Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 36
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:40
Từ Lệ Phấn trợn tròn mắt:
“Lại còn khá lớn tuổi nữa cơ à?!”
Ngụy Nhiên cũng không dám chắc rốt cuộc bao nhiêu tuổi, mấy bà nhiều chuyện đó còn chưa kịp nói chi tiết thì đã bị Hoàng Tú Hà túm tóc rồi.
Cô bé cố gắng nhớ lại:
“Dù sao ý của họ là đồng chí nam đó trông lớn hơn chị Hồng rất nhiều tuổi.”
“Họ còn chưa kịp nói rõ thì dì Hoàng đã xông ra rồi, cũng chẳng biết là từ đâu xông ra nữa, nói chung là vừa túm tóc vừa đ-á người ta, một mình đ-ánh bốn bà thím luôn em nhìn mà đờ người ra.”
Ngụy Nhiên nào đã thấy qua trận thế như vậy bao giờ, cô bé lớn lên ở khu tập thể nhà máy, hàng xóm láng giềng đều là người cùng nhà máy, mọi người cư xử với nhau ít nhiều còn giữ chút liêm sỉ.
Chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, vài câu nói không lọt tai là một đám người có thể đ-ánh nh-au đến trời đất tối tăm mặt mũi.
Sáng sớm ra đã diễn cảnh võ thuật toàn diện, Ngụy Nhiên lúc đó ch-ết trân tại chỗ.
Từ Lệ Phấn thì cười không ngớt, dù không tận mắt chứng kiến nhưng cũng có thể tưởng tượng được sự dũng mãnh của đối thủ lâu năm lúc đó.
Một mình đ-ánh bốn người.
Đây đúng là bị dồn đến đường cùng rồi mà.
Cũng phải, đám người đó nói chuyện chẳng biết kiêng nể gì, những lời nói đó về Bùi Hồng mà truyền ra ngoài thì sau này Bùi Hồng lấy chồng cũng trầy trật.
Thay vào là bà bà cũng chắc chắn giống như Hoàng Tú Hà, bắt quả tang là phải đ-ánh cho ra bã.
Đỡ phải đợi những lời khó nghe truyền đi rồi, lúc đó mới đi tìm xem là từ miệng ai truyền ra thì đã muộn.
Chuyện như thế này nên “ngắt ngọn” ngay từ đầu khi mới có lời ra tiếng vào.
Từ Lệ Phấn có chút tiếc nuối sáng nay đi vệ sinh không đúng lúc, nếu như đi cùng con gái thì chẳng phải bà cũng được xem màn kịch hay này rồi sao?
Tô Tuế thì kinh ngạc trước sức chiến đấu của Hoàng Tú Hà:
“Nhiên Nhiên, dì Hoàng một mình đ-ánh bốn người mà cũng đ-ánh được à?”
Ngụy Nhiên:
“Thì cũng không hẳn, lúc đầu có lẽ là nhân lúc người ta không đề phòng nên đ-ánh bốn bà thím đó túi bụi, sau đó đợi mấy bà thím đó phản ứng lại được thì bắt đầu đè dì Hoàng ra đ-ánh rồi.”
“Nhưng cũng không hoàn toàn đè được, dì Hoàng cứ như không cần mạng ấy, nói chung là đ-ánh nh-au loạn xạ cả lên.”
Từ Lệ Phấn hít một hơi:
“Vậy nên trong tình huống như vậy Quách Uyển lại chạy lên ngăn cản Hoàng Tú Hà?”
Đây không phải là điên rồi sao?
Bên kia đ-ánh nh-au đến mức mắt đỏ sòng sọc rồi Quách Uyển lên không giúp thì thôi lại còn kéo chân sau, thay là bà bà cũng chẳng thèm nể mặt Quách Uyển đâu.
Ngụy Nhiên gật đầu, một lần nữa khẳng định:
“Quách Uyển lúc đó xông lên là ngăn dì Hoàng lại ngay, nói trong chuyện này có hiểu lầm, dì Hoàng không thèm quan tâm chị ta thì chị ta liền đi lôi kéo dì Hoàng.”
“Vừa mới lôi dì Hoàng ra thì bị dì Hoàng đẩy cho một cái ngã ngồi xuống đất, lúc đó bao nhiêu người nhìn thấy, một đám người ở đó hò reo cười nhạo.”
“Sau đó có lẽ là thấy Quách Uyển lên ngăn cản rồi, người nhà của mấy bà thím đó cũng chạy lại can ngăn, dì Hoàng tức đến nổ phổi cảnh cáo mấy bà thím đó vài câu rồi cũng chẳng thèm để ý đến Quách Uyển, tự mình đội cái đầu tóc rối bù bỏ đi.”
Từ Lệ Phấn nghe xong mặt đầy mờ mịt:
“Trời đất ơi, tôi thật sự không hiểu nổi, cái con Quách Uyển này nó nghĩ cái gì trong đầu thế nhỉ?”
“Lúc quan trọng nhất mà lại không biết phân biệt trong ngoài?
