[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 107

Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:27

Hôm nay thời tiết mặc dù hơi âm u nhưng cửa sổ đã được thay mới, đèn trên đầu cũng được thay loại khác, còn đặc biệt lắp thêm cái chao đèn như cái loa, sau khi bật đèn cả cái kho bừng lên vẻ thông thoáng sáng sủa, cái kho rộng cả nghìn mét cuối cùng cũng có cảm giác bao la ập vào mặt.

Chỗ nứt nẻ nấm mốc ban đầu không dễ sửa nên chỉ tạm thời sơn một lớp sơn trắng để che đi vết mốc, chỗ nứt đang được sửa, phía dưới không nhìn ra gì cả, vả lại đài phát thanh nói mấy ngày tới đều nắng ráo chắc sẽ không vì vết nứt mà ảnh hưởng đến hoạt động.

Bàn ghế cũ và rác rưởi khác đang được kéo đi nơi khác, trả lại sự gọn gàng sạch sẽ cho xung quanh kho cũ.

Đối với hiệu quả nhìn thấy tại hiện trường Thư Nhiên vô cùng hài lòng.

Lúc bọn họ rời đi một người trong kho đang xách thùng, một người cầm thước, dùng phấn vạch ra những khu vực có kích thước đều tăm tắp ở hai bên kho, dự kiến buổi tối cái kho sẽ được sửa sang xong xuôi, băng rôn cũng có thể mang tới treo lên.

Bây giờ chỉ còn đợi máy móc của các xưởng hợp tác tham gia hoạt động, người thuyết minh và các xưởng thu mua.

Bởi vì tham gia hội triển lãm lần này đều là các xưởng hợp tác ở mấy thành phố lân cận nên sau khi gọi những cuộc điện thoại xác nhận cuối cùng vào buổi chiều, Thư Nhiên bắt đầu liên hệ với nhà khách để đặt phòng.

Gần những nhà máy quốc doanh lớn như bọn họ thường có năm sáu cái nhà khách, nhưng nhà khách có hợp tác cố định thì chỉ có một cái, nằm ở phố sau gần ký túc xá nam nữ độc thân.

Chỗ đó mặc dù là một con phố thương mại nhưng không phồn hoa bằng con phố thương mại kia, đi dạo chơi cũng coi như thuận tiện, hơn nữa nằm ở vị trí hơi lùi về phía sau nên buổi tối ngủ cũng không quá ồn ào, khách hàng tới chỗ bọn họ khảo sát thường sẽ ở đó.

Nhưng lần này tham gia hoạt động có tổng cộng ba mươi hai xưởng hợp tác, cộng thêm Nghiêm Mai nói bọn họ sẽ dẫn về mấy chục nhân viên thu mua, cho dù hai người một phòng thì một cái nhà khách cũng có thể không đủ, để đề phòng vạn nhất Thư Nhiên lại liên hệ thêm một nhà khách nữa.

Hoạt động tổ chức trong hai ngày nhưng ít nhất phải đặt phòng trong bốn ngày, tính ra đây là một khoản chi phí không nhỏ, cần người của văn phòng tiêu thụ đến tiệm ký đơn xác nhận, chi phí cuối tháng sẽ đi qua tài vụ để quyết toán.

Lúc Thư Nhiên đến nhà khách xác nhận xe chở người và máy móc của xưởng hợp tác ở xa nhất đã tới nơi, Tiền Khiết dẫn bọn họ đến lối vào phía đông của kho cũ.

Sau khi xưởng hợp tác đầu tiên tới nơi, người thuyết minh đi một vòng quanh cả khu nhà kho, thấy mỗi khu vực đều rộng chừng sáu mươi mét vuông bèn tinh tường chọn lấy một vị trí tuyệt hảo theo ý mình: một mặt ở phía bắc giữa nhà kho.

Sau đó bắt đầu bốc dỡ máy móc, bọn họ chỉ có hai người không khiêng nổi máy móc, Tiền Khiết quay lại văn phòng lấy t.h.u.ố.c lá từ ngăn kéo của Trương Huy phát cho các công nhân đang sửa sang bảo bọn họ giúp một tay.

Có t.h.u.ố.c lá mọi người đều rất sẵn lòng giúp đỡ.

Lúc Thư Nhiên mang băng rôn và chứng từ nhận phòng quay lại, mấy xưởng hợp tác ở xa nhất cũng lục tục tới nơi, máy móc được bày biện rải rác ở các khu vực tương ứng.

Tài xế và người thuyết minh ngồi ở khu nghỉ ngơi mà bọn họ vạch ra uống trà tán gẫu với Trần Nghiêu.

Thư Nhiên gọi Tiền Khiết lại, nhỏ giọng hỏi: “Chẳng phải có một cái bảng vị trí đã sắp xếp rồi sao, sao bọn họ không làm theo cái đó vậy?”

