Xuyên Không Thành Con Gái Rượu Của Cả Nhà Cuồng Học Tập - Chương 7.1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:47
Tân Nguyệt chỉ đem cà rốt treo lên người Phi Mao Thối, thân thể nàng còn nhỏ, trọng lượng này nàng hiện tại xách theo vẫn có chút tốn sức.
Nàng một tay nắm Quách Ngọc Nương, một tay dắt dây cương Phi Mao Thối đi vào trong nhà.
Đến trong viện đem Phi Mao Thối buộc lại ngoài nhà kho, Tân Nguyệt liền lấy cà rốt ra, bệnh cưỡng chế phát tác làm nàng đem cà rốt đặt cạnh đống cỏ khô của nó, xếp thành hàng chỉnh tề, làm cà rốt duyệt binh.
Tân Nguyệt vuốt đầu Phi Mao Thối nói với nó:
“Chỗ này đều là cà rốt mi kiếm được, khi nào muốn ăn thì ăn, nhưng không được ăn một lúc quá no đâu đấy.”
Kỳ thực Tân Nguyệt cũng không quá lo lắng, nhìn vừa nãy Phi Mao Thối chỉ ăn mấy củ, còn lại đều giao cho Tân Nguyệt cất đi, liền biết nó là con lừa thông minh có chừng mực.
Tân Nguyệt xoay người muốn đi, ai ngờ Phi Mao Thối lại dùng đầu húc nàng không cho đi, “ân ngẩng ân ngẩng” đẩy nàng về phía đống cà rốt kia.
Tân Nguyệt thử hỏi một câu:
“Làm sao thế Phi Mao Thối? Chẳng lẽ mi muốn chia cà rốt cho ta một ít sao?”
“Ân ngẩng ân ngẩng.”
Phi Mao Thối dẩu chân lừa khều khều đống cà rốt, ai ngờ không khống chế tốt lực đạo làm dập nát mất hai củ, đôi mắt to lộ ra một vẻ ủy khuất, càng thêm dồn dập “ân ngẩng ân ngẩng” lên.
Tân Nguyệt theo ý nó cầm lấy hai củ cà rốt, nó lại hướng về phía Quách Ngọc Nương cũng “ân ngẩng ân ngẩng” ra hiệu một tiếng.
“Cũng cho muội sao?”
Quách Ngọc Nương tức khắc vui vẻ hẳn lên, cũng từ bên trong lấy ra một củ.
Phi Mao Thối bấy giờ mới mãn nguyện, cúi đầu dùng lưỡi cuốn lấy những mẩu cà rốt dập nát vừa rồi mà ăn hết.
Quách Ngọc Nương vui sướng giơ cà rốt chạy về phía nhà bếp, hiếm khi cất tiếng gọi lớn:
“Mẫu thân, mẫu thân!”
Chờ Tân Nguyệt theo phía sau đến nhà bếp, liền thấy Quách Ngọc Nương đang quấn quýt bên Tân cô mẫu, líu lo khoe ra củ cà rốt trên tay mà Phi Mao Thối tặng nàng.
Quách Ngọc Nương vội vàng xác nhận với Tân cô mẫu rằng:
“Mẫu thân, Phi Mao Thối nhất định coi con là bạn tốt nên mới tặng cà rốt cho con, đúng không ạ?”
Tân cô mẫu không ngăn được nụ cười trên mặt, miệng khẳng định nói:
“Tất nhiên là như thế rồi.”
Tân Nguyệt giơ cà rốt hỏi Tân cô mẫu rằng:
“Cô mẫu, trong nhà còn củ cải trắng không ạ? Cơm tối con còn muốn ăn món bánh củ cải sợi như tối qua, cô mẫu làm ngon quá.”
“Còn có, còn có.”
Tân cô mẫu gật đầu nói:
“Con cứ đem cà rốt đặt vào sọt rau là được, cơm tối lại làm bánh củ cải sợi, có món gì khác muốn ăn cũng cứ việc nói với cô mẫu.”
Tân Nguyệt gật đầu, bỏ cà rốt vào sọt rau, lại định hướng Quách Ngọc Nương nhận lấy củ trên tay nàng.
Ai ngờ Quách Ngọc Nương do dự một lát rồi giấu cà rốt vào lòng nói:
“Biểu tỷ, muội muốn giữ lại nó, ngày mai muội lại mang đi cho Phi Mao Thối ăn, được không ạ?”
