Xuyên Không Thành Con Gái Rượu Của Cả Nhà Cuồng Học Tập - Chương 5.2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:46
Bữa cơm này khiến mọi người nhà họ Tân ai nấy bụng đều tròn căng, nhưng vẫn chưa thấy thỏa mãn, bụng no rồi mà miệng vẫn muốn ăn thêm.
Đến khi Tân cô mẫu bưng bát canh gà hầm nhỏ lửa gần hai canh giờ lên, hương thơm nồng nàn xông thẳng vào mũi, ai cũng không kìm được mà nuốt nước miếng.
Canh gà không cho thêm thức ăn gì khác nên nước canh trong vắt, chỉ có lớp mỡ gà vàng óng nổi phía trên, nhìn là biết gà mái già nuôi nhiều năm chứ không phải loại tầm thường.
Một con gà mái già béo tốt cũng chỉ có hai cái đùi lớn, Tân cô mẫu chia một cái cho Tống thị đang mang thai, cái còn lại cho Tân Nguyệt mới ốm dậy còn gầy yếu.
Tân Thịnh và Quách Ngọc Nương mỗi người được một cái cánh gà, trong bát bà và Tân Trường Bình là phần thịt ức gà hơi khô hơn chút.
Thịt gà hòa cùng canh gà lấp đầy chút khoảng trống cuối cùng trong bụng, Tân Nguyệt không thể ăn thêm nổi miếng nào nữa, bấy giờ mới đặt bát đũa xuống, lén xoa cái bụng tròn trịa cười đầy thỏa mãn.
Nàng chỉ mong sao Tân cô mẫu có thể ở lại nhà mình thật lâu thật dài, chỉ cần ngày nào cũng được ăn món ngon thế này, nàng nguyện ý ngày nào cũng chen chúc ngủ chung với Tân cô mẫu và Quách Ngọc Nương.
Sau bữa ăn trời đã tối, đại kế cưỡi lừa của Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương không có thời gian thực hiện, chỉ có thể vào kho lấy đậu đen ra bồi dưỡng tình cảm với con lừa trước.
Con lừa này hẳn là ông nội Tân Nguyệt mới nuôi không lâu, trong trí nhớ dịp Tết Trung thu năm nay nguyên thân theo phụ thân mẫu thân về quê đoàn viên, ở quê vẫn chưa có con lừa này.
Chỉ có một con trâu xanh lớn nuôi nhiều năm, rất có linh tính, nhưng trâu xanh quá cao lớn, chỉ có các biểu ca mới dám cưỡi lên.
Con lừa này có lớp lông màu xám tro, nhìn như là giống lừa xám địa phương.
Loại lừa xám này vóc dáng không quá cao lớn nhưng rất có sức khỏe, chạy cũng nhanh, giỏi kéo xe, kéo cối xay.
Tính cách lừa xám địa phương đa phần khá hiền lành nghe lời, thi thoảng có con đặc biệt bướng bỉnh, dắt không đi đ.á.n.h không chạy, thường thì loại lừa đó sẽ trở thành món ngon trên bàn ăn của mọi người.
Dân địa phương cũng thích ăn thịt lừa, có câu nói cửa miệng là “Trên trời có thịt rồng, dưới đất có thịt lừa”.
Ông nội Tân Nguyệt mua con lừa trưởng thành này, đoán chừng là mua lại của nhà nào đó đã thuần dưỡng tốt rồi.
Con lừa xám này bị đưa tới môi trường lạ cũng ngoan ngoãn lắm, chẳng quấy nhiễu chút nào, cho ăn là ăn, cho uống là uống.
Nó nghe thấy tiếng bước chân Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương lại gần, hai cái tới dài đứng cao rung rinh một chút, đợi Tân Nguyệt đi tới trước mặt mới ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt lớn tròn xoe hiền từ.
