Xuyên Không Thành Con Gái Rượu Của Cả Nhà Cuồng Học Tập - Chương 6.2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:47
Giây phút này Tân Nguyệt chẳng kịp nghĩ ngợi gì mà hô lên một tiếng, giống hệt như người ta cưỡi ngựa cưỡi lừa trên tivi vậy.
Trong lòng nàng cứ hưng phấn nghĩ mãi, trời đất ơi trước đây nàng chỉ được cưỡi ngựa gỗ xoay tròn ở công viên giải trí thôi, giờ nàng đang cưỡi lừa thật này!
Lừa sống hẳn hoi!
Phi Mao Thối bước đi rất vững, trên lưng lừa không có yên và bàn đạp như ngựa, nhưng Tân Nguyệt ngồi trên đó chỉ cảm thấy hơi nhấp nhô một chút.
“Đi thôi đi thôi Phi Mao Thối, xông lên!”
Theo tiếng hô hưng phấn của Quách Ngọc Nương, Phi Mao Thối chở hai nàng bước qua ngưỡng cửa sân, ra khỏi mảnh sân đến hẻm Thanh Tùng, bắt đầu chạy chậm loanh quanh trong ngõ.
Dần dần mặt trời đã treo cao, trẻ con các nhà đều đã ngủ dậy, đứa thì đang rửa mặt, đứa thì đang ăn sáng.
Chúng nghe thấy tiếng bước chân lừa “lạch bạch lạch bạch” ngoài viện cùng tiếng hò reo hưng phấn của Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương, bèn nô nức chạy ra cửa ló đầu dòm ngó.
Cái nhìn này tức khắc làm tất cả chạy ùa ra tụ lại xem náo nhiệt, chúng không nhận ra Quách Ngọc Nương ngồi phía trước, nhưng đều quen biết Tân Nguyệt phía sau.
Liền có đứa hét lớn:
“Nguyệt Nương, nhà muội mua lừa à, có thể cho ta cưỡi một lát được không?”
Người gọi là Trương Nhị Lang, con thứ của thím Trương hàng xóm.
Trương Nhị Lang tuổi xấp xỉ ca ca Tân Thịnh, trước kia cũng từng cùng Tân Thịnh đi học vỡ lòng trong thành.
Chỉ là hắn không có thiên phú, mấy năm trước học xong vỡ lòng là về nhà nghỉ luôn, bị phụ thân hắn là Trương bộ đầu đưa đến tiêu cục lớn nhất huyện để học võ nghệ.
Đứng bên cạnh là muội út Trương Tam Lang, tuổi còn nhỏ hơn Quách Ngọc Nương một chút, đang ôm chân ca ca nháo nhào:
“Ca ơi đệ cũng muốn cưỡi, đệ cũng muốn cưỡi.”
Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương đã cưỡi Phi Mao Thối chạy qua chạy lại bảy tám vòng, cơn hưng phấn đã qua đi nhiều, bắt đầu thấy hơi mệt.
Nhìn Phi Mao Thối có vẻ nhẹ nhàng không tốn sức, Tân Nguyệt nghĩ đến việc nó thích ăn cà rốt như thế, mà cà rốt trong nhà là để nấu thức ăn, nàng không thể cho nó ăn quá nhiều, bèn nảy ra ý giúp Phi Mao Thối kiếm thêm đồ ăn.
Tân Nguyệt liền trả lời:
“Trương nhị ca, Phi Mao Thối là con lừa ông nội muội mua, dịp Tết mang đồ lên đây giúp, mấy ngày nữa là về quê rồi. Có thể cho huynh cưỡi, nhưng huynh phải cho nó ăn cà rốt mới được, nó chở người cũng mệt lắm.”
Trương Nhị Lang còn chưa kịp đáp lời thì đệ đệ Trương Tam Lang đã gật đầu lia lịa, hô lên:
“Nguyệt Nương tỷ, đệ cũng ngồi được chứ, đệ cũng muốn cưỡi lừa, đệ cũng sẽ cho nó ăn cà rốt!”