“Thế thì có gì không được chứ.”
Dáng vẻ thấp thỏm cẩn thận của Quách Ngọc Nương làm Tân Nguyệt và Tân cô mẫu vừa buồn cười lại vừa có chút đau lòng.
Tân cô mẫu bảo Quách Ngọc Nương đặt cà rốt sang một bên và nói:
“Lát nữa mẫu thân lau sạch cho con, con cất vào cái túi nhỏ của con nhé.”
“Vâng ạ!”
Quách Ngọc Nương đáp lời, đặt cà rốt xuống liền chạy về phòng lục tìm hành lý lấy túi vải.
Sau đó quả thực nàng đem củ cà rốt sạch sẽ thật cẩn thận cất vào túi vải bảo bối, để chung với những món đồ nhỏ quý giá khác của mình.
Đến buổi tối khi Tân Trường Bình đi làm về ăn cơm, Tân cô mẫu đặc biệt giới thiệu món bánh củ cải sợi rán trên bàn là do Phi Mao Thối kiếm được.
Quách Ngọc Nương cũng đ.á.n.h bạo kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c nói:
“Phi Mao Thối là bạn tốt của con, nó còn tặng cà rốt cho con nữa!”
Dẫn đến mọi người liên tục tán thưởng, thi nhau khen ngợi Phi Mao Thối là con lừa thông minh nhất thế gian.
Tân Thịnh còn trêu chọc rằng, muốn viết sự tích Phi Mao Thối lao động kiếm cà rốt vào bài tập nghỉ đông, để bạn học ở thư viện cũng biết nhà họ có một con lừa tuyệt thế tên là Phi Mao Thối.
Làm Tân Nguyệt cười không dứt, ai ngờ Quách Ngọc Nương còn nghiêm trang nói với Tân Thịnh:
“Vậy đại biểu huynh nhất định phải viết là Quách Ngọc Nương và Phi Mao Thối là bạn tốt nhé.”
Chọc cho mấy người lớn nén cười đến run người, thật sự sợ cười to quá đứa trẻ da mặt mỏng sẽ dỗi mà khóc.
“Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi.”
Tân Thịnh tuổi còn nhỏ nhưng rất có tâm tính, trong lòng rõ ràng muốn cười bò ra nhưng mặt vẫn giữ vẻ ổn trọng.
Hắn thề thốt đảm bảo rằng:
“Huynh sẽ viết Ngọc Nương và Phi Mao Thối là chí giao hảo hữu.”
Quách Ngọc Nương lại hỏi chí giao hảo hữu nghĩa là gì, nghe Tân Thịnh giải thích là bạn tốt nhất, nàng mãn nguyện gật đầu lia lịa:
“Đúng vậy, đúng vậy, Phi Mao Thối chính là bạn tốt nhất của muội.”
Chuyện ngõ nhỏ nhà họ Tân có một con lừa hiền lành quấn người, chỉ cần một củ cà rốt là có thể chở trẻ con chạy vòng quanh ngõ đã truyền khắp hẻm Thanh Tùng.
Sau đó có rất nhiều đứa trẻ lúc trước không có nhà cũng nô nức mang cà rốt tới gõ cửa nhà họ Tân để cưỡi lừa.
Thậm chí có những đứa cưỡi chưa đã thèm, mỗi khi có người thân dắt theo con nhỏ tới chơi, liền cổ động đứa trẻ nhà khách cưỡi lừa, miêu tả Phi Mao Thối thông minh đáng yêu vô song.
Lại nhân cơ hội đòi phụ thân mẫu thân một đống cà rốt để dẫn huynh đệ tỷ muội họ đi cưỡi lừa.
Mỗi ngày đều có mười mấy củ cà rốt thu vào, cho Phi Mao Thối ăn một bữa thỏa thuê.
Cỏ khô mang từ quê lên để nuôi nó cũng chẳng tiêu hao bao nhiêu, nó còn hằng ngày trích phần trăm cho Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương, làm Tân cô mẫu cười bảo sau này nhà không cần mua cà rốt nữa.
Đại khái cũng bởi vì mùa đông mặt trời lặn sớm, ban ngày rất ngắn đêm lại rất dài, thời gian mùa đông trôi qua luôn cảm thấy nhanh hơn các mùa khác.
Thoắt cái mười ngày đã qua, năm mới đã đến.
