Xuyên Không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 265: Dân Dĩ Thực Vi Thiên (dân Lấy Cái Ăn Làm Trọng) ---

Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:31

"Đừng lề mề nữa, nhanh lên, khẩn trương lên!"

Dưới sự thúc giục của quản gia, bọn họ chỉ đành cứng đầu mà xông pha. Đầu ngón tay bưng khay trắng bệch, nắm c.h.ặ.t như c.h.ế.t, chỉ sợ mình không chịu nổi sợ hãi mà làm đổ khay.

Như vậy thì thật sự là xong đời.

Từng người ngẩng đầu lên, bưng khay, mắt nhìn thẳng.

Quản gia đã bảo rồi, không nhìn thấy thì coi như nó không tồn tại, đừng tự dọa mình.

Hạ Ninh nhìn dáng vẻ run rẩy tay của bọn họ, không khỏi bật cười: "Đừng sợ, nó không c.ắ.n người đâu."

Bọn họ cảm thấy chẳng được an ủi chút nào, còn sợ hơn được không, không c.ắ.n người thì sẽ ăn thịt người!

Trong nhà có một con rắn lớn nhường ấy, đặt vào ai mà chịu cho thấu. Chủ t.ử cái gì cũng tốt, chỉ là sở thích quá đặc biệt. Nói đi cũng phải nói lại, lẽ nào bọn họ không sợ tiểu chủ t.ử bị ăn thịt sao?

Khổ quá mà!

Từng người run rẩy đặt thức ăn xuống rồi vội vã cáo lui như bay. Chỉ để lại một mình quản gia đứng bên cạnh chờ chủ t.ử ăn no rồi bẩm báo các việc lớn nhỏ xảy ra ở cửa tiệm và Hàng Thành gần đây cho ngài nghe.

"Thái thú c.h.ế.t rồi?" Cũng đột ngột quá, vốn dĩ cứ ngỡ lão còn trụ được mươi năm nữa chứ.

"Đúng vậy, thưa phu nhân, tiểu nhân không biết có nên đi phúng viếng không, thấy mọi người đều đi nên cũng theo phong trào đi luôn."

Không sao, đi là nên làm.

"Giờ người nhà bọn họ thế nào rồi?"

"Sau khi cựu Thái thú qua đời, ngoại trừ thỉnh thoảng có người hầu ra ngoài mua sắm thì cực kỳ ít khi ra khỏi cửa. Tuy nhiên phu nhân ạ, Thái thú phu nhân có nuôi một nhóm người ở tư trạch của bà ta."

Hạ Ninh ngạc nhiên, lẽ nào cũng giống bọn họ, đang nuôi dưỡng thế lực của riêng mình.

"Nuôi những ai?"

"Một lũ đả thủ hộ viện, còn có một nhóm nữ t.ử dung mạo xuất chúng, ở bên trong luyện hát múa và cách hầu hạ nam nhân." Quản gia nghĩ nghĩ, vẫn nên bẩm báo sự thật: "Nghe nói, một số thiếp thất của cựu Thái thú cũng ở bên trong."

Hạ Ninh: ...

Thật là lợi hại.

Nghe một hồi thì ra Hàng Thành không có chuyện gì lớn, tân nhiệm Thái thú cũng coi như là một vị quan tốt, quản lý khá ổn, một năm nay mọi người đều sống rất tốt. Điều duy nhất tính sai là không ngờ bọn họ có thể đi lâu như vậy, lương thực để lại không đủ, trong thành đã xuất hiện hiện tượng thiếu lương.

Sản lượng tự trồng cũng không tính là cao vì năm nay không có mưa. Không chỉ Hàng Thành mà mấy tòa thành lân cận cũng phải chiếu cố tới, quả thực là có chút không đủ dùng. Sau đó không còn cách nào khác, đành phải bán hạn chế.

Quản gia nghĩ đến là thấy thở phào nhẹ nhõm, may mà Hầu gia và phu nhân đã về, nếu chậm vài tháng nữa bách tính không mua được lương thực thì e là sẽ xảy ra đại loạn.

Cùng thở phào nhẹ nhõm còn có các quan viên ở phủ nha, trời đất ơi, cuối cùng cũng về rồi. Người cứ mãi không về, bọn họ sắp sầu c.h.ế.t rồi đây.

Hôm nay mới về chắc chắn rất mệt, bọn họ cũng không dám quấy rầy, đợi qua hai ngày nữa mới mời Hầu gia tới phủ nha bàn bạc vấn đề thiếu hụt lương thực.

Quản gia nói đến cao hứng, nhất thời quên sạch mọi thứ, quay đầu lại, tim bỗng hẫng một nhịp. Cái thói đắc ý quên hình này thật đáng c.h.ế.t.

"Ngươi lui xuống đi."

Nhìn sắc mặt trắng bệch của quản gia, Hạ Ninh cũng không nỡ giữ người lại lâu, xuống dưới mà nghỉ ngơi chút đi, quen rồi là được thôi.

"Tuân lệnh." Lão vịnh vào chân tường, run rẩy đi về phòng của mình.

Hạ Ninh vỗ trán: "Khương Nghị, làm sao bây giờ? Mọi người có vẻ rất sợ trăn khổng lồ nha!"

"Sợ cái gì, lúc trước bọn họ chẳng phải cũng sợ sói đó sao? Quen là được thôi."

Đây đúng là kẻ vô tâm vô tứ, không biết đồng cảm là gì. Hạ Ninh cảm thấy mình có hỏi cũng như không.

Buổi chiều sau khi nghỉ trưa xong, Khương Nghị đưa cả nhà đi xem xét các cửa tiệm một lượt. Hàng dài xếp hàng bên ngoài chẳng kém gì lúc mới khai trương. Thôi được rồi, con người là thế đấy, thứ gì càng có người tranh giành thì càng đổ xô đi mua, lương thực bán hạn chế, những người đã đói khổ mấy năm trời sao mà ngồi yên cho được.

"Ngày nào cũng đông người thế này sao?"

“Phải, thưa Hầu gia, từ khi bắt đầu hạn chế mua bán, mọi người buổi tối đều không về nhà ngủ, ngày ngày ở trước cửa xếp hàng. Nhà bên cạnh cũng thế, xếp hàng mua muối, bởi vì muối còn lại không nhiều, việc hạn chế mua bán lại càng nghiêm ngặt hơn.”

Điên cuồng đến thế sao?

“Dẫn ta đi xem kho hàng.”

Chưởng quỹ lộ vẻ khó xử: “Hầu gia, kho hàng sớm đã trống rỗng rồi, lương thực chúng ta bán mỗi ngày đều là từ trong trang viên vận chuyển tới, mỗi lần ngoài người của mình, còn có người của huyện nha hộ tống suốt chặng đường.”

“Cho nên, lương thực hiện tại chỉ có bấy nhiêu trong cửa tiệm này?”

“Phải, đây là lượng cần bán của ngày hôm nay, sáng sớm mai sẽ chuyển thêm tới.”

Phiền phức như vậy sao?

“Được, ta biết rồi.”

Dân dĩ thực vi thiên, lúc trước ta cứ ngỡ để lại đã đủ rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.