Xuyên Không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 95: Thôn Xóm Nhỏ ---

Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:08

Mặt trời quá gay gắt, tuy có đội mũ nhưng vẫn thấy nóng vô cùng! Nàng bị nắng hun đến chịu không nổi, mới lưu luyến không rời mà trở về nhà.

Trưa nay, hai người sẽ ăn đống ốc biển này.

Dựa núi ăn núi, dựa biển ăn biển, câu này quả không sai chút nào.

Có núi có biển, tuyệt đối không lo bị c.h.ế.t đói.

“Khương Nghị, ngươi đang làm gì vậy?”

“Xây nhà bếp.” Người đang bận rộn kia mồ hôi nhễ nhại như mưa. Hắn cứ ngỡ xây cái bếp sẽ dễ dàng lắm, hóa ra chẳng dễ chút nào, rất dễ bị đổ.

Hạ Ninh cạn lời, lần đầu tiên thấy có người xây nhà kiểu này, cao như vậy mà không đổ cũng coi như hắn có bản lĩnh.

“Xây nhà phải trát bùn chứ. Ngươi không để ý nhà của họ sao, giữa mỗi viên gạch đều có trát bùn, như vậy mới dính c.h.ặ.t được.”

Khương Nghị màng mịt nhìn nàng, không hiểu nàng đang nói gì.

Hạ Ninh ngửa mặt lên trời thở dài.

Lúc đó sao nàng không làm thêm một cái nhà bếp di động luôn cơ chứ, thật là tính sai một bước.

“Ngươi đừng làm nữa, chiều nay chúng ta cùng làm, dỡ đống gạch đó xuống trước đi.”

“Ừm.”

Khương Nghị vô cùng chán nản, hắn thật sự là làm cái gì cũng không xong.

Nước, vôi, cát, trộn thành vữa vôi cát là có thể kết dính gạch.

Hạ Ninh cũng không rành lắm về tỉ lệ, cứ trộn một mẻ, dính được gạch là được. Họ cũng không yêu cầu chất lượng phải quá tốt, chỉ cần không sập là được.

“Để ta.”

Chỉ nhìn một lần là hắn đã hiểu ngay.

“Ngươi vào nhà nghỉ ngơi đi.”

“Ta làm cùng ngươi một lúc, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”

Vừa mới ngủ trưa dậy, bây giờ thủy triều lại đang dâng, chi bằng sớm xây xong nhà bếp để sớm được tự mình đỏ lửa nấu nướng.

“Hạ Ninh, nàng có cảm thấy ta rất vô dụng không?”

Khương Nghị rất sợ nàng sẽ đi tìm người khác, hắn mỗi ngày ăn nhiều như vậy mà cái gì cũng làm không xong.

Lại còn đèo bòng thêm hai con thú nhỏ nữa.

“Sao ta lại chê bai ngươi được, không có ngươi thì chưa chắc ta đã đi được tới tận đây đâu.”

Sắc mặt Khương Nghị càng thêm khó coi, không có hắn, quả thực nàng chẳng cần phải đi tới tận đây, nàng đã tìm thấy biển từ sớm rồi!

Hạ Ninh không biết tại sao lời an ủi của mình lại khiến hắn càng không vui. Quả thực, suốt quãng đường này có hắn bên cạnh, nàng đã bớt khổ đi rất nhiều.

Đánh xe toàn là hắn, vì thị lực tốt nên khi đi đường ban đêm bọn họ đã giảm bớt được bao nhiêu rắc rối.

Có nguy hiểm, người đứng ra cũng là hắn, hơn nữa hắn lại đặc biệt nghe lời.

Ba ngày sau, Hạ Ninh nhìn cái nhà bếp có hình thù kỳ quái của nhà mình, ừm, dùng được là tốt rồi, không thể kén chọn quá.

“Khương Nghị à, hình như chúng ta quên làm ống khói rồi.”

Khương Nghị: …

Thôi bỏ đi, bỏ đi, không có ống khói cũng dùng được, không thấy khói bốc lên có khi bọn họ lại càng an toàn hơn.

“Ngày mai, hai ta cùng đi ra biển, ta phát hiện được một chỗ hay lắm, ngươi có thể từ từ mà cạy, toàn là đồ ăn thôi.”

“Được.”

Thực ra hắn chẳng thích ăn hải sản chút nào, toàn là vỏ cứng, chẳng ăn được mấy miếng thịt, cả một nồi to cũng chẳng làm hắn thấy sảng khoái bằng ăn một cái móng giò heo.

“Khi nào chúng ta mới ra ngoài xem thử?”

Nàng đã nói là muốn ra ngoài thám thính tình hình.

“Ngày kia đi.”

Giá mà có thuyền thì tốt, bọn họ có thể thuận theo dòng biển mà chèo đi, nhanh hơn đi bộ nhiều lắm.

“Chính là chỗ này, ngươi xem, giống như ta thế này, cạy ra, lấy phần thịt bên trong bỏ vào thùng.”

“Loại hà biển này không cần tách thịt bên trong, cứ thế cạy xuống là được.”

“Biết rồi.”

Biết người này làm việc nhanh nhẹn, nàng còn mang thêm hai cái thùng gỗ lớn: “Thùng nhỏ đầy thì trút vào thùng gỗ lớn.”

Hàu thì thùng gỗ nhỏ là đủ, nhưng hà biển thì chắc chắn không đủ đâu.

Thấy hắn thoăn thoắt mỗi đao một con, Hạ Ninh vô cùng vui vẻ. Tối nay sẽ nấu một nồi canh hà biển để ăn.

Nàng xách thùng gỗ, tiếp tục đi dạo dọc bờ biển.

