Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 331
Cập nhật lúc: 20/03/2026 04:05
Tần Minh Nguyên đã ổn định tình hình biên cương, ngài cũng đã có đủ tự tin.
Tần Minh Nguyên từng hỏi ngài: “Thể diện Hoàng thất quan trọng, hay giang sơn quan trọng?”
Tần Minh Nguyên cũng đã từng nói: “Phải để những thần t.ử còn lương tâm cùng bách tính thiên hạ, đều biết rõ tội trạng của Thái hậu.”
Đám tông thân kia vẫn luôn miệng nói Tiên hoàng có di chiếu, phải mãi mãi tôn kính Thái hậu?
Hôm nay, để thiên hạ chứng kiến xem, rốt cuộc bọn họ đang tôn kính loại nữ nhân độc ác thế nào.
Năm đó họ bắt ngài phải đơn độc chịu nhục trước kẻ ác, hôm nay, cho dù đám tông thân kia vẫn còn muốn cản trở, thì thiên hạ cũng sẽ không dung tha Thái hậu.
Thái hậu: "..."
Bà ta cảm thấy, Tĩnh Khang Đế không phải là vừa khỏi bệnh, mà là đã được người ta đả thông kinh mạch, những phương pháp thông thường e rằng không còn có thể đối phó được nữa.
Thái hậu khẽ nhắm mắt, nặng nề thở dài một hơi: "Bệ hạ, bảo tất cả lui ra ngoài, ai gia có lời muốn nói riêng với người."
Nghe vậy, Lý công công đang trốn sau long ỷ chậm rãi rút ra một con d.a.o nhỏ.
[Đơn đấu sao?]
Ông ta thề c.h.ế.t bảo vệ bệ hạ.
"Cô nam quả nữ, không tiện chung một phòng. Trẫm không muốn nói chuyện riêng với người, có gì cứ nói thẳng, tất cả những người ở đây đều không phải người ngoài."
Tĩnh Khang Đế nhìn Thái hậu, thản nhiên nói.
Ở phía sau cánh cửa, Tần Minh Nguyên tháo băng trên tay, đồng thời nhẹ nhàng đẩy chậu than dưới đất về phía Tiết Đường, tao nhã rót cho nàng một chén trà nóng, còn tiện tay kéo tấm chăn trên người mình lên, đắp cho nàng.
Tiết Đường hơi gật đầu, tỏ ý cảm ơn. Để giả vờ chân thực hơn, bên dưới lớp băng, nàng chỉ mặc y phục mùa hè, mà nơi này quả thật hơi lạnh, nên nàng cũng không khách sáo với Tần Minh Nguyên.
Vị Thái hậu kiên cường đến mức khi Tiên đế băng hà cũng không rơi một giọt nước mắt, nay lại đột nhiên nghẹn ngào: "Ai gia chỉ là một nữ nhân, bao năm qua luôn nhẫn nhịn chịu đựng, tất cả là vì muốn hoàn thành di nguyện của Tiên hoàng, vì giang sơn Lý thị, vậy mà cuối cùng lại bị bệ hạ hiểu lầm như thế! Bệ hạ không tin ai gia thì thôi, nhưng sao còn sỉ nhục ai gia?"
Không giống những nữ nhân khác chỉ biết làm hao mòn kiên nhẫn của nam nhân, vừa khóc, bà ta vừa chậm rãi rút ra một cuộn giấy vàng sáng rực, hai tay giơ cao quá đầu, vô cùng thành kính dâng lên: "Di chiếu của Tiên hoàng ở đây, bệ hạ tự xem đi!"
Tĩnh Khang Đế lạnh nhạt nói: "Thượng Quan Tấn, đọc!"
"Tuân lệnh!"
Thượng Quan Tấn cẩn thận nhận lấy di chiếu, từ từ mở ra, như thể đề phòng bên trong có ám khí.