Bọn họ đã hỏi trước loại máy móc mà các xưởng này mang tới triển lãm, phân chia những loại máy móc tương tự vào một khu vực, cách làm này thuận tiện cho việc nâng cao trải nghiệm của nhân viên thu mua, làm nền tảng cho hoạt động lần sau.

Nói trắng ra là không muốn so bì máy móc với người khác.

Hai người u u nhìn nhau, liếc nhìn nhân viên của xưởng hợp tác cách đó không xa, chỉ có thể thỏa hiệp trước.

Tiền Khiết: “Đưa đồ cho tôi, cậu về gọi điện báo cho chị Nghiêm một tiếng đi.”

Thư Nhiên xoa xoa thái dương, để băng rôn và chứng từ nhận phòng lại rồi quay về gọi điện cho bọn Nghiêm Mai.

Lúc quay về Tưởng Lâm đang ở văn phòng, anh ta không thích nói chuyện nên Thư Nhiên chỉ gật đầu với anh ta coi như chào hỏi.

“Xin chào, có phải nhà khách Hồng Tinh không ạ, phiền chị tìm giúp tôi chị Nghiêm Mai ở phòng 206 với.”

Mấy ngày nay mỗi ngày cô đều gọi ít nhất hai cuộc điện thoại tới nhà khách này để nói chuyện công, nhân viên nhà khách đã nhớ kỹ giọng nói và đồng nghiệp của cô rồi, không cần lên xem cũng biết khách ở phòng 206 không có ở đó.

“Cô ấy không có ở đây, cái ông ở phòng 312 có ở đó, có cần tôi gọi giúp cô không?”

“Vâng, cảm ơn chị, làm phiền chị quá.”

Trong lúc chờ đợi ngắn ngủi, đầu dây bên kia vang lên giọng nói lười biếng khàn khàn của Thư Dịch như thể vừa mới ngủ dậy.

“Alo.”

“Khi nào các anh về?”

“Vé trưa mai, đêm mai tới nơi.”

Thư Nhiên liếc nhìn Tưởng Lâm, nằm bò ra bàn nói nhỏ: “Vậy em đi đón anh.”

“Em đón? Sao thế, cái thằng ch.ó kia bắt nạt em à?” Thư Dịch nheo mắt lại, đổi sang tay trái cầm ống nghe, tay phải lấy tiền từ trong túi ra đặt lên bàn đẩy tới trước mặt nhân viên lễ tân.

Gọi điện thoại mất tiền, nhận điện thoại cũng phải ý tứ một chút, nếu không ngày nào người ta cũng leo lầu gọi anh thì chắc chắn cũng thấy mệt.

Nhân viên nhà khách hớn hở nhận lấy, những ngày qua vị khách cô yêu thích nhất chính là Thư Dịch, cũng sẵn lòng gọi anh nghe điện thoại, anh nghe hay gọi điện đều cho tiền, gọi điện thì không nói, tiền cho khi nghe điện thoại coi như là khoản thu nhập thêm của cô.

“Không có mà, anh đừng có suy nghĩ hạn hẹp như vậy chứ.”

“Không nghe nổi mấy lời này đâu, cúp đây.”

“Có chuyện mà, anh tìm cái tờ giấy cạnh tay đi, em nói anh ghi.”

“Vương Lôi, Giả Đê...”

Thư Nhiên nhìn một chuỗi tên người trên giấy hỏi: “Những người này là ai thế?”

“Chim mồi.”

【Lời tác giả】 Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!

92

Nghiêm Mai và Thư Dịch sau khi biết báo chí sẽ tới hội triển lãm thì cảm thấy đây là một cơ hội tuyên truyền tốt, tuy nhiên với số lượng khách hàng tiềm năng hiện tại của bọn họ là chưa đủ, để tránh trường hợp hiện trường lúc đó vắng vẻ không đạt được hiệu quả mong muốn, bọn họ muốn trà trộn một số chim mồi vào trong đám khách hàng, một là để làm nóng không khí, hai là để thúc đẩy lượng tiêu thụ.

Các xưởng hợp tác đều vì tin tưởng bọn họ nên mới tới tham gia hoạt động lần này, đã tốn bao công sức vận chuyển máy móc tới đây, hoạt động đầu tiên Nghiêm Mai đương nhiên muốn làm cho có tiếng vang để không phụ sự tin tưởng của bọn họ.

Danh sách là Nghiêm Mai và Thư Dịch bàn bạc hồi lâu mới chốt được những nhân tuyển, đều chọn những người trẻ tuổi lanh lợi ở các phân xưởng, cơ bản đều mới vào xưởng vài năm gần đây để tránh bị các xưởng hợp tác nhìn ra ngay lập tức.