Tân Nguyệt lần đầu đứng gần lừa như thế, nàng không dám mạo muội chạm vào nó, liền mở bàn tay đang nắm đậu đen đưa ra, con lừa xám ghé đầu lại ngửi ngửi rồi thò lưỡi cuốn hết đậu đen vào miệng.
Lưỡi lừa lướt qua lòng bàn tay nhồn nhột, Tân Nguyệt nén cười thử đặt tay lên đầu nó, con lừa xám rất quấn người cọ cọ vào lòng bàn tay nàng, bấy giờ nàng mới dám đưa tay vuốt ve bộ lông của nó.
Quách Ngọc Nương đứng bên cạnh nhìn mà thèm, cũng đưa tay ra gọi:
“Đại xám, đại xám.”
Tân Nguyệt liền hỏi:
“Con lừa này tên là Đại Xám sao?”
“Ông nội không đặt tên cho nó, các Biểu ca cứ gọi nó là con lừa, muội thấy con ch.ó vàng nhà thúc công tên là Đại Vàng, nên gọi nó là Đại Xám, nhưng nó chẳng thưa muội bao giờ.”
Quách Ngọc Nương nói xong bĩu môi vẻ rất ấm ức.
Tân Nguyệt liền cười bảo:
“Chắc là nó thấy cái tên đó không đủ uy phong rồi.”
Ai ngờ con lừa xám bỗng phát ra một tràng tiếng kêu “ân ngẩng ân ngẩng”, trùng hợp như đang tán đồng lời Tân Nguyệt vậy.
Tân Nguyệt thấy lạ lẫm, liền thử hỏi:
“Vậy để tỷ tỷ đây đổi tên khác cho mi nhé?”
Tân Nguyệt vừa dứt lời, con lừa xám lại “ân ngẩng ân ngẩng” một tiếng.
Lần này Tân Nguyệt cảm thấy không phải trùng hợp nữa, con lừa này thực sự rất thông minh, nó nghe hiểu được lời các nàng nói!
Tiếng kêu của con lừa xám thu hút những người khác trong nhà, Tân Trường Bình sợ con lừa chưa quen chỗ mới mà làm loạn nên chạy lại xem, thì thấy con gái Nguyệt Nương đang nói chuyện với nó.
Tân cô mẫu từ bếp thò đầu ra gọi:
“Nguyệt Nương, Ngọc Nương hai con đừng có trêu chọc con lừa, cẩn thận nó nổi khùng lên lại giơ chân đá bị thương bây giờ!”
Tân Nguyệt vội giải thích với họ:
“Không có đâu ạ, con lừa này thông minh lắm, chúng con đang bàn chuyện đặt cho nó một cái tên thật uy phong đây!”
Tân Nguyệt ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên nhớ ra một cái tên rất hình tượng, liền gọi con lừa xám:
“Phi Mao Thối! Sau này gọi mi là Phi Mao Thối nhé!”
“Ân ngẩng ân ngẩng.”
Con lừa xám ngẩng đầu đáp lại.
“Phi Mao Thối!”
Quách Ngọc Nương cũng hùa theo gọi nó.
“Ân ngẩng ân ngẩng.”
Con lừa xám quay đầu nhìn Quách Ngọc Nương lại lên tiếng.
Lần này thì ai cũng tin là con lừa này thực sự nghe hiểu lời Tân Nguyệt, cũng tán thành cái tên nàng đặt cho nó, từ đó con lừa này tên là Phi Mao Thối.
Sáng sớm hôm sau Tân Nguyệt bị tiếng gà kêu “cục ta cục tác” trong sân làm thức giấc, Tân cô mẫu ngủ dưới đất đã dậy từ sớm để làm đồ ăn sáng, chăn nệm đều đã được cuốn gọn đặt trên hòm y phục trong phòng.
Quách Ngọc Nương ngủ cùng nàng trên chiếc giường nhỏ đang dụi mắt ngơ ngác nhìn Tân Nguyệt.
