặng rất lâu: “Nói đi, chuyện gì?”
“A tỷ không khách sáo vài câu à?” Hoàng đế cữu cữu dè dặt.
“Hôm nay tạm thời chưa khách sáo, thần sợ cái ngôi quận chúa vừa tới tay con gái thần lại bay mất.”
Hoàng đế cữu cữu: “…”
“A tỷ không muốn giúp ta khuyên mẫu hậu, vậy giúp ta khuyên cô mẫu thì sao? Rồi ta để cô mẫu cùng ta đi khuyên mẫu hậu.”
A nương lập tức trả ngay thánh chỉ lại.
“Thần vẫn nên khách sáo vài câu thì hơn… Thật ra, thật ra Thanh Bình cũng chẳng muốn cái ngôi quận chúa này lắm đâu, con bé khá là kín tiếng.”
Ta: “?”
Đại trưởng công chúa mở một tiệc thưởng hoa.
Người tới khá đông.
Trong đó có cả Vưu Lan và Thân Kỳ.
Ta nghĩ chắc mắt ta mù rồi, hoặc là ta nhìn nhầm.
Hai người đó vậy mà chơi với nhau.
Phủ Đại trưởng công chúa, nội điện.
“Hôm nay cô mẫu đã gặp vị lục tiểu thư nhà thừa tướng rồi, cô mẫu thấy thế nào?”
Trên mặt hoàng đế cữu cữu tràn đầy vẻ mừng rỡ, càng nói càng bốc.
“Cô mẫu, Tạ thái phó đã già rồi. Vưu Lan tuy là thứ nữ, nhưng dù sao cũng là con gái nhà thừa tướng, thân thế đâu có kém cháu gái Tạ thái phó là bao.”
Bà cô ngoại đứng đó, không nói một lời.
Trên mặt hoàng đế cữu cữu dần dần mất hết vẻ trông đợi.
“Cô mẫu.” Người gọi thêm một tiếng, “Cô mẫu đang nghĩ gì vậy?”
“Hoàng thượng, lão thân thấy lạnh lòng thay cho nhà họ Tạ.
“Họ Tạ là thế gia trăm năm, đời đời sinh ra đại nho, chỉ riêng mình Tạ thái phó đã đào lý mãn thiên hạ, một nửa quan văn trong triều đều từng nghe người giảng bài giải nghi. Dòng thanh lưu như thế, cần mẫn tận tụy, đã hy sinh quá nhiều cho hoàng gia và thiên hạ.
“Vậy mà nay, hoàng thượng chỉ bằng một câu ‘người đã già rồi’, nhẹ bẫng xóa sạch mọi công lao của Tạ thái phó. Cho nên lão thân thấy lạnh lòng thay cho cả họ Tạ.
“Dưới trướng Tạ thái phó chỉ có mỗi một đứa cháu gái, người nhà họ Tạ nâng như trứng hứng như hoa, mọi mặt đều mời thầy giỏi nhất, dạy cô bé ấy thành người tuyệt diệu, thi cờ thư họa, sách lược binh pháp, món nào cũng tinh thông. Một cô nương nhà họ Tạ tốt đến thế, chẳng lẽ trong lòng hoàng thượng lại không bằng nổi một Vưu Lan?
“Họ Tạ trăm năm làm hậu là di chiếu tiên đế để lại. Trăm năm về sau, hoàng hậu đều phải chọn từ nhà họ Tạ, đây là vinh quang tiên đế để lại cho họ Tạ, họ Tạ xứng đáng.
“Giờ hoàng thượng nói muốn hủy bỏ hôn ước này, chẳng phải là t.á.t vào mặt nhà họ Tạ sao? Từ xưa lời ong tiếng ve hại người vô hình, một cô nương lành lặn bị hoàng gia thoái hôn, sau này cô bé ấy biết sống thế nào? Hoàng thượng muốn ép c.h.ế.t cô nương nhà họ Tạ sao?”
12
Hoàng đế cữu cữu ngẩn ra ở đó rất lâu.
Trên mặt người dường như mang vẻ khó hiểu.
Hồi lâu, người thở dài một tiếng.
“Đúng vậy, vì sao ta lại không nghĩ ra nhỉ?
“Tiên đế đi sớm, ta mười tuổi lên ngôi, được các đại thần đứng đầu là Tạ thái phó che chở, lại thanh mai trúc mã với cô nương nhà họ Tạ. Vậy mà vì sao thời gian này, ta lại như mất hết tâm trí, đưa ra cái quyết định ngu xuẩn như vậy…”
Thu Nguyệt cô cô bế ta, đứng cạnh a nương.
Ta cố hết sức không lên tiếng, không ảnh hưởng tới ai.