Liêu Khai cũng có tên trong danh sách, ngày hôm sau lúc Thư Nhiên nói với cậu ta, cậu ta không chút do dự đồng ý ngay, nhe hàm răng trắng bóng nói:

“Hai người đúng là có mắt nhìn người đấy, tôi quá là hợp làm cái này luôn. Tôi nói cho chị biết trước đây ở khu nhà chúng tôi, tôi cứ chơi cái gì là ngày hôm sau bọn trẻ cả khu đều mỗi đứa một cái y hệt, cái cửa hàng thực phẩm phụ bên cạnh nhìn thấy tôi là cười tươi như hoa, hận không thể bắt tôi ngày nào cũng tới.”

Thư Nhiên bảo cậu ta nén bớt tiếng cười lại: “Nhưng chúng ta không phải đi chơi, mà là đi làm việc.”

Liêu Khai nghiêm túc trong một giây: “Tôi hiểu mà, lãnh đạo cứ yên tâm, đảm bảo hoàn thành công việc lãnh đạo giao phó.”

Bởi vì tiếng máy móc trong phân xưởng ồn ào nên cậu ta cũng cao giọng theo, máy móc lại đột ngột dừng lại, lời nói vang dội quanh quẩn trong phân xưởng khiến mọi người xung quanh đồng loạt nhìn sang.

Thư Nhiên ánh mắt đờ đẫn, khuôn mặt đỏ bừng, cô rất hiếm khi trải qua tình huống này, không biết cậu ta đang làm cái quái gì nữa, nghe thấy tiếng cười của những người khác cô xấu hổ che mặt, hận không thể độn thổ biến mất ngay tại chỗ.

Tịch Sách Viễn từ phía sau máy móc đi ra, nhìn thấy bóng dáng chạy trốn loạn xạ của Thư Nhiên, trong mắt hiện lên vài phần ý cười.

Lần này đến lượt Liêu Khai ngơ ngác, nhìn phản ứng của những người xung quanh rồi nghiêng đầu hỏi Tịch Sách Viễn: “Sư mẫu sao lại chạy rồi ạ, em nói sai gì sao?” Cậu ta hiện tại đang làm học việc dưới trướng Tịch Sách Viễn, gọi Thư Nhiên là sư mẫu cũng không quá đáng.

Tịch Sách Viễn lắc đầu: “Không sao, hơi ngại thôi.”

Ký Vân Tranh đang đứng cạnh công tắc máy móc chứng kiến cảnh này, vết thương ở khóe miệng vô cùng đau nhức, cậu ta nở một nụ cười vặn vẹo, phớt lờ câu “sư mẫu” kia, dùng giọng điệu tự tin vô cùng hiểu rõ để phản bác lại: “Tôi thấy là đang thẹn thùng thì có.”

Kiếp trước lúc cậu ta nói chuyện với Thư Nhiên mà người khác đều nhìn sang cô cũng có phản ứng này, mặc dù thỉnh thoảng sẽ lộ ra một mặt cứng rắn nhưng bản chất vẫn là cô gái nội tâm thẹn thùng.

Liêu Khai cảm thấy lời này của Ký Vân Tranh nghe thật chướng tai, không chút suy nghĩ nói luôn: “Này vị sư phụ kia anh nói năng chú ý một chút, đó là người nhà của kỹ sư Tịch, anh có thể hiểu rõ bằng người ta không.”

Cậu ta nói xong lại quay sang nói với Tịch Sách Viễn: “Đều tại em nói sai lời làm sư mẫu ngại, sư phụ lát nữa anh giúp em xin lỗi sư mẫu một tiếng nhé.” Mặc dù cậu ta cũng không biết vừa rồi chỗ nào làm người ta ngại nhưng xin lỗi thì luôn không sai.

Ký Vân Tranh sắc mặt hơi trầm xuống, lộ ra vẻ không vui.

Tịch Sách Viễn ánh mắt nhàn nhạt lướt qua vết thương nơi khóe miệng cậu ta, đeo găng tay vào kiểm tra máy móc một lượt, thay hai linh kiện rồi ra hiệu cho Liêu Khai bật công tắc máy móc.

Sự cố máy móc bị kẹt đã biến mất, Liêu Khai sờ máy móc nói: “Kỹ sư Tịch anh đúng là giỏi thật, biết thế em đã không gọi vị sư phụ bên tổ sửa chữa này tới rồi, sau này nhất định phải dạy cho em chiêu này đấy.”

Liêu Quốc Đống đặt Liêu Khai dưới trướng Tịch Sách Viễn chính là muốn để cậu ta học hỏi thêm được nhiều thứ.

Bây giờ thấy Tịch Sách Viễn vô tình lