[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 106
Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:27
Chu Thời Doanh đứng đợi ngoài cửa không nỡ nhìn thẳng, chê bai quay đầu đi chỗ khác.
Thư Nhiên dựng xe xong, nhanh chân đi tìm Tịch Sách Viễn, cô cố ý tránh phía Ký Vân Tranh đi nhưng vẫn bị cậu ta chặn lại.
Ký Vân Tranh không nói hai lời nhét gói hạt dẻ rang ấm nóng kia vào tay cô: “Lúc ăn cơm lời lẽ hơi nặng nề, cái này cho cô coi như quà xin lỗi, xin lỗi nhé.”
Sau khi rời khỏi tiệc rượu, Ký Vân Tranh đã tỉnh táo hơn một chút, nhớ lại chuyện trên bàn ăn ban nãy trong lòng hối hận khôn cùng, cảm thấy mình không nên nói chuyện với Thư Nhiên như vậy.
Nghĩ đến Thư Nhiên thích ăn hạt dẻ rang phía nhà máy thép này nên định mua một gói mang về, ngày mai tặng cho Thư Nhiên, nhân tiện nói vài lời tốt đẹp để xin lỗi, nhưng duyên phận lại khiến bọn họ gặp nhau ở đây, cậu ta tâm triều dâng trào, vội vàng chạy tới bắt chuyện.
“Không cần đâu.” Thư Nhiên vùng ra, thân hình Ký Vân Tranh theo đó lảo đảo một cái, gói giấy dầu tuột tay rơi xuống đất, hạt dẻ văng tung tóe ra ngoài, tiếng kêu đau của cậu ta vang lên trong cửa hàng.
Thư Nhiên ngẩn người, Ký Vân Tranh ngây dại, nhân viên cửa hàng sững sờ, nhất thời quên cả đảo hạt dẻ.
Bên ngoài cửa hàng vẫn xô bồ náo nhiệt, bên trong cửa hàng lại rơi vào tĩnh lặng chốc lát, những cơn đau nhói ở khóe miệng gọi Ký Vân Tranh tỉnh hồn, cậu ta sờ khóe miệng, đau đến hít hà, trên đầu ngón tay còn có vết m.á.u rõ rệt.
Ký Vân Tranh bịt miệng giận dữ lườm Tịch Sách Viễn, ú ớ mắng: “Anh dám đ.á.n.h tôi.”
“Xin lỗi, uống rượu nhiều quá đứng không vững.” Tịch Sách Viễn vô cảm nói xong, lại trước mặt cậu ta duỗi duỗi ngón tay.
Chuyện này trong mắt Ký Vân Tranh không nghi ngờ gì chính là khiêu khích, cậu ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h trả ngay lập tức, bị Chu Thời Doanh nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t, Thư Nhiên cũng dang tay che trước mặt Tịch Sách Viễn, vừa là bảo vệ Tịch Sách Viễn, vừa là ngăn cản cậu ta ra tay lần nữa.
“Chu Thời Doanh cô buông ra, buông tay ra, nghe thấy chưa.” Chu Thời Doanh làm ngơ, túm lấy cổ áo cậu ta lôi ra ngoài, tránh để bọn họ xảy ra xung đột lớn hơn.
Nhân viên trông cửa hàng cầm giấy dầu mới tới, sau khi nhặt hạt dẻ bỏ lại vào gói thì đứng đần mặt ra đó, không biết nên đưa cho Thư Nhiên hay là Ký Vân Tranh ngoài cửa.
Thư Nhiên lên tiếng: “Đưa cho bọn họ đi.”
“Không cần không cần, vứt đi.” Chu Thời Doanh xua tay giúp cậu ta xử lý, Ký Vân Tranh tới mua hạt dẻ mà lại ăn một đ.ấ.m, chỗ hạt dẻ này dính bụi rồi, chắc cậu ta cũng không muốn nữa.
Nói xong, Chu Thời Doanh vừa đẩy vừa kéo Ký Vân Tranh hỏa tốc rời đi, trên đường còn không ngừng mắng mỏ: “Tôi thấy cậu đúng là đáng đời, cậu với Ký Triết đúng là anh em nhà cậu đấy, thói xấu y hệt nhau, anh ta ngoại tình, cậu đào góc tường nhà người ta, bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không oan, gặp hai người các cậu tôi đúng là xui xẻo tám đời.”