Nhưng ngay khi nhìn thấy những dòng chữ trên đó, cả người ông ta lập tức cứng đờ, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, ngón tay nắm c.h.ặ.t cuộn chiếu đến mức các khớp xương trắng bệch.
Từ góc độ của Tĩnh Khang Đế, ngài không thể nhìn rõ biểu cảm tinh tế ấy, chỉ thấy Thượng Quan Tấn do dự chần chừ, liền mất kiên nhẫn thúc giục: "Đọc!"
Thái hậu nhàn nhạt quét mắt nhìn Thượng Quan Tấn, lau nhẹ khóe mắt, như thể dù có phải nuốt xuống mọi ấm ức cũng vẫn sẽ gánh chịu tất cả: "Ai gia tự đọc."
...
Bên ngoài cung, đoàn người của Thái t.ử đã đến Đông Nhai.
Mặc dù hộ vệ của Thái t.ử nhanh ch.óng mua được ngựa mới, đội ngũ cũng đã chỉnh đốn lại, nhưng sau chuyện vừa xảy ra, Thái t.ử không muốn giẫm vào vết xe đổ nên ra lệnh giảm tốc độ.
Những bách tính đến xem náo nhiệt cũng rất có ý thức, sợ làm kinh động đến đám ngựa quý kia, nên chỉ im lặng dõi theo thay vì reo hò cổ vũ.
Mà Mộ Hiển vẫn tiếp tục quét đường. Quét một lúc, hắn đã theo đoàn người đến trước cửa Như Ý Lâu.
Lúc này, Mặc Bạch vận một bộ thanh sam, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, chặn đường Thái t.ử.
"Tham kiến Điện hạ. Nghe nói tướng quân Ly Huy khải hoàn hồi triều, hôm nay lại là đêm Trừ Tịch, đúng là song hỷ lâm môn. Thảo dân đã chuẩn bị chút điểm tâm, cả gan thỉnh Điện hạ cùng chư vị tướng sĩ ghé vào Như Ý Lâu nghỉ chân, cũng coi như để Như Ý Lâu hưởng chút phúc khí."
Lúc này, trong đám đông bỗng có người hô lên: "Đúng rồi! Nhất định phải ăn no rồi mới lên đường, đừng giống như Tần..."
Còn chưa kịp nói hết câu, người bên cạnh đã nhanh tay bịt miệng kẻ đó, kéo hắn ta khỏi dòng người.
Mộ Hiển hài lòng gật đầu.
Thái t.ử và Ly Huy nghe được bao nhiêu, hắn không quản. Nhưng trong phạm vi hắn có thể kiểm soát, tuyệt đối không thể để bọn họ nghe thấy nửa lời liên quan đến quân Tần gia.
Thái t.ử đương nhiên không chú ý đến tiểu tiết trong đám đông.
Phần vì khó từ chối lòng hiếu khách, phần vì phải nể mặt Mặc Nhiên, Thái t.ử không tiện chối từ, nhưng cũng không thể thật sự bước vào Như Ý Lâu. Cuối cùng, y đành sai người lấy một ít bánh bao để quân sĩ của Ly Huy vừa đi vừa ăn.
Xuất thân thương nhân, Mặc Bạch vốn rất giỏi trong khoản giao tế, nhưng Ly Huy rốt cuộc là công thần hay tội thần, hắn biết rõ hơn ai hết.
Thế nên mở lời mời bọn họ vào Như Ý Lâu không phải để hưởng chút danh tiếng.
Trước tiên đưa ra một yêu cầu khó thực hiện, đối phương không đồng ý thì sẽ chủ động lùi một bước. Mà điều hắn thực sự muốn chính là bước lùi bánh bao ấy.
Không, chính xác hơn mà nói, đây là thứ Tư Nguy muốn.
Trở lại Như Ý Lâu, Mặc Bạch đẩy cửa một nhã gian, trên bàn còn nửa chén trà đang bốc hơi nghi ngút, nhưng người đã không còn ở đó.
Hắn khẽ hừ một tiếng, không nói gì, lặng lẽ đi lên lầu.
