Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 37
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:41
Tất nhiên, đối với Hoàng Tú Hà thì có lẽ Quách Uyển mới là kẻ phá đám.
Tô Tuế chọn lọc kể xong những suy đoán về suy nghĩ của Quách Uyển, bàn ăn im lặng một hồi lâu.
Từ Lệ Phấn muốn cười nhạo Hoàng Tú Hà ngu ngốc, nhưng nghĩ lại, chính bà lúc đầu cũng đâu có nhìn ra Quách Uyển đang tính toán gì trong lòng đâu.
Cũng cảm thấy Quách Uyển là kẻ phá đám.
Hoàng Tú Hà ngu, hình như bà cũng chẳng khôn hơn là bao...
Ngắc ngứ hồi lâu, Từ Lệ Phấn thực sự không còn mặt mũi nào để cười nhạo Hoàng Tú Hà, bà chỉ có thể nói là cố gắng lấy đó làm gương:
“Tuế Tuế, sau này ở bên ngoài nếu mẹ cũng phạm phải cái ngu như vậy con nhớ nhắc nhở mẹ nhé.”
“Đỡ phải để mẹ lúc bốc đồng lại giống như Hoàng Tú Hà, đầu óc không quay kịp nghĩ vấn đề nông cạn.”
“Nhưng Quách Uyển thế này cũng coi như là gậy ông đ-ập lưng ông rồi, chúng ta ở đây có con phân tích cho, mới biết hóa ra nó là ý tốt.”
“Bên nhà họ Bùi chắc chắn chẳng có ai phân tích kỹ càng như vậy đâu, nhìn cái cảnh náo loạn suốt buổi sáng nay là biết, Quách Uyển chẳng được miếng lộc nào cả.”
“Hoàng Tú Hà và Bùi Hồng rõ ràng là đã ghi tạc chuyện hôm nay vào lòng rồi, sau này không chừng còn tìm cách tính sổ sau nữa ấy chứ.”
Một bà mẹ chồng và một cô em chồng, muốn gây khó dễ cho một đứa con dâu mới thì quá đơn giản.
Đặc biệt là đứa con dâu mới này quan hệ với chồng không tốt, trong nhà chồng chẳng có lấy một chỗ dựa nào.
Tô Tuế chống cằm, giọng điệu thản nhiên nhưng lại mang theo một cảm giác định mệnh khó tả:
“Quách Uyển phải chịu thôi, ai bảo đây là thứ chị ta đã vất vả cầu xin mà có được chứ.”
Ai cũng hiểu lời nói này của Tô Tuế có ý nghĩa gì.
Nghĩ đến chuyện nhà mình bị nhà họ Quách coi thường, lén lút tráo đổi hôn sự.
Sự đồng cảm trong lòng Từ Lệ Phấn tan biến ngay lập tức, bà vỗ tay:
“Tuế Tuế nói đúng lắm, dù nhà họ Bùi có là hố lửa đi chăng nữa thì đó cũng là do Quách Uyển và nhà họ Quách tự mình cầu lấy!”
“Không nhắc đến họ nữa, Tuế Tuế con mau ăn cơm đi, ăn xong đi cùng mẹ xem lễ lại mặt mẹ chuẩn bị cho con, xem con còn thấy thiếu gì không.”
Tô Tuế:
“Mẹ, không cần chuẩn bị gì đâu ạ.”
Nhà họ Tô đối với nguyên thân cũng chẳng tốt lành gì, nếu không thì lúc đầu cũng không bắt một cô gái trẻ như nguyên thân gả cho một ông già tái hôn.
Sau này trong sách gốc chuyện tráo đổi hôn sự bị lộ trước, bị nhà họ Quách đổ hết lỗi lên đầu nguyên thân nhà họ Tô cũng chẳng đứng ra tranh luận đòi lại công bằng cho nguyên thân, ngược lại còn chê nguyên thân làm mất mặt.
Gia đình như vậy Tô Tuế không cảm thấy cho họ nếm quá nhiều vị ngọt là chuyện tốt.
Nhưng điểm mà Từ Lệ Phấn quan tâm lại không nằm ở nhà họ Tô, mà là...
Từ Lệ Phấn thái độ kiên quyết:
“Phải mang chứ, con tin không Quách Uyển hôm nay chắc chắn cũng sẽ về nhà ngoại, dù Hoàng Tú Hà có không đồng ý thì nó cũng sẽ về.”
“Nhưng với chuyện xảy ra sáng nay, Hoàng Tú Hà chắc chắn sẽ không chuẩn bị lễ lại mặt cho nó đâu, đến lúc đó... hừ hừ...”
Cũng để cho nhà họ Quách thấy, thấy xem con dâu nhà bà được đãi ngộ thế nào, còn con dâu nhà họ Bùi mà Quách Uyển dốc hết lòng hết dạ muốn làm lại được đãi ngộ thế nào.
Không vì miếng ăn thì cũng vì hơi thở chứ.
