Xuyên Không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 46: Oan Gia Ngõ Hẹp
Cập nhật lúc: 04/03/2026 13:04
Hạ Phúc Hỷ vừa nghe người đàn ông của mình đòi đi, sợ tới mức mớ rau dại trên tay cũng rơi mất. Nơi rừng sâu núi thẳm, tối om như hũ nút này, một mình cô biết làm sao? Vạn nhất có dã thú tới ăn thịt cô thì tính thế nào?
“Em muốn đi cùng anh.” Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y áo người đàn ông, lo lắng nhìn anh.
“Đừng quấy, thể lực cô kém, đi đứng chậm chạp đã đành, lại chẳng gánh vác được bao nhiêu đồ đạc, dọc đường lão t.ử còn phải chăm sóc cô.
Một mình tôi quay về, bước chân cũng nhanh hơn. Cô ở lại đây, tiếp tục hái rau dại cỏ dại.
Xung quanh đây chúng ta đã kiểm tra mấy lần rồi, căn bản không có thú dữ, an toàn lắm. Chỉ cần nhớ kỹ, nấm không quen biết thì đừng có hái.”
“Nhưng mà em sợ...” Hạ Phúc Hỷ nũng nịu đầy ủy khuất.
“Sợ cái gì, cô đừng chạy lung tung là được. Tôi sẽ cố gắng đi nhanh về nhanh. Đồ đạc ở nhà nhiều như thế, không mang tới thì phí quá, có lẽ tôi không chỉ về một lần đâu, phải tranh thủ dọn hết qua đây.
Thế này đi, nếu cô sợ, buổi tối hãy bê mấy tảng đá chặn cửa hang lại.”
“Bê không nổi đâu!” Một cái cửa hang lớn như thế, cô phải bê bao nhiêu đá mới đủ, đúng là muốn lấy mạng già của cô mà!
Lão Quang Côn có chút không kiên nhẫn, giọng điệu trở nên gắt gỏng: “Cô không biết bê nhiều lần à, bê cục nhỏ thôi. Thôi, bớt lải nhải đi, lão t.ử là đi làm chính sự, cái gì cũng thiếu, chúng ta sống thế nào được?”
Cô liếc nhìn người đàn ông, thấy anh có vẻ không vui, tim bỗng thắt lại một cái. Đúng rồi, hiện giờ cô phải dựa vào anh mà sống, không thể làm anh nổi cáu được.
Đè nén tâm tư muốn phát hỏa xuống, cô nói: “Vậy anh đi nhanh về nhanh, lúc về nhớ cẩn thận một chút, đừng để người nhà em nhìn thấy.”
“Ừ.”
“Em đi làm mấy cái bánh ngô, trứng gà rừng còn hai quả, cũng luộc cho anh mang theo.” Cố nén cơn đau lòng, cô lên tiếng lấy lòng. Hai quả trứng đó, vốn dĩ cô định mỗi người một quả.
Lão Quang Côn trong lòng thoải mái hơn nhiều, ừm, người đàn bà này tuy có chút tính khí tiểu thư, nhưng vẫn còn biết điều.
Trời nóng, vốn mặc đã ít, Hạ Phúc Hỷ cúi người chuẩn bị nhóm lửa, Lão Quang Côn vốn mấy ngày nay bận rộn tích trữ hàng hóa nhìn thấy thân hình thiếu nữ của cô, nhất thời cảm thấy khô họng rát cổ. Nghĩ đến việc mình phải đi mấy ngày không về được, anh liền lao tới bế thốc người lên, đi thẳng về phía đống cỏ khô bên cạnh.
Giữa thanh thiên bạch nhật, trong thế giới nhỏ của hai người bọn họ, chỉ có hai người bọn họ, điều này khiến anh cảm thấy kích thích chưa từng có. Còn kích thích hơn cả lúc ở trong nhà đợt hàn triều, đây là dã ngoại đấy! Là lộ thiên đấy!
Đột nhiên bị bế bổng lên, tim Hạ Phúc Hỷ như ngừng đập mất nửa nhịp. Định thần lại, cô vỗ nhẹ vào người anh, nũng nịu trách móc: “Cái anh oan gia này, lại muốn làm gì nữa? Không định về làng nữa phải không?”
Lão Quang Côn chẳng thèm để ý đến cô, quăng lên đống cỏ, cũng chẳng quản ngày hay đêm, chẳng quản có phải ở ngoài trời hay không, đè thân lên...
Hạ Phúc Hỷ cảm thấy mình giống như đang ngồi trên thuyền, dập dềnh chao đảo, sóng lúc cao lúc thấp, choáng váng quay cuồng, mãi mà chẳng vào được tới bờ...
“Phúc Hỷ, tôi đi đây, hai ngày này cô đừng đi đâu xa, đợi tôi về nhé!” Người đàn ông sau khi thỏa mãn thì đặc biệt kiên nhẫn, cũng đặc biệt dịu dàng.
“Vâng, anh đi đường cẩn thận nhé.”
Người đàn bà nhét đồ ăn vào tay người đàn ông, lưu luyến nói.
“Yên tâm, lão t.ử nhất định đi nhanh về nhanh.” Anh vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Sau màn giao lưu hôm qua và hôm nay, tình cảm của hai người lại tăng thêm không ít, nhìn nhau đều thấy rất hài lòng. Sau mấy câu ân ái ngọt ngào, Lão Quang Côn lưu luyến rời đi.
Mẹ kiếp, Vương Ma T.ử nói không sai, đàn bà đẹp đúng là thứ đòi mạng, hôm qua suýt nữa c.h.ế.t trên người cô ta, hôm nay lại còn không nỡ rời đi.
Đúng là... rẻ mạt!
Tiễn Lão Quang Côn rời đi, cho đến khi không còn thấy bóng người, lòng Hạ Phúc Hỷ trống trải vô cùng. Cô gượng dậy tinh thần, cầm liềm tiếp tục cắt cỏ, tìm rau dại.
Năm mất mùa, cỏ dại phơi khô cũng là lương thực không tệ.
Người đàn ông nói, lần này về sẽ mang theo cái lưới đ.á.n.h cá cũ ở nhà, có khi dưới nước này có cá, đến lúc đó bọn họ cũng có thể được nếm mùi thịt.
Đã bao lâu rồi không được ăn thịt, cô cũng quên mất thịt có vị gì rồi.
Lão Quang Côn đi tay không, sải bước cực lớn, đi rất nhanh.
Đợi đến khi tới gần làng, mới thấy có người đang ở trên núi tìm đồ ăn, anh né tránh những người này, đi đường vòng về nhà mình.
Cửa viện mở toang, có người từng đến nhà anh.
Nhất định là nhà họ Hạ, cái nhà đó chẳng có ai là biết giữ thể diện cả.
Đóng cửa viện lại, anh đóng gói tất cả đồ đạc có thể dùng được vào một chỗ, lại gói thêm mấy cái chăn và quần áo của hai người, xếp thêm mấy cái bát và hai cái chậu thì dừng tay.
Lấy thêm nữa là anh không đi nổi. Bình thường nhìn chẳng có gì, nhưng thu dọn lại thì đúng là không ít.
Nhà rách đáng vạn tiền, câu này chẳng sai chút nào.
Thu xếp đồ đạc xong, anh nằm trên giường gạch, ăn quả trứng gà vợ luộc cho, lòng thầm đắc ý.
Tổng cộng có hai quả trứng, vợ đều đưa hết cho anh, thật sự là quá thương anh rồi. Anh ăn một quả, quả còn lại không nỡ ăn, nhét vào trong n.g.ự.c mang về cho Phúc Hỷ ăn.
Nghỉ ngơi xong, anh cõng đại bao tiểu bao, thừa lúc đêm tối lặng lẽ ra khỏi nhà, đi thẳng lên núi.
Anh tưởng tầm này trên núi chắc chắn không có ai, nên cũng không để ý xung quanh, cứ lầm lũi lao về phía trước.
Trời tối cũng không nhìn rõ lắm, đúng là oan gia ngõ hẹp, anh đ.â.m sầm vào một người ngã lăn quay.
Người khác sao mà là đối thủ của anh được, lão già họ Hạ xoa xoa cái đầu choáng váng, tự hỏi mình đ.â.m vào đá hay sao mà cứng thế.
Nghe thấy tiếng kêu rên của lão già, mụ già họ Hạ giơ cao bó đuốc, lạch bạch chạy tới.
“Sao thế?”
“Cái người này đi đứng không nhìn đường, đ.â.m tôi ngã lăn ra đây rồi.” Lão ngồi bệt dưới đất, xương cụt đau đến tận rốn.
Lão Quang Côn mượn ánh lửa nhìn kỹ lại, mẹ kiếp! Là nhà họ Hạ!
Oan gia ngõ hẹp!
“Cái thằng khốn nào, đ.â.m hỏng người nhà tôi...”
Tiếng tru tréo định ăn vạ của mụ già họ Hạ bỗng khựng lại!
Hạ Phúc Quý vừa chạy tới cũng ngây người nhìn gã đàn ông trước mặt với đống đồ đạc to nhỏ suýt lấp đầy cả người kia.
Mẹ nó, đây chẳng phải là cái tên Lão Quang Côn mà bọn họ tìm mãi không thấy, kẻ đã bắt cóc chị gái (cháu gái) của bọn họ sao?
Lão Quang Côn trong lòng than vãn, anh đã tạo cái nghiệp gì mà lại đụng độ trực diện với bọn họ thế này. Đang định tìm cách thoát thân, anh sơ ý một chút liền bị Hạ Phúc Quý tóm lấy, lão già họ Hạ cũng thừa cơ ôm c.h.ặ.t lấy chân anh.
Lão Quang Côn: ...
Mẹ kiếp, hôm nay chẳng lẽ phải ngã ngựa ở đây sao?
“Buông tay ra, còn không buông là tôi không khách sáo đâu đấy!”
“Được thôi, anh cứ việc không khách sáo đi, có giỏi thì anh đ.á.n.h c.h.ế.t mụ già này đi! Cháu gái tôi đâu, anh bắt nó đi đâu rồi?”
“Cháu gái các người hỏi tôi làm gì, tôi làm sao biết cô ta ở đâu?” Chưa từng có ai thấy Phúc Hỷ vào nhà anh, anh rất chắc chắn. Cho nên, tối nay đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không được nhận. Chỉ cần nhận một cái là hôm nay anh thật sự không đi thoát được.
“Không phải cái thằng khốn nhà anh thì là ai? Người trong làng đều nói rồi, trong buồng anh có đàn bà!”
“Tôi đúng là có đàn bà, là Vương quả phụ ở làng bên cạnh! Sao nào, đến chuyện trên giường tôi là ai các người cũng muốn quản à? Các người là ai mà quản rộng thế?”
“Phi! Rõ ràng là cháu gái tôi, anh đừng có mà quỵt nợ!”
“Ai nhìn thấy? Các người nói đi? Không có bằng chứng mà dám sỉ nhục lão t.ử, đừng tưởng các người già là tôi không dám ra tay!” Dù sao người cũng không có ở đây, anh không nhận tội thì bọn họ làm gì được?
Lão già họ Hạ thấy anh hùng hổ như vậy thì bắt đầu lưỡng lự.
“Chắc chắn là anh, chị tôi trước đây đi ngang qua cửa nhà anh còn bị anh trêu ghẹo, tôi đều nhìn thấy hết rồi!” Hạ Phúc Quý hét lớn. Người này, hắn nhất định phải bám lấy cho bằng được.
Khỏe mạnh thế kia, chắc chắn là có lương thực.
Lão Quang Côn: ...
