
Xuyên Không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn!
Bị ông bà ruột đem bán, Hạ Ninh tuyệt vọng kết thúc mạng sống. Nhưng khi đôi mắt ấy một lần nữa mở ra, linh hồn bên trong đã là một kẻ khác.
Đối mặt với "kịch bản" tận thế tàn khốc:
Hàn triều - Đại hạn: Đất trời không lối thoát.
Ôn dịch - Hồng thủy: Nhân tính hóa hư không.
Địa chấn - Đói kém: Sinh mạng rẻ tựa cỏ rác.
Trong một thế giới mà chỉ cần chậm chân là cái chết, Hạ Ninh nhếch mép: “Muốn sống sót? Phải ác.”
Có không gian trong tay, nàng thực hiện phương châm: Vét sạch – Thu trống – Tích trữ. Từ nhà họ Hạ cực phẩm đến kho lương huyện thành, không gì thoát khỏi tay nàng. Một mình nàng nâng cấp tiểu viện rách nát thành pháo đài sinh tồn cấp S, ung dung giữa loạn thế.
Chỉ là... trên đường chạy nạn, nàng lỡ tay nhặt về hai "tiểu lang" ngoan ngoãn. Ai ngờ sau lưng chúng lại là một đại lang lãnh khốc, nhìn nàng bằng ánh mắt thèm khồng.
Hạ Ninh: "Lớn hay nhỏ, vào tay ta đều phải huấn luyện lại từ đầu!"












