Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 330

Cập nhật lúc: 19/03/2026 10:06

Bức cung ép tội là thủ đoạn mà bất cứ ai trong số họ cũng có thể sử dụng, nhưng họ chưa từng nghĩ một bậc đế vương lại dùng đến nó, huống hồ bệ hạ còn luôn là người thẳng thắn, kiên nhẫn và liêm chính đến mức cứng nhắc. Vậy mà hôm nay, giữa chốn triều đường, ngài lại phô bày một cách trắng trợn những đòn trấn áp hung bạo này.

Bọn họ vốn tưởng mình vào cung để cùng Thái hậu ép bệ hạ thoái vị nhường ngôi, nhưng kết quả là gì? Tại sao bệ hạ cũng không biết xấu hổ như Hoàng hậu vậy? Nói trở mặt liền trở mặt, làm họ trở tay không kịp!

Những kẻ đang dự định thừa cơ leo cao kiếm chút lợi lộc lập tức kìm lại dã tâm, rụt cổ trốn vào xó, cúi đầu giả câm, giả điếc.

Những đại thần mà Tĩnh Khang Đế dày công bồi dưỡng thì rất hả giận, nhưng trong lòng cũng âm thầm lo lắng. Bởi lẽ họ biết, mấy năm nay do Thái hậu quấy nhiễu, căn cơ của bệ hạ vẫn chưa thể củng cố vững chắc. Hiện giờ, người duy nhất có thể khuyên can bệ hạ chỉ có lão thái phó Tư gia, nhưng thái phó đã qua đời, còn Tư Nguy thì không biết đang ở nơi nào?

Nếu bảo bệ hạ là hôn quân, thì ngài đã đưa ra bằng chứng rõ ràng. Nếu nói Bệ hạ là minh quân, thì chưa từng có minh quân nào lại xử lý tông thân và đại thần theo cách này, mà còn xử lý cả một loạt như vậy.

Đám ngôn quan không đồng tình, nhưng cũng chẳng ai dám lên tiếng phản đối, thậm chí còn không dám thở mạnh.

Tĩnh Khang Đế thản nhiên vỗ tay lên xấp khế đất đặt trên long án, bình tĩnh cất lời: "Trẫm có hàm oan các khanh không?"

"Không."

Đám người đang quỳ đồng thanh đáp.

"Những mỏ khoáng và sơn trang này, đều là các khanh tự nguyện giao nộp, trẫm không hề ép buộc các khanh, đúng chứ?"

"Đúng!"

Bọn họ cố nén nước mắt, nhưng trong lòng như đang rỉ m.á.u.

Hoàng hậu và những người khác tiến vào điện Thái Hòa giữa tiếng đáp lại vang dội ấy.

Đừng nói người khác, ngay cả Hoàng hậu cũng suýt tưởng mình đã đi nhầm chỗ.

Có điều, nếu những người khác vì thấy đám người trong điện vẫn còn sống mà ngạc nhiên, thì Hoàng hậu lại sững sờ vì cảm giác người đang ngồi trên long ỷ kia không phải Hoàng đế, mà là một tên thủ lĩnh sơn tặc!

Thái hậu lập tức hiểu rằng bản thân đã trúng kế.

Có bài học từ tối qua, thấy Hoàng hậu đứng yên ở cửa điện, những người phía sau bà ấy tất nhiên cũng không dám manh động. Nhìn phu quân mình vẫn an toàn, mà chưa nhận được chỉ thị từ Thái hậu, bọn họ càng không dám tiến lên gây thêm rắc rối.

"Thái hậu đến thật đúng lúc. Những nghịch thần tặc t.ử này, bản thân phạm tội đã đành, thế mà còn nói là bị Thái hậu bức bách, dụ dỗ! Thái hậu, người mau mau đối chất với bọn chúng, không thể để bọn chúng bôi nhọ Hoàng thất, làm tổn hại đến uy nghiêm Hoàng tộc!"

Nhìn thấy mọi người đã có mặt, Tĩnh Khang Đế đột nhiên vỗ mạnh lên long án, lời nói thì nghiêm chính đường hoàng, nhưng ánh mắt ngài lại không giấu được tia hưng phấn.

Nói xong, ngài còn khẽ ra hiệu cho Thượng Quan Tấn: "Mau đưa những bản nhận tội kia cho Thái hậu xem. Nếu có gì sai sót thì sửa ngay tại chỗ, bằng không, một khi đã ban bố thiên hạ thì không thể cứu vãn. Đến lúc đó, Thiên t.ử phạm pháp cũng xử như thứ dân, dù trẫm có không nỡ thì cũng phải đưa Thái hậu ra ngoài, cho thiên hạ một lời giải thích!"

"Tuân lệnh!"

Thượng Quan Tấn kính cẩn dâng lên xấp thư nhận tội, còn đặc biệt bổ sung một câu: "Bệ hạ đã lấy cả tình cả lý để khuyên bảo, nghiêm túc, chân thành trò chuyện với bọn họ rất lâu. Mặc dù quá trình thu thập chứng cứ khá gian nan, nhưng tất cả đều là sự thật, không chút giả dối."

Một câu này đã ngầm khẳng định Thái hậu chính là kẻ chủ mưu.

Nếu Thái hậu thừa nhận tội trạng, Tĩnh Khang Đế có thể ban ngay cho bà ta một dải lụa trắng, để bà ta đi theo Tiên hoàng.

Nếu Thái hậu muốn sửa đổi chứng cứ để chối tội, thì tức là có tật giật mình, mà đã là người làm nhưng không dám nhận, thì còn ai dám tiếp tục trung thành với bà ta?

Tĩnh Khang Đế lại lạnh lùng quét mắt sang đám cựu thần, giọng điệu trầm hẳn xuống: "Còn các ngươi, nhất là Bùi Kiến, không phải các ngươi nói bị Thái hậu hạ cổ độc sao? Bây giờ Thái hậu ở đây rồi, các ngươi mau đối chất với bà ấy xem, rốt cuộc mình có trúng độc hay không?"

Sau khi làm nhiễu loạn trận địa của đối phương, Tĩnh Khang Đế nhấc chén trà lên, ung dung thưởng thức.

"Nói năng bừa bãi! Ai gia xưa nay chỉ ở trong hậu cung, chưa từng dính líu đến tiền triều nửa phần, các ngươi sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà còn dám vu hãm ai gia, ai gia thấy các ngươi điên hết rồi!"

Thái hậu nghiến răng nghiến lợi xé nát những tờ thư nhận tội trong tay.

Thượng Quan Tấn bình tĩnh nhìn bà ta xé hết, sau đó chu đáo đưa tới thêm tám mươi sáu bản khác.

Lúc này, Tĩnh Khang Đế chậm rãi nói: "Trẫm biết trong lòng thái hậu ấm ức. Người muốn trút giận, trẫm hiểu. Cứ việc xé đi, trẫm đã cho bọn chúng viết hẳn vài chục bản. À, trẫm vừa khỏi bệnh nặng, suýt nữa nhớ nhầm, thực ra có một bản đã được ban bố thiên hạ rồi, vậy số còn lại là bao nhiêu nhỉ?"

Dứt lời, ngài khẽ cúi đầu tỏ vẻ suy tư, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia lạnh lùng quyết tuyệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 330: Chương 330 | MonkeyD