Xuyên Không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 64: Đại Ca, Huynh Thật Sự Quá Cừ ---
Cập nhật lúc: 04/03/2026 14:33
Ngươi là gì của người ta mà đòi chiếm tiện nghi của người ta?
Da mặt thật dày!
Hèn gì Đại Nha lại từ chối đi cùng lão. Nếu đi cùng, sợ là nàng sẽ bị đám người này nuốt chửng mất!
Thôn trưởng nhắm mắt lại, không muốn để ý tới đám đồ vô liêm sỉ này nữa.
Lão thôn trưởng ôn tồn dặn dò: “Trời không còn sớm nữa, các ngươi mau ch.óng lên đường đi.”
Thôi vậy, có thể đi suốt chặng đường tới đây thì đoạn đường sau này chắc chắn họ sẽ không có vấn đề gì. Với đám người này, vẫn là nên tránh xa ra một chút thì tốt hơn.
“Thôn trưởng, sao ông có thể thả họ đi như vậy?”
Mấy kẻ muốn chiếm tiện nghi đại kinh thất sắc, người đi rồi thì xe cũng mất, la cũng mất, mà lương thực trên xe cũng chẳng còn?
Không được, tuyệt đối không được!
“Tất cả câm miệng hết cho ta!” Thôn trưởng nạt lớn, sau đó mệt mỏi phẩy tay với Hạ Ninh, ra hiệu cho nàng mau đi đi.
Hạ Ninh nhướng mày, không ngờ vị thôn trưởng cả đời nhu nhược, dĩ hòa vi quý lại có lúc quyết đoán như vậy.
Nếu là nàng, nhất định sẽ không quản đám người chỉ thích chiếm tiện nghi này nữa, ngoài việc kéo chân ra thì chẳng được tích sự gì.
Nàng liếc nhìn đám dân làng đang bao vây xung quanh, không chịu nhường đường, hừ lạnh một tiếng.
Khương Nghị rút trường đao bên hông ra, Hạ Ninh bước lên xe lừa, thả hai con sói ra ngoài. Đại Lang nhảy xuống xe, gầm gừ hướng về phía đám người: "Gào... gừ..."
Thân hình chúng béo tốt khỏe mạnh, ánh mắt hung lệ, tư thế sẵn sàng lao lên c.ắ.n xé...
Mọi người đều bị hai con sói đột nhiên xuất hiện dọa cho kêu la oai oái, đám đông lập tức giải tán. Lão thôn trưởng đồng t.ử co rụt lại, hèn chi suốt dọc đường bọn họ đều bình an vô sự, nha đầu này từ khi nào đã có thể thuần phục được sói rồi?
Hai con sói hung dữ thế kia mà nàng lại nuôi dưỡng chúng.
Hạ Ninh lạnh lùng nhìn dân làng đang chạy tán loạn, run rẩy sợ hãi, liều mạng tháo chạy, đúng là một lũ nhát gan chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.
Nàng cười nhạt một tiếng, lại bước lên xe lừa, hai con sói cũng đi theo nàng lên xe. Khương Nghị vung roi, con lừa sải bước, vui vẻ chạy về phía trước.
Để lại cho bọn họ chỉ có bụi đất mịt mù bay đầy trời...
"Thôn trưởng?"
Mất một lúc lâu sau, dân làng mới hoàn hồn, nhìn lão thôn trưởng, trong mắt đầy vẻ không cam tâm.
"Nếu các người cảm thấy có thể kiếm được chút lợi lộc gì thì cứ việc đuổi theo." Nói xong, lão cũng chẳng buồn để ý đến bọn họ nữa, tựa vào một gốc cây nghỉ ngơi.
Đi chạy nạn lâu rồi, lòng người cũng trôi mất sạch...
Trong lòng lão một mảnh thê lương, có lẽ, lão cũng nên tính toán cho bản thân mình rồi.
Dân làng nhìn nhau ngơ ngác, ai mà dám đuổi theo chứ, vừa có đao lớn vừa có sói hung.
Nha đầu c.h.ế.t tiệt kia lòng dạ thật đen tối, đều là người cùng làng mà một chút cũng không chịu giúp đỡ. Tính cách ích kỷ thế này, hèn chi nhà họ Hạ cũ không ưa, nếu ở nhà mình thì cũng bị đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu rồi.
Mấy mụ đàn bà thi nhau nhổ nước miếng về phía chiếc xe lừa đã đi xa.
Quay đầu lại, ai nấy đều mặt mày ủ rũ, chặng đường này bọn họ thật sự đã chịu khổ quá nhiều. Trong bọc nải, đồ ăn ngày càng ít đi. Trên đường chỉ tìm được ít rễ cỏ, rễ cây. Ăn vào đến mức đi không nổi, đại tiện không ra, con trẻ thì khóc thét lên, biết phải làm sao đây?
"Tiểu Ninh, những người đó đều không tốt."
Y có sự nhạy bén của loài sói, có thể cảm nhận được ác ý thâm sâu của bọn họ.
"Ừm, chúng ta không cần để ý đến họ là được." Lão thôn trưởng người còn tạm được, những người khác cũng không thể nói là xấu hết, nhưng ở đâu chẳng có mấy kẻ phá đám.
Tuy nhiên, tất cả đều chẳng liên quan gì đến nàng, ai nấy tự đi chạy nạn, nước sông không phạm nước giếng.
"Người hảo tâm, cho miếng gì ăn đi, cầu xin ngài đấy!"
Buổi tối, vừa dừng lại chuẩn bị dùng bữa thì có mấy người dân tị nạn gần đó tiến lại xin ăn.
Chuyện gì thế này? Đã cách xa đám đông như vậy mà vẫn còn bám theo được, bộ muốn ép nàng phải đi đường núi sao?
"Không có."
Làm sao có thể không có, không có đồ ăn mà còn nuôi nổi lừa sao. Nhìn Hạ Ninh mở mắt nói dối, người tị nạn nén lại sự bất mãn trong lòng, mặt mày đau khổ: "Cầu xin ngài, chàng trai trẻ, đứa cháu nội của tôi đã hai ngày chưa có gì vào bụng rồi, đói đến mức mắt mở không ra đây này."
Mắt mở không ra chẳng phải là c.h.ế.t rồi sao?
Lừa ma chắc!
Hạ Ninh mất kiên nhẫn, trực tiếp đi vào trong toa xe, dù sao bọn họ mà dám vén rèm lên, nàng sẽ dám cho bọn họ một đao.
Bà lão: "..."
Đồ ranh con lòng dạ hiểm độc!
"Chàng trai, đại nương thấy cậu là người có lòng thiện, liệu có thể bố thí chút gì ăn không." Ánh mắt mong chờ nhìn Khương Nghị, đáng tiếc người này căn bản không có cái gọi là lương tâm, chẳng thèm để ý đến bà ta.
Khương Nghị trực tiếp quay đầu đi, coi như không thấy cho sạch nợ. Y đều là ăn uống của Tiểu Ninh, lấy đâu ra đồ mà cho bọn họ.
Mà dù có y cũng không cho, dựa vào cái gì chứ? Y còn có đệ đệ và Tiểu Ninh phải nuôi cơ mà.
"Chàng trai, cậu xem thế này được không, tôi gả con gái lớn của tôi cho cậu, cậu cho tôi một cái bánh bột ngô, được không?"
Có người đẩy đứa con gái gầy như quỷ của nhà mình ra, muốn bán cho Khương Nghị.
Khương Nghị khó hiểu nhìn lão ta: "Lão bán cô ta cho ta, ta lại phải tốn lương thực nuôi cô ta, lão nhìn ta giống kẻ ngốc lắm sao?"
Thật coi y dễ lừa, vừa cho bánh lại vừa phải giúp bọn họ nuôi con. Tiểu Ninh gọi cái này là gì nhỉ, đúng rồi, gọi là "oan đại đầu" (kẻ ngốc chịu thiệt). Bọn họ muốn y làm kẻ ngốc.
"Con gái tôi có thể làm việc giúp cậu." Bà lão ra sức nháy mắt với y.
"Ta không có việc gì cần làm cả, đang đi chạy nạn mà!" Gầy thế này thì làm được gì, Khương Nghị chê bai bĩu môi.
Bà lão thật sự bái phục cái gã đần độn này: "Chạy nạn thì để nó ấm giường cho cậu."
Người kia nói xong cũng cảm thấy ngượng ngùng, nam nhân này chỉ mọc chiều cao chứ không mọc não sao? Chuyện cần phải nói rõ ràng đến thế à?
Đúng là ch.ó tha thật!
Cô gái bên cạnh kinh hãi nhìn Khương Nghị, cô ta có chút sợ nam nhân này, trông thật hung dữ và đáng sợ. Nhưng cô ta lại muốn đi theo y để có cái ăn cái mặc, do dự một hồi liền lập tức hạ quyết tâm. Cô ta nghiến răng "bùm" một cái quỳ xuống trước mặt Khương Nghị, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào y, trông thật đáng thương.
Khương Nghị xác định rồi, đầu óc những người này quả thực có bệnh. Trời nóng nực thế này mà đưa người đến ấm giường cho y, là sợ y chưa đủ nóng sao?
Hơn nữa, y có cần người ấm giường không? Hồi hàn triều, Tiểu Ninh nói y chẳng khác nào một cái lò sưởi di động cả.
"Ta rất nóng rồi, không cần cô đâu, cô tìm người khác mà ấm giường đi."
Nhìn nam nhân cường tráng trước mặt thốt ra những lời vô tình nhất, cô gái nhỏ uất ức muốn khóc. Cô ta bị chê bai rồi, đến việc ấm giường cho người ta cũng không ai thèm.
Tất cả mọi người: "..."
Tên này không lẽ là một thằng đần sao?
Hạ Ninh: "..."
Đại ca, huynh được lắm!
