Xuyên Không Thành Ông Nội, Việc Đầu Tiên Là Đánh Bố Một Cái - 15
Cập nhật lúc: 17/09/2026 06:01
15
Sau khi bố tôi đi, giáo viên ở trường đến nhà mấy lần.
Trong lời nói lúc nào cũng không ngừng tiếc nuối, nói rằng bố tôi có thiên phú rất tốt, lần nào thi cũng đứng nhất lớp, cứ thế mà bỏ học thì thật sự quá đáng tiếc.
Bà nội tôi chỉ im lặng ngồi trên ghế, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Tôi liếc nhìn giáo viên một cái:
“Quả thật rất đáng tiếc. Hay là thầy cho tôi vay ít tiền đi?”
Thầy giáo: “…”
“Cái đó… sau này nếu có cơ hội, vẫn phải đưa Quốc Vĩ đi học. Thằng bé có thiên phú như vậy, không thể để lãng phí được. Vậy chúng tôi xin phép về trước.”
Tiễn giáo viên đi rồi, bà nội trách móc nhìn tôi:
“Sao ông lại mở miệng nói với người ta như thế? Không thấy mất mặt à?”
Mất mặt sao?
Tôi đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý nhiều đến thế nữa.
Sau khi vụ mùa bận rộn kết thúc, tôi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị sang huyện bên cạnh.
Lúa vụ muộn đã gặt xong, lương thực nộp cho nhà nước cũng đã giao đủ.
Những việc đồng áng còn lại chỉ là thu hoạch thêm ít đậu nành, rau củ.
Bà nội và cô út chịu khó thêm một chút thì vẫn có thể miễn cưỡng xoay xở được.
Đợi đến khi bắt đầu vụ cày cấy mùa xuân năm sau, nơi này sẽ có khoảng bốn tháng nông nhàn. Tôi có thể đi làm thuê, kiếm thêm một khoản tiền nữa.
Cứ vất vả như vậy hai năm, tích cóp được nhiều hơn một chút. Đến lúc đó chữa khỏi bệnh cho bác cả, trong nhà lại để dành được một ít tiền, tôi sẽ có thể lên Quảng Châu.
Bà nội gói cho tôi mấy bắp ngô, đang định tiễn tôi ra khỏi cửa thì đột nhiên bà vịn vào khung cửa, cúi người nôn ói.
Tôi vội vàng chạy đến đỡ bà:
“Bà làm sao vậy? Có phải ăn nhầm thứ gì không?”
Cô út ở bên cạnh vỗ tay, vui vẻ nói:
“Mẹ chắc chắn lại sắp có em trai rồi!”
Bà nội gật đầu, hoàn toàn không để tâm:
“Chắc là lại có rồi. Không sao đâu, Ông cứ đi làm việc của mình đi, đừng lo cho tôi.”
Trong lúc ngẩn ngơ, tôi chợt nhớ ra hình như bố từng nói với tôi, sau chú út, chú hai còn có một đứa em trai nhỏ nhất.
Chỉ có điều lúc ấy bà nội đã gần bốn mươi tuổi, sức khỏe vốn đã không tốt.
Khi sinh đứa em trai đó, bà bị khó sinh, đứa bé không thể sống sót, còn sức khỏe của bà cũng suy sụp từ đó.
Chẳng lẽ là vì m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn phải làm việc đồng áng quanh năm, nên mới khiến cơ thể bà bị kéo kiệt như vậy?
Tôi lập tức dập tắt ý định ra ngoài làm thuê.
16
Ngày nào tôi cũng đợi trời còn chưa sáng đã vác cuốc ra đồng làm việc, gần như ôm hết phần lớn việc nhà, chỉ để bà nội có thể nghỉ ngơi dưỡng sức.
Những lúc rảnh rỗi, tôi sẽ bỏ ra hai xu ngồi xe buýt sang lò gạch bên huyện bên cạnh để xem bố.
Mấy tháng không gặp, bố tôi đã cao vọt thêm một đoạn. Lúc ấy bố đang cởi trần, ra sức đập những viên gạch mộc.
So với trước kia, bố còn gầy hơn rất nhiều. Trên người chẳng có mấy lạng thịt, hai cánh tay gầy nhẳng, vậy mà lại nổi lên hai khối cơ bắp rõ ràng.
Mấy người công nhân bên cạnh vừa làm việc vừa trò chuyện:
“Thằng bé này đúng là chịu khổ giỏi thật.”
“Cũng hiểu chuyện ghê. Tiền lương kiếm được đều mang hết về nhà, chẳng giữ lại một đồng. Đến một que kem cũng không chịu mua.”
Tôi trốn ở bên cạnh nhìn, không dám bước tới nói chuyện với bố.
Tôi cảm thấy mình chẳng còn mặt mũi nào gặp bố nữa.
Rõ ràng trước đó tôi còn thề thốt rằng nhất định sẽ để bố tiếp tục đi học, vậy mà đã lâu như thế rồi, đến ngay cả tiền mua một tấm vé tàu tôi cũng chẳng kiếm nổi.
Thật ra cũng không nhất thiết phải có vé tàu.
Gần đầu làng có một tuyến đường sắt.
Thời này tàu hỏa chạy cũng không nhanh, tôi thường xuyên nhìn thấy những thanh niên gan dạ lấy đà chạy vài bước, rồi bật người nhảy lên tàu, bám c.h.ặ.t vào phía sau.
Người ta gọi việc đó là “bám tàu”.
Có rất nhiều thanh niên cứ bám theo những chuyến tàu ấy rời khỏi ngôi làng, rồi từ đó không bao giờ trở về nữa.
Nhưng tôi thì không thể.
Tôi bị bà nội, bị cô út, bị mấy đứa trẻ trong nhà đang ngày ngày há miệng chờ ăn trói c.h.ặ.t vào mảnh đất cằn cỗi ấy, muốn thoát cũng chẳng thể thoát thân.
Thời gian cứ như dòng nước, lặng lẽ chảy qua kẽ ngón tay.
Số tiền bố tích góp được cuối cùng đã dùng để chữa khỏi vết thương ở chân cho bác cả.
Bác cả tập tễnh đi lại, không thể làm việc nặng, lại vừa đến tuổi lấy vợ.
Vừa hay, ở nhà bên cạnh có một cô gái lớn tuổi vẫn chưa lấy chồng, cô ấy bằng lòng để bác cả về ở rể.
Thế là bác cả đi.