Chẳng trách vừa nãy Bùi Hồng cũng hùa theo Hoàng Tú Hà mỉa mai Quách Uyển, tôi cứ tưởng là hai mẹ con họ hùa vào bắt nạt con dâu mới, ai ngờ là do nó tự chuốc lấy.”
Bà không hiểu nổi vì sao Quách Uyển lại làm vậy, nhưng Tô Tuế với tư cách là độc giả trung thành của cuốn sách gốc thì có thể đoán lờ mờ được suy nghĩ của Quách Uyển.
Nữ chính mà.
Lúc nào cũng phải khác biệt với những người bình thường khác, nói cách khác là người khác làm gì thì cô ta càng không được làm thế, ví dụ như Hoàng Tú Hà đ-ánh nh-au, cô ta mà xông lên đ-ánh cùng thì chẳng phải cô ta cũng thành mụ đàn bà đanh đ-á sao?
Nên cô ta phải khác biệt, phải giữ được sự bình tĩnh, phản ứng của cô ta nhất định phải khác với đám đàn bà đanh đ-á kia.
Thế mới gọi là độc nhất vô nhị.
Mới gọi là tố chất cơ bản của nữ chính.
Nên theo luồng suy nghĩ này suy ngược lại, Quách Uyển lúc đó sở dĩ ngăn cản Hoàng Tú Hà rất có thể là vì...
Tô Tuế:
“Quách Uyển có lẽ là muốn đổi một cách khác để giải quyết vấn đề.”
Từ Lệ Phấn:
“Hả?”
Tô Tuế bất lực:
“Tức là dùng một cách hòa bình hơn, có sức thuyết phục hơn để giải quyết vấn đề, ví dụ như sau khi kéo người ra, chị ta có thể nói là báo công an, để công an trả lại sự công bằng cho Bùi Hồng.”
“Cũng không nhất định là báo công an thật, chỉ cần tung lời nói đó ra chắc chắn mấy bà thím đó sẽ sợ mà đổi giọng nói là lúc trước nhìn nhầm.”
Dù sao vì chút chuyện nhỏ này mà bị đưa lên đồn công an một chuyến, không đáng.
Tô Tuế nói tiếp.
“Ví dụ khác chị ta cũng có thể nói là gọi Bùi Hồng qua đây để mấy bà thím nhiều chuyện đó đối chất trực tiếp với Bùi Hồng, người trong cuộc, để chứng minh Bùi Hồng không yêu đương với người đàn ông lớn tuổi.”
“Cách giải quyết vấn đề hòa bình thực ra có rất nhiều, theo những gì con biết về Quách Uyển thì chị ta chắc là nghĩ như vậy.”
Nếu Quách Uyển không muốn đ-ánh nh-au thì chỉ có con đường như vậy để đi, dựa vào “trí tuệ” và phương pháp để giải quyết vấn đề.
Đến lúc đó bất kể là nhà chồng hay hàng xóm xung quanh chắc chắn đều phải khen chị ta một câu lợi hại, không cần động “võ” mà vẫn đòi lại được công bằng cho em chồng.
Cách giải quyết vấn đề này thực ra chẳng có gì sai, nếu như gặp phải Từ Lệ Phấn, Quách Uyển chắc chắn có thể mượn chuyện này để kiếm được một mớ danh tiếng tốt.
Nhưng oái oăm thay Quách Uyển gặp phải bà mẹ chồng không phải người biết lý lẽ và tôn trọng con dâu hơn như Từ Lệ Phấn, mà là Hoàng Tú Hà nóng tính lại vô lý.
Hoàng Tú Hà chẳng thèm cho chị ta cơ hội để chuẩn bị chiêu thức.
Trực tiếp đẩy người ta xuống đất rồi tự mình hậm hực bỏ đi, coi như là cắt đứt màn “thi triển phép thuật” của Quách Uyển.
Bỏ mặc một mình Quách Uyển ở đó không có bậc thang để xuống, có muốn giải quyết vấn đề tiếp cũng chẳng còn ai để giải quyết cho nữa.
Phải nói là, Hoàng Tú Hà đúng là dùng loạn quyền đ-ánh ch-ết sư phụ già mà.
Tô Tuế đem suy nghĩ của mình nói cho cả nhà nghe, nụ cười trong mắt sâu thêm, cô đột nhiên cảm thấy đôi khi vận mệnh đúng là huyền diệu như vậy.
Con người Quách Uyển không đổi, vẫn tính cách, hành động y hệt như trong sách gốc, ngay cả cách giải quyết vấn đề cũng chẳng khác là bao.
Nhưng chỉ vì người diễn cùng chị ta đã thay đổi, trở thành những đồng đội heo hoàn toàn không tin tưởng chị ta, khiến một nữ chính tốt đẹp bỗng chốc trở thành một kẻ oan ức uất nghẹn.
Tô Tuế không kìm được thầm cảm thán một câu — Đúng là “thời thế mới tạo được anh hùng”.
Gặp phải kẻ phá đám thì dù nhân vật có lợi hại đến đâu cũng phải chịu thua ở đó.