Lễ lại mặt mà Từ Lệ Phấn mang cho con dâu không phải là lễ vật, mà là từng cái tát muốn tát vào mặt nhà họ Quách!
Nhà bà dù điều kiện không tốt bằng nhà họ Bùi, con trai bà dù trông không có bản lĩnh bằng Bùi Nham thì đã sao?
Nhà họ Bùi dù có giàu có đi chăng nữa thì nhà họ Quách có được hưởng một tí ti gì không?
Con gái nhà họ Quách ở nhà họ Bùi có được sống những ngày tháng tốt đẹp không?
Bùi Nham dù có giỏi giang đến đâu mà nhà họ Quách không được nhờ vả tí nào, thì cái giỏi giang đó có ích gì chứ?
Ngược lại.
Nhà bà thì khác!
Từ Lệ Phấn dặn dò con trai:
“Tiểu Tứ hôm nay con mặc quần áo mới chỉnh tề cho đẹp trai vào, rồi đến nhà nhạc mẫu thì cái mồm phải dẻo vào một chút đừng có cứ lầm lì như thế.”
“Mẹ xem kỹ rồi, Bùi Nham sáng sớm đã ra ngoài rõ ràng là hôm nay không định đi cùng Quách Uyển về nhà ngoại, đây chính là lúc để chúng ta áp đảo nó con có biết không?”
“Cũng để cho nhà họ Quách nhìn cho rõ, rốt cuộc kiểu con rể như thế nào mới là con rể tốt, cho chúng nó biết thế nào là mắt ch.ó nhìn người thấp!”
Ngụy Tứ:
“...?”
Sao anh cảm thấy vai mình bỗng nhiên nặng trĩu, áp lực lập tức ập đến thế nhỉ?...
Khu chung cư nơi nhà họ Tô và nhà họ Quách ở.
Trong bếp chung, mẹ Tô là Đường Phúc Bình và mẹ Quách là Tiền Phượng Anh đang chen chúc nhau ở đó để trổ tài đây.
Có hàng xóm đi ngang qua thấy hai người đang hì hục xào nấu không nhịn được trêu chọc hỏi:
“Đây là chuẩn bị làm tiệc Mãn Hán cho con rể à, nhìn mà thơm thế!”
Ánh mắt liếc thấy Tiền Phượng Anh đổ thịt vào nồi đảo qua đảo lại, có hàng xóm thốt lên kinh ngạc:
“Hôm nay Phượng Anh chịu chi quá nhỉ, nhiều thịt thế này mà cũng nỡ mang ra đãi con rể sao?”
Phải nói là Đường Phúc Bình làm vài món ngon thì đám hàng xóm như họ chẳng thấy có gì lạ.
Nhà họ Tô cách dăm ba bữa vẫn ăn thịt mà.
Điều kiện gia đình cũng tạm ổn, ở chỗ này coi như là hơn người dưới chẳng bằng ai.
Nhưng Tiền Phượng Anh mà làm thịt... thì đúng là chuyện hiếm có khó tìm — có một không hai rồi!
Nhà họ Quách là hạng người gì?
Hàng xóm láng giềng ở đây bao nhiêu năm rồi ai mà không rõ?
Đừng nói là nhà họ Quách chưa từng làm cơm ngon canh ngọt, mà cứ nhìn Tiền Phượng Anh và chồng bà ta là Quách Đại Quý thì đúng là hận không thể thấy nhà ai ăn món gì ngon là hai vợ chồng lại bưng bát sang đó xin ăn cho bằng được.
Hai người keo kiệt bủn xỉn thích chiếm hời là có tiếng ở vùng này rồi.
Như cái bếp chung này, ngày trước mọi người còn dám để hành gừng tỏi các thứ tùy tiện trên bếp nhà mình, nhưng giờ đừng nói là để nguyên liệu nấu ăn, ngay cả một tí muối thừa sau khi nấu xong các nhà cũng phải xách về nhà ngay.
Nếu không ngày hôm sau là biến mất tăm.
Vì sao lại biến mất?
Tất nhiên là vào tủ nhà họ Quách chứ còn vào đâu được nữa.
Mọi người đối với chuyện này không phải chưa từng đến tận cửa đòi lẽ phải, ai cũng chẳng phải đại gia gì nên ai cũng xót từng tí rau tí muối.
Nhưng Tiền Phượng Anh và Quách Đại Quý là hạng người gì?
Đúng là hạng mặt dày không ai bằng.
Bị người ta đến tận cửa đòi lẽ phải không những không thấy xấu hổ nửa điểm, không thấy ngại ngùng, trái lại còn mở mồm là nói mình bị oan ức đến mức bệnh tim sắp phát tác muốn người ta phải bồi thường thêm đồ cho mình.
Với cái kiểu hành xử đó, lâu dần ai cũng tránh xa ra vì sợ bị chiếm hời mà không nói được lời nào.
Nên hôm nay thấy Tiền Phượng Anh vậy mà còn làm cả món thịt... hàng xóm làm sao có thể không kinh ngạc cho được.