Trong cửa hàng thực phẩm phụ, trong thời gian đợi hạt dẻ ra lò, Thư Nhiên thỉnh thoảng liếc nhìn Tịch Sách Viễn một cái, thấy sắc mặt anh bình thường bèn nuốt ngược lời định nói vào trong bụng.
“Hạt dẻ xong rồi, hai người lấy bao nhiêu?”
Tịch Sách Viễn: “Lấy cả nồi.”
Thư Nhiên nhìn hạt dẻ trong nồi sắt lớn, ít nhất cũng phải bảy tám cân, ngập ngừng nói: “Nhiều quá không anh?”
Chàng thanh niên lặng lẽ nhìn cô, vì chiều cao nên hàng mi dài của anh hơi rủ xuống, đôi môi dưới sống mũi cao cũng mím thành một đường thẳng, trông có vẻ không vui.
“Mua mua mua.” Thư Nhiên vẻ mặt bất đắc dĩ, đây là lần đầu tiên trong đời cô c.ắ.n răng mua đồ, cảm giác có chút kỳ diệu.
Hai người mang theo chín cân hạt dẻ đã mua đi về, lúc về đến nhà Thư Nhiên đã được Tịch Sách Viễn đút cho ăn no căng rồi, lúc rửa tay còn nấc cụng một cái.
Trên đường đi Tịch Sách Viễn một tay dắt xe, một tay bóc hạt dẻ cho cô, anh khỏe tay, hạt dẻ nóng lại dễ bóc, anh không tốn chút sức nào đã mở được lớp vỏ.
Thư Nhiên dựa vào ghế sofa, thấy Tịch Sách Viễn định bóc hạt dẻ tiếp bèn vội vàng gọi dừng lại.
“Em không ăn nổi nữa rồi.”
Tịch Sách Viễn đặt hạt dẻ trong tay xuống, rửa sạch tay rồi ngồi lại xuống bên cạnh cô.
Thư Nhiên nhắm mắt nghe dự báo thời tiết từ radio, ngửi thấy mùi rượu trên người anh bèn nghiêng đầu tựa vào vai anh, cảm thấy như vậy chưa đủ thoải mái nên lại gác hai chân lên đùi anh, tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh dựa vào, hỏi:
“Sao anh lại đ.á.n.h cậu ta thế? Còn đ.á.n.h vào mặt nữa.”
91
Ở trong căn phòng ấm áp thoải mái hơn nhiều so với việc thổi gió lạnh bên ngoài, Thư Nhiên có chút buồn ngủ, tinh thần dần mệt mỏi.
Cộng thêm việc giọng điệu cô nghiêm túc nên khó tránh khỏi tạo cảm giác như đang không vui.
Tịch Sách Viễn không lên tiếng, Thư Nhiên thấy lạ bèn ngẩng đầu nhìn anh.
Anh ở nhà tắm rửa đơn giản, thay quần áo, trên người vẫn còn vương lại mùi rượu nhàn nhạt, đôi lông mày sâu thẳm lộ ra vài phần phiền muộn, đó là thần sắc cô chưa từng thấy bao giờ.
Thư Nhiên xốc lại tinh thần: “Sao thế ạ? Có phải Ký Vân Tranh nói gì không?” Lúc ở cửa cửa hàng cô dường như có thấy Ký Vân Tranh há miệng nói gì đó, dùng ngón chân nghĩ cũng biết cái miệng người này không nói được câu nào t.ử tế.
Nghe cô nhắc đến người khác, ánh mắt chàng thanh niên trầm xuống một chút, tay đặt bên eo cô vuốt ve, giọng hơi khàn: “Không có gì, nhất thời xung động.”
“Anh mà cũng có lúc xung động sao?” Thư Nhiên nén cười xong mới nghiêm chỉnh nói: “Lần này thôi nhé, lần sau đừng làm vậy nữa, cậu ta hẹp hòi lắm.”
