Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 38

Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:42

Chẳng phải bảo là con rể nhà họ Quách tìm được là một tên lưu manh sao?

Nhà họ Quách chính là coi trọng tiền sính lễ đưa nhiều nên mới đồng ý gả con gái mà.

Bây giờ con gái và con rể về lại mặt nhà họ Quách lại chuẩn bị thịnh soạn thế này, đến mức nỡ làm cả thịt rồi...

Tiền Phượng Anh đây là uống nhầm thu-ốc rồi nên mới quan tâm đến thằng con rể lưu manh như thế sao?

Điều này cũng không phù hợp với tính cách của Tiền Phượng Anh chút nào!

Biết họ kinh ngạc, Tiền Phượng Anh đắc ý nhướng mày, đám người này thì biết cái gì, nếu con rể vẫn là cái thằng lưu manh Ngụy Tứ đó, thì hôm nay bà ta có cho ăn dưa muối thôi cũng thấy xót ruột.

Nhưng bây giờ khác rồi nha!

Bây giờ con rể bà ta là tài xế xe tải, là nhân tài có bát cơm vàng chính hiệu, hạng con rể như thế mà không lo mà nịnh bợ thì mới thực sự là ngu!

Chỉ có điều những lời này giờ vẫn chưa tiện nói ra công khai để khoe khoang, Đường Phúc Bình đang ngay bên cạnh bà ta đây, đoán chừng vẫn chưa biết chuyện con rể và nhà bà ta đã tráo đổi nếu không thì không thể hăng hái xào nấu như thế được.

Bà ta không thể để lộ sơ hở trước được, nếu không Đường Phúc Bình không chừng sẽ phát điên mất.

Tiền Phượng Anh chỉ có thể nén lòng muốn khoe khoang lại, cao giọng đắc ý nói:

“Một chàng rể bằng nửa con trai câu này các bà chưa nghe qua sao?”

“Tôi là Tiền Phượng Anh dù có keo kiệt đến đâu cũng không thể bạc đãi chàng rể quý của mình được chứ!”

Mọi người trong bếp chặc lưỡi.

Bất thường, Tiền Phượng Anh hôm nay đúng là bất thường thật sự.

Mọi người đang nói chuyện, cùng với việc các món ăn lần lượt ra lò, bên ngoài bỗng có người hét lớn:

“Tiền Phượng Anh!

Con gái bà về rồi kìa!”

Nghe thấy tiếng gọi đó, trên mặt Tiền Phượng Anh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không để ý thấy có gì không đúng trong câu nói đó, tại sao lại nói là con gái bà ta về rồi mà không phải là con gái và con rể bà ta cùng về.

Có tâm muốn khoe khoang, bà ta chào mời:

“Được rồi, đều đừng có đứng vây quanh đây nữa, biết các bà muốn xem chàng rể mới nhà tôi rồi, mau giúp tôi bưng đồ ăn ra đón một chút đi!”

Chàng rể có bản lĩnh của bà ta đến rồi, chắc chắn là mang theo không ít đồ đâu, điều kiện nhà họ Bùi tốt như vậy không chừng lễ lại mặt nhiều đến mức một hai người xách không xuể ấy chứ.

Vừa hay đám người này đi cùng bà ta ra đón còn có thể giúp xách hộ ít đồ.

Chỉ là không biết lát nữa sẽ có bao nhiêu kẻ nảy sinh lòng đố kỵ đây, ôi, chẳng còn cách nào khác, ai bảo bọn họ không gặp được chàng rể có năng lực chứ...

Tiền Phượng Anh dẫn đầu đi ra ngoài, bước chân vội vã vô cùng.

Bà ta hớn hở dặn dò đám người phía sau:

“Lát nữa nhá thấy con rể tôi xách một đống đồ thì mọi người cũng tinh ý một chút mà giúp đỡ nhận hộ cái, nếu không cả đám các bà xông ra rầm rộ thế này lại dọa chàng rể mới thì khổ.”

“Ít nhất cũng phải nhiệt tình một chút để tạo ấn tượng tốt cho người ta chứ đúng không?”

Có người hờ hững hưởng ứng, có người bĩu môi.

Nếu không phải vì muốn xem con rể nhà họ Quách trông như thế nào thì họ còn lâu mới rảnh rỗi mà đi theo.

Lại còn “nhận hộ cái” nữa chứ, họ dù sao cũng là bậc bề trên, có điên mới đi tinh ý với một đứa hậu bối.

Cũng chẳng phải con rể họ, họ chẳng quan tâm người ta nhìn họ thế nào hay nghĩ họ ra sao đâu!

Mọi người tâm tư mỗi người một vẻ, đi cùng Tiền Phượng Anh bưng đồ ăn về nhà xong là ùn ùn kéo nhau xuống lầu...

“Ôi trời bà đừng có giẫm vào chân tôi chứ, con rể nhà họ Quách ở đâu sao tôi không thấy nhỉ?”

