Xuyên Không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 86: Bản Thảo Chưa Đặt Tên ---

Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:39

Dân làng không biết thôn trưởng gọi người gấp gáp như vậy làm gì, nhưng cũng ngoan ngoãn giúp thông báo cho từng nhà từng hộ.

Đợi khi mọi người đến, nhìn thấy những bao vải đay đã được chuyển ra giữa sân, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người. Miệng bao mở ra, bên trong đầy ắp gạo thô, bột thô, thậm chí họ còn nhìn thấy gạo trắng, bột trắng. Sắc trắng tinh khôi làm cay xè mắt họ.

Nhiều lương thực như vậy, tiểu hỏa t.ử bọn họ đã về rồi sao, mua bằng cách nào vậy? Sao không thấy người đâu? Đi nghỉ ngơi rồi sao?

Đúng vậy, quãng đường này chắc chắn rất vất vả.

Nhưng mà, họ về tại sao mọi người đều không biết, cũng không gọi họ tới khiêng đồ giúp.

“Thôn trưởng, họ về rồi sao?” Phải cảm ơn người ta cho thật tốt, nhiều lương thực như thế này, chắc chắn rất khó mua.

“Ừ, ân nhân đã mua được lương thực, đêm qua âm thầm đưa tới cho chúng ta, giờ người đã đi rồi.”

Dân làng chấn động, cứ thế mà đi sao? Chẳng nói lời nào đã đi rồi? Người ta làm việc này... khiến họ thấy hổ thẹn, lúc trước người ta uống một bát nước, bọn họ còn đòi của người ta một trăm văn.

Chuyện này không thể nghĩ tới, càng nghĩ càng thấy mình không phải là người, không làm chuyện của con người.

“Bốn bao lương thực tinh này là ân nhân tặng cho trẻ nhỏ và người già, lát nữa đếm số người rồi chia đều theo đầu người. Ngoài lương thực, còn mua cho chúng ta muối và thịt khô, còn có củ cả nữa, những thứ này lát nữa chúng ta sẽ cân hết lên, mỗi nhà chia đều.”

Thôn trưởng càng nói càng thấy thẹn, người ta chân thành đối đãi với họ, họ lại tính toán, không tin tưởng người ta. Ngay cả khi bọn họ chủ động nói muốn giúp thôn mua lương thực, đưa bạc, ông cũng còn giữ lại một tay, chỉ đưa một nửa.

Nhiều đồ như vậy, số bạc ông đưa chắc chắn không đủ, người ta đây là tự bỏ tiền túi ra giúp bọn họ.

Cả đời ông, chỉ hỏng ở chỗ nghĩ quá nhiều. Cũng không biết đời này còn có thể trả nổi món nợ nhân tình này hay không.

“Thôn trưởng!”

Thôn trưởng xua tay, nhân tình đã nợ, người cũng đã đi, giờ nói gì cũng là thừa thãi: “Chia lương thực thôi!”

Chia lương thực! Lời này nghe mới êm tai làm sao!

Mỗi nhà mỗi hộ đều về lấy bao vải, xếp hàng, nhìn người đang cân lương thực mà lòng trào dâng cảm xúc...

Cảm ơn tiểu huynh đệ, cảm ơn ông trời đã đưa họ tới đây, cảm ơn lòng tốt của họ...

Bọn họ không cần phải đi chạy nạn, không cần phải đi tranh giành với người ta, có lẽ sẽ vượt qua được thiên tai này...

“Phía trước lại là một tòa thành trì.”

Hạ Ninh vén rèm lên, nàng cảm thấy mình vì muốn tìm một vùng biển mà ước chừng phải đi đến thiên hoang địa lão.

Hiện giờ nàng cũng có chút bướng bỉnh, không tìm thấy biển thì thề không bỏ cuộc.

“Chúng ta có vào không?”

“Không, tiếp tục lên đường.”

Khương Nghị nhận lệnh, còn chưa kịp vung roi thì con la đã chạy đi rồi.

“Khương Nghị, trên đường này hầu như không thấy nạn dân nữa.”

“Đúng vậy, dọc đường này đều có nước, họ chắc chắn sẽ không tiếp tục đi tiếp đâu. Ta thấy tòa thành tiếp theo chúng ta có thể vào xem thử.”

“Được.”

Chạy nạn đến mức thiên hoang địa lão, chạy đến mức chẳng còn nạn dân nào nữa, cũng chẳng còn ai giống bọn họ cả.

“Tiểu Ninh, ta thấy trời này hình như sắp mưa rồi.”

Trên đầu mây đen dày đặc, bầu trời vừa rồi còn sáng sủa, lúc này đã đen kịt khiến hắn tưởng là buổi tối.

Cái quái gì thế!

Hạ Ninh không nhịn được mà thốt ra một câu c.h.ử.i thề, cái thời tiết này sao lật mặt còn nhanh hơn cả nàng nữa! Vừa nãy rõ ràng còn đang nắng to mà.

“Có chỗ nào trú mưa không?”

“Phía trước có một ngọn núi, đi lên núi không?”

Hạ Ninh: ...

Cảnh tượng thật quen thuộc, nàng lại phải đội mưa đi đường núi một lần nữa sao?

“Đi, lên núi.”

Đường núi ở đây không dễ đi như trước nữa. Đi đến đây đã không còn thiếu nước, cây cối, cỏ dại trên núi mọc um tùm.

Ở đây nàng không dám đại ý, trời nóng, rắn rết sâu bọ là nhiều nhất.

Nàng triệu hồi hai con sói ra đi theo bọn họ, cùng nhau lên núi.