Trương Nhị Lang vỗ đầu đệ đệ bảo:
“Mày còn chưa cao bằng chân lừa thì cưỡi cái gì, lát nữa ngã cho một cái lại ngồi khóc.”
Trương Tam Lang thấy ca ca không muốn cho mình ngồi, liền dỗi hờn chu miệng lên, đẩy tay ca ca ra rồi chạy thẳng vào nhà, vừa chạy vừa hét:
“Mẫu thân, mẫu thân cho con cà rốt con muốn cưỡi lừa!”
Trương Nhị Lang dở khóc dở cười đuổi theo phía sau, một lát sau hai huynh đệ mỗi người cầm một củ cà rốt chạy lại, tiến đến cạnh Phi Mao Thối.
Tân Nguyệt liền vỗ vỗ đầu Phi Mao Thối nói:
“Phi Mao Thối, cho chúng ta xuống nào.”
Đợi Phi Mao Thối ngoan ngoãn quỳ chân cho Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương xuống,
Trương Nhị Lang và Trương Tam Lang liền không đợi được mà đưa cà rốt tới miệng Phi Mao Thối.
Trương Nhị Lang còn liên tục tán thưởng:
“Con lừa này tên là Phi Mao Thối sao? Sao nó thông minh thế nhỉ, cứ như nghe hiểu lời muội nói vậy.”
“Đúng thế, Phi Mao Thối thông minh lắm.”
Tân Nguyệt gật đầu đồng tình, Phi Mao Thối “ân ngẩng ân ngẩng” hưởng ứng.
Nó há miệng nhận lấy củ cà rốt Trương Nhị Lang đưa tới rồi nhét vào tay Tân Nguyệt, lại nhận lấy củ của Trương Tam Lang, nhai rôm rốp từng miếng vào bụng, ăn xong liền “ân ngẩng ân ngẩng” ra hiệu cho hai người họ trèo lên.
Sau khi Phi Mao Thối chở hai huynh đệ nhà họ Trương chạy chậm vài vòng, đám trẻ con vây thèm thuồng không chịu nổi, rủ nhau chạy về nhà lấy cà rốt.
Lúc đi còn dặn Tân Nguyệt tuyệt đối đừng vào nhà, đợi chúng ra cưỡi với.
Tân Nguyệt thấy vậy liền vội bảo Quách Ngọc Nương:
“Ngọc Nương, muội mau vào nhà tìm cô mẫu lấy cái túi ra đây, giúp Phi Mao Thối đựng cà rốt nó kiếm được!”
Quách Ngọc Nương cười hì hì chạy về nhà đại cữu, chờ khi về kể lại với Tân cô mẫu, làm bà cười ngất nửa ngày.
Bà vào kho lục ra một cái túi vải thô, phủi bụi rồi treo lên cổ Quách Ngọc Nương, nói:
“Đi đi, giúp Phi Mao Thối thu phí vất vả chạy chân đi nào.”
Phi Mao Thối cứ thế lần lượt tiếp đãi những vị khách nhỏ của mình, đám trẻ đưa cà rốt, cách một lúc nó mới ăn một củ để bổ sung thể lực, đa số đều đưa cho Tân Nguyệt nhét vào túi vải.
Quách Ngọc Nương đeo túi nặng quá không nổi nữa, bèn tháo ra đặt xuống đất.
Chờ đến lúc gần đến giờ cơm trưa, các nhà bắt đầu gọi trẻ con về nhà, Phi Mao Thối mới chính thức ngừng kinh doanh.
Tân Nguyệt nhìn hơn mười củ cà rốt trong túi vải, vội mở ra cho Phi Mao Thối xem:
“Oa, Phi Mao Thối mi nhìn xem mi kiếm được bao nhiêu cà rốt này, cái này tha hồ cho mi ăn nhé.”
“Ân ngẩng ân ngẩng.”
Đôi mắt to của Phi Mao Thối dường như cũng chứa đựng ý cười.
Nàng khước từ lời mời muốn chở hai nàng về nhà của nó, Phi Mao Thối chạy suốt cả buổi sáng, tuy bọn trẻ không nặng nhưng nó cũng mệt rồi.