Trong đám đông có người la ó.

Mọi người bàn tán xôn xao:

“Tôi cũng chẳng thấy đâu, hay là tôi nhìn nhầm nhỉ?

Sao tôi thấy hình như chỉ có con gái nhà họ Quách về một mình thôi vậy?

Bên cạnh chẳng thấy ai đi cùng cả.”

“Chắc là mang nhiều đồ quá nên bị tụt lại phía sau rồi?”

Khi Quách Uyển đi lại gần, tiếng bàn tán nhỏ dần, tương ứng với đó nụ cười trên mặt Tiền Phượng Anh cũng thu lại càng lúc càng nhiều.

Cho đến khi con gái đi đến sát bên cạnh, Tiền Phượng Anh vẫn rướn cổ nhìn qua vai con gái về phía sau, miệng vội vã hỏi:

“Tiểu Uyển, Nham T.ử đâu?”

Lúc này bà ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện sẽ bị lộ cái vụ con rể là cướp của nhà họ Tô nữa, linh cảm không lành trong lòng càng lúc càng mạnh, Tiền Phượng Anh cuống quýt kéo Quách Uyển:

“Chồng con đâu?”

“Sao chỉ có mình con về thế này?”

Mà lại còn về “tay trắng” như thế này nữa chứ.

Lễ lại mặt linh đình như dự kiến thì chẳng thấy lấy một mống.

Con gái bà ta cứ thế về không như vậy đấy.

Tiền Phượng Anh giờ không còn là vấn đề có thể chấp nhận về mặt tâm lý được hay không nữa rồi, mặt bà ta giờ đây đã đỏ rực lên vì xấu hổ hiếm thấy.

Làm gì có chuyện như thế chứ, điều này đúng là tát thẳng vào mặt bà ta mà.

Vừa mới khoe khoang hết lời trước mặt bao nhiêu hàng xóm cũ rằng con rể bà ta mang nhiều đồ lắm, kết quả là đồ thì chẳng thấy đâu mà đến... con rể cũng chẳng thấy luôn!

Quách Uyển trong lòng cay đắng, cô ta không ngờ mẹ mình lại dẫn theo nhiều người xuống như vậy, hít một hơi thật sâu, cô ta cố gắng giữ cho biểu cảm trên khuôn mặt trông thật tự nhiên.

Cười nói:

“Con rể mẹ bận rộn thế nào mẹ còn chẳng biết sao?

Sáng sớm nay bên đội vận tải đột nhiên có nhiệm vụ, anh ấy cơm còn chẳng kịp ăn đã phải đi chạy xe rồi.”

“Anh ấy bảo rồi, đợi anh ấy về nhất định sẽ sang đây tạ lỗi với mẹ và bố, bảo hai người đừng có giận anh ấy.”

Đi chạy xe?

Một thằng lưu manh thì chạy xe cái nỗi gì?

Tuy không biết hai mẹ con nhà này đang nói gì, nhưng dù sao lòng người cũng hướng thiện nên cũng chẳng nỡ để Tiền Phượng Anh và Quách Uyển khó xử.

Đám hàng xóm cũ xung quanh với những biểu cảm khác nhau không biết ai đã dẫn đầu, nhất thời thi nhau lên tiếng an ủi.

Người thì nói thanh niên công việc bận rộn, người thì nói thời gian không trùng hợp rồi lần sau xem con rể nhà họ Quách trông như thế nào cũng được...

Càng an ủi, càng thấy xót xa.

Quách Uyển trong lòng không khỏi chua xót, Tiền Phượng Anh lại càng không nói được lời nào sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Và đúng lúc này, có người mắt tinh, chỉ vào một cặp nam nữ từ phía xa đang đi về phía này kinh hô lên:

“Ơ kìa, mọi người nhìn xem đó có phải là con bé nhà họ Tô không?”

“Tôi nhìn vóc dáng thấy giống lắm, bên cạnh xách một đống đồ to đùng kia là con rể mới nhà họ Tô à?”

“Không đời nào!”

Tiền Phượng Anh còn chưa nhìn rõ người đâu thì lời phủ nhận đã thốt ra trước rồi.

Đừng nói là cái thằng lưu manh Ngụy Tứ đó có kiên nhẫn đi cùng Tô Tuế về lại mặt hay không, chỉ riêng điều kiện nhà họ Ngụy, làm sao nỡ chuẩn bị lễ lại mặt cho Tô Tuế chứ?

Bà ta vừa rồi đâu có nghe sót mấy bà hàng xóm tinh mắt phía sau nói là người đến xách một đống đồ to đùng đâu.

Ba chữ “đống đồ to” đã được bà ta đ-ánh dấu trọng tâm trong đầu rồi.

Tiền Phượng Anh:

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”

Thằng lưu manh đó mà cũng có cái tâm này sao?

Có người hàng xóm nhiệt tình đã quay người chạy lên lầu gọi Đường Phúc Bình rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 38: Chương 38 | MonkeyD