Thư Nhiên nói vậy không phải muốn bênh vực ai, cũng không phải trách móc, cô chỉ đơn thuần cảm thấy ra tay trước mặt người khác là không tốt, dễ để lại thóp cho người ta, đặc biệt là loại người như Ký Vân Tranh.
Cô nói xong, chàng thanh niên “ừ” một tiếng, lặng lẽ ôm lấy cô.
Lúc ngủ tay anh siết c.h.ặ.t lấy eo Thư Nhiên, cô nửa đêm dậy đi vệ sinh đều phải gọi anh tỉnh giấc.
Sáng sớm hôm sau Thư Nhiên lại hỏi một lần nữa: “Ký Vân Tranh hôm qua nói gì với anh vậy?”
Động tác chuẩn bị bữa sáng của Tịch Sách Viễn khựng lại, rõ ràng vẫn còn nhớ chuyện tối qua: “Không nói gì cả.”
Thư Nhiên bóc một quả trứng luộc bỏ vào bát anh: “Chính anh không nói đấy nhé, sau này không được vì chuyện này mà không vui đâu đấy.”
“Được.” Tịch Sách Viễn đẩy bát cháo khoai lang cho cô.
Với trạng thái của Tịch Sách Viễn, Thư Nhiên thật sự không tin là không nói gì, nhưng anh không muốn nói nên cô cũng không hỏi thêm nữa, lấy hai túi hạt dẻ bỏ vào túi xách làm đồ ăn vặt rồi vui vẻ đi làm.
Trần Nghiêu đến văn phòng trước cô, nhân tiện quét luôn cái sàn nhà, thấy cô trước tiên nhiệt tình chào hỏi, sau đó bắt chước giọng điệu của Tống Tĩnh: “Hôm nay không đến muộn, không cần trừ lương.”
Thư Nhiên vội vàng ra dấu im lặng bảo cậu ta đừng nói nữa, nhanh ch.óng liếc nhìn phía sau, xác định Tống Tĩnh không có ở sau lưng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nhìn cậu sợ chưa kìa, nhát gan quá đi mất.” Trần Nghiêu ha ha cười lớn: “Đừng sợ, hôm nay lão ta đi công tác ở Vân Hòa rồi, không tới xưởng đâu.”
Thư Nhiên thở dài, không biện minh gì thêm.
“Cậu đừng để tâm, tính lão ta là thế đấy, công việc không thuận lợi là thích trút giận lên những đồng nghiệp ít thâm niên hơn, trước đây là Tiền Khiết, bây giờ cậu tới rồi chẳng phải là biến thành cậu sao. Nhưng vận may của cậu cũng tốt đấy, trước đây lão ta bị phái đi nơi khác nên cậu chưa được lĩnh giáo, sau này chú ý một chút, mỗi tháng lão ta đều có một hai lần như vậy, quen rồi sẽ thấy bình thường thôi.”
“Thật hay giả vậy?” Tâm trạng Thư Nhiên lại tụt xuống thêm một bậc, theo cách nói này thì sau này cô còn phải chịu đựng dài dài.
Trần Nghiêu cười trên nỗi đau của người khác gật gật đầu.
Thư Nhiên lại thở dài lần nữa, lấy đồ trong túi ra, bỏ vào phong bì rồi đặt lên kệ đựng tài liệu trên bàn của Tống Tĩnh.
“Cái gì vậy?”
“Chìa khóa văn phòng mới đ.á.n.h.”
Trần Nghiêu có chút ngạc nhiên, đ.á.n.h giá Thư Nhiên vài cái.
Thư Nhiên đầy vẻ không hiểu, cũng nhìn lại mình một chút, áo bông màu xanh dáng dài, không bẩn cũng không rách mà.
Cô khó hiểu hỏi: “Làm gì thế?”
Trần Nghiêu giơ ngón tay cái với cô: “Tôi rút lại lời vừa nói, gan cậu không phải là to bình thường đâu.” Đánh chìa khóa văn phòng cho Tống Tĩnh để lão tự mở cửa, chẳng khác nào đang công khai thách thức.
“Tôi đây là giải quyết vấn đề từ gốc rễ.” Cùng là nhân viên nghiệp vụ, những người khác đều có thể tự mở cửa, chỉ có Tống Tĩnh là không, Thư Nhiên coi như lão ta không có chìa khóa, trưa hôm qua sau khi nghe Trần Nghiêu nói xong cô đã đặc biệt ra phố sau tự bỏ tiền túi đ.á.n.h một chiếc, sáng nay mới mang về.
Nhưng bây giờ nghe Trần Nghiêu nói xong Thư Nhiên dự định sẽ thanh toán bằng công quỹ, Tống Tĩnh không đáng để cô bỏ ra số tiền này, cô đến để đi làm chứ không phải để chịu cục tức này, sáng sớm mở cửa là thuận tay, nhưng đó không phải là nội dung công việc cô nên làm.
Đều là công nhân viên trong xưởng, cho dù là lãnh đạo cũng không thể tùy tiện trút giận chứ.
“Cậu giỏi thật đấy, sau này tôi gọi cậu là chị Nhiên.” Trần Nghiêu cũng không ngờ tới Thư Nhiên từ lúc mới đến tính tình dịu dàng hiền thục, việc gì trong công việc cũng phải hỏi, người khác nói sao thì làm vậy, lại biến thành dáng vẻ có thể độc lập xử lý nhiều sự vụ, thái độ thỉnh thoảng còn cứng rắn như bây giờ.
Khoa tiêu thụ của bọn họ đúng là rèn luyện người thật, xem xem đã ép một cô gái hiền lành thành ra thế nào rồi kìa.
“Chị Nhiên.” Tiền Khiết vừa ăn bánh bao vừa bước vào văn phòng, nghe thấy giọng điệu nịnh bợ của Trần Nghiêu, vừa chê bai vừa nói: “Sao không thấy cậu gọi tôi là chị.”
Trần Nghiêu bằng tuổi Tiền Khiết nhưng nhỏ hơn vài tháng, lúc nào cũng gọi thẳng tên.
“Cái chuyện gì cô cũng hóng hớt được thế, mấy cái bánh bao dở tệ kia cũng không chặn nổi miệng cô à?”
“Cậu quản tôi ăn cái quái gì làm gì.”
Hai người này không hợp nhau không phải ngày một ngày hai, Thư Nhiên biết bọn họ cãi nhau vài câu là thôi nên cũng không khuyên can nhiều.
Buổi sáng văn phòng chỉ có ba người bọn họ, những người khác đều ra ngoài chạy nghiệp vụ rồi, cũng không có việc gì mấy.
Thư Nhiên đặt hạt dẻ lên bếp lò nướng nóng một lúc, ba người bê ghế quây quanh bếp lò, ăn hết hạt dẻ lại ăn quýt, bầu không khí rất thoải mái, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.
Thấy còn nửa tiếng nữa là tan làm, Thư Nhiên cùng Tiền Khiết rủ nhau đi vệ sinh, lúc về cố ý rẽ qua phía kho cũ một chút.
Mặc dù biết bọn họ sau khi Nhung Tuyết nói xong sẽ làm ăn hẳn hoi nhưng tình hình tại hiện trường vẫn nằm ngoài dự kiến của Thư Nhiên.
Người của phòng hậu cần biết nhà máy coi trọng hoạt động này nên đã đặc biệt tìm thêm hai đội người tới giúp đỡ.
Cỏ khô lá rụng hai bên đường dẫn vào kho đều được quét dọn sạch sẽ, còn trồng thêm những cái cây nhỏ to bằng nắm tay ở bồn hoa gần đó, mặc dù chưa có lá nhưng nhìn những sợi rơm buộc trên thân cây để giữ ấm cũng có thể thấy là được chăm sóc tỉ mỉ.
Cành khô của cây dây leo phủ đầy trên bức tường trắng trước cửa kho cũng được dọn dẹp, còn có hai công nhân cầm cây lau nhà lau rửa đơn giản qua mặt tường.
Bụi bặm trên nền nhà cứ dẫm một cái là in một dấu chân đã được quét sạch, cùng với màng nhện trong góc cũng được xử lý hết.