“Khương Nghị, sói mấy tuổi thì tìm vợ?”

“Hai tuổi.”

Thế chẳng phải thiên tai vẫn chưa qua sao?

“Dọc đường nếu không có con sói nào khác, hai đứa nó phải chịu cảnh độc thân, liệu có phát điên không?”

Nghe nói có một số loài mèo, đến thời kỳ động d.ụ.c mà không có bạn đời thì sẽ phát điên.

“Không đâu, chúng có khả năng tự chế ngự. Vợ là phải tự mình tìm lấy, không có thì chỉ có thể nói là chúng vô dụng.”

Đến sói cái còn không có thì động d.ụ.c cái nỗi gì. Tiểu Ninh toàn nói nhảm.

Ái chà, nam nhân này đúng là vô tình thật.

Một con sói cái cũng không có, sói đực khác cũng không, huynh bảo chúng đi đâu mà tìm, huynh bản lĩnh lớn thì huynh biến ra một con xem nào?

“Đừng lo, phía sau này không thiếu nước, trong núi chắc chắn có dã thú. Chúng ta đi qua thêm vài ngọn núi, chắc chắn có thể thu phục được hai con sói cái.”

Nàng không muốn, nàng không nghĩ tới, nàng từ chối.

Nàng chỉ là một kẻ yếu ớt, sao có thể đấu lại được lũ sói?

“Thả chúng lên núi tự tìm, không có thì lại xuống núi?”

“Cũng được. Chỉ sợ gặp phải mãnh thú, ví dụ như đại trùng, gấu, hai đứa nó đ.á.n.h không lại.”

Hạ Ninh nghe xong càng thêm run rẩy, nàng lại càng không đ.á.n.h lại được có biết không?

Thôi bỏ đi, giờ còn sớm, chúng còn chưa lớn, không gấp.

“Chuyện này sau này hãy nói tiếp.”

Mây đen đè nặng, cảm giác bọn họ chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm vào mây.

Lát nữa chắc chắn sẽ có mưa to như trút nước.

“Chúng ta mau lên, tìm chỗ dừng chân trước đã.”

Khương Nghị dắt nàng, dẫn nàng đi. Hai con sói cũng có chút nôn nóng.

Lần này vận may tốt, mây đen lớn như vậy nhưng mãi vẫn chưa thấy mưa rơi.

Họ tìm thấy một khoảng đất trống rộng lớn, Hạ Ninh lấy căn nhà ra. Không có nạn nhân thiên tai đi theo, đúng là thuận tiện. Trong nhà, hai con sói đi qua đi lại không ngừng. “Chúng bị làm sao vậy?” “Có lẽ lát nữa mưa sẽ rất lớn, chúng cảm thấy không an toàn.” Phải mưa lớn đến mức nào mới khiến hai đứa nó sợ hãi đến nhường này. Hạ Ninh chạy ra ngoài xem xét một chút, vị trí bọn họ đang đứng sẽ không xảy ra sạt lở bùn đất. Phía sau là những tảng đá lớn. “Ngươi hỏi chúng xem, có muốn vào không gian không.” Thấy hai bảo bối nôn nóng như vậy, nàng cũng thấy xót xa. “Ao u…” “…” “Chúng nói muốn vào trong, gần đây không cảm nhận được có dã thú, chắc là an toàn.” Hạ Ninh rất muốn nói, không có dã thú nhưng lại có rắn, đại xà, độc xà, thứ nào cũng đáng sợ như nhau. Sau khi thu chúng vào không gian, nàng phát hiện lương thực đã chín. Nàng thu hoạch một đợt, gieo hạt giống xuống, thấy Khương Nghị đang nhìn nàng chằm chằm. “Sao thế?” “Đói!” Được rồi, ngày mưa, ăn cơm ngủ nghỉ là thư thái nhất. “Ăn gì đây?” “Thịt nướng!” Nàng lườm y một cái, người này bây giờ càng lúc càng biết rõ hoàn cảnh nào thì nên làm việc gì rồi. Chậu than, vỉ nướng, các loại thịt, gia vị, rau củ, canh đậu xanh, táo, mận. Khương Nghị chủ động nướng gà. Trở mặt trước mặt sau, mỡ thịt ba chỉ kêu xèo xèo vui tai. Thịt nướng xong, y liền nhét vào tay nàng trước. Hạ Ninh không thấy đói lắm, leo đường núi suốt một quãng, nàng chỉ muốn ăn đại chút gì đó rồi đi ngủ một giấc. Trong hoàn cảnh thế này, hai người ở chung một phòng mới là an toàn nhất. “Ngươi cứ thong thả mà ăn, ta vào trong ngủ một lát. Bên trong có hai chiếc giường, ngươi đừng có ngủ dưới đất.” “Được.” Khóe miệng Khương Nghị nhếch lên, Tiểu Ninh để giường lại cho y kìa! “Tí tách, tí tách…” Mưa rồi! Không lâu sau, mưa dần nặng hạt. Thêm một lúc nữa, chuyển thành mưa bão. Hạ Ninh có chút lo lắng, căn nhà này của nàng không biết rốt cuộc thế nào, mưa lớn quá liệu có bị dột không? Lúc làm nhà, nàng đã đặc biệt bảo thợ dán ba lớp vải dầu toàn bộ ngôi nhà, quét thêm hai lớp sơn gỗ. Theo lý mà nói, tuyệt đối không thể dột mưa được. Nếu nhà của bọn họ mà dột, thì những ngôi nhà bên ngoài chắc chắn phải sập hết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.