Mấy con ốc lớn trên đống đá ngầm gần đây đều đã nằm trong không gian của nàng cả rồi, nàng cũng chỉ là tranh thủ lúc thủy triều rút mỗi ngày để tới đây nhặt nhạnh chút ít còn sót lại thôi.

Nàng thấy phía xa hình như còn có mấy hòn đảo nhỏ, lần này ra ngoài nhất định phải kiếm một con thuyền mang về.

Dạo quanh bờ biển được một canh giờ, trời bắt đầu nóng lên, nàng liền dẫn Khương Nghị trở về.

“Lần này ra ngoài, chúng ta phải kiếm mấy cái lưới đ.á.n.h cá thật lớn, tốt nhất là kiếm được một con thuyền.”

Lưới đ.á.n.h cá sau trận hàn triều đã bị Khương Nghị nghịch hỏng mất rồi. Quăng lưới khắp nơi khiến mấy tấm lưới đều rách lỗ chỗ, nàng thì lại không biết vá.

“Được, mua được lưới rồi ta sẽ đi bủa cá.”

“Ngươi biết bơi không? Ý ta là ngươi ở dưới nước có bị c.h.ế.t đuối không?”

“Không c.h.ế.t đuối được, trước đây ta thường xuyên nhảy xuống nước bắt cá mà.”

Vậy thì tốt rồi, nàng cũng biết bơi, thuyền bè thời đại này không biết có an toàn không, biết bơi thì ít nhất cũng không bị c.h.ế.t đuối, chỉ cần cho nàng chút thời gian là nàng có thể lấy đồ ra tự cứu mạng mình.

“Đi thôi.”

Nhà mới, ngoài cái bếp nhìn qua đã biết là hàng kém chất lượng ra thì chẳng còn gì nữa.

“Lần trước ngươi thấy thôn xóm ở đâu?”

“Phía bên phải, băng qua hai ngọn núi.”

Trời đất ơi!

Lại phải đi bộ cả ngày rồi.

Hy vọng đó không phải là một ngôi làng hoang vắng.

“Tiểu Ninh, nàng nhìn kìa, có người!”

Băng qua một ngọn núi, Khương Nghị đã thấy có bóng người đi lại trong thôn.

“Người có đông không?”

“Khá nhiều.”

Vậy thì đó là một ngôi làng bình thường rồi!

Hạ Ninh không khỏi tăng nhanh bước chân, chuyện này chẳng phải chứng minh rằng nơi này là an toàn sao?

Người trong thôn thấy đột nhiên xuất hiện hai người lạ mặt liền nâng cao cảnh giác.

“Các người là ai, từ đâu tới?”

“Đại bá, chào ngài. Chúng ta từ phủ Minh Châu tới. Chỗ chúng ta bị hạn hán nên mới chạy nạn tới đây. Xin hỏi, nơi này là đâu vậy?”

Chạy nạn tới sao?

Nạn đói bên ngoài đã nghiêm trọng đến mức này rồi sao?

Phủ Ninh Châu là ở đâu nhỉ?

“Chỗ chúng ta là Hải Thành, cũng là biên quan của triều đại Đại Hạ, các người đi theo chúng ta tới gặp thôn trưởng.”

Thôn trưởng kiến thức sâu rộng, nếu là gian tế nước khác, ông ấy nhất định sẽ nhận ra được.

Hạ Ninh ra hiệu cho Khương Nghị đừng gây chuyện, ngoan ngoãn đi theo họ.

Tại nhà thôn trưởng.

“Hai vị, có mang theo sổ hộ tịch không?”

“Có, có chứ.”

Hạ Ninh vội vàng lấy sổ hộ tịch của mình ra, vẫn là để chung với nhà họ Hạ cũ. Còn về lộ dẫn thì quả thực là không có.

“Hắn không có, hắn là người ta gặp trên đường, bọn ta gặp phải kẻ xấu, vất vả lắm mới thoát được, người thân thì thất lạc cả rồi, trong tay nải ta đeo vẫn còn chứng nhận hộ tịch, còn của hắn thì mất rồi.”

Hạ Ninh nói dối mà mắt không chớp lấy một cái.

Thôn trưởng gật đầu, nếu thật sự là chạy nạn thì dọc đường quả thực sẽ không được bình yên.

“Các người hãy nói thử xem tình hình ở phủ Ninh Châu và tình hình các phủ thành dọc đường các người đi qua như thế nào.”

Hạn hán thì ông có biết, chỗ bọn họ tuy không nghiêm trọng như thế nhưng cũng bị mất mùa.

Dù mất mùa nhưng thuế của quan phủ vẫn đang tăng lên, ông từng lên trấn hỏi thăm, biết được những nơi khác tai ương nghiêm trọng, một nửa lãnh thổ Đại Hạ đều trắng tay, không thu hoạch được hạt nào.

Bá tánh c.h.ế.t đói không biết bao nhiêu mà kể.

Chỉ là hiếm khi có nạn dân chạy tới chỗ họ, có lẽ là vì quá xa xôi. Dù sao thì nơi này cũng đã là vùng biên quan rồi.

“Các người có biết chuyện phủ Triệu Châu xảy ra ôn dịch không?”

Chỗ đó không có hạn hán nhưng lại đột ngột xảy ra hồng thủy. Nước lũ rút đi, xác gia cầm và xác người không kịp thiêu hủy, nghe nói ôn dịch bùng phát dữ dội, phủ thành của họ sợ ôn dịch lây lan nên cũng đã sớm đóng cửa, tạm thời từ chối người ngoài vào thành.

Ngày tháng quả thực là quá gian nan rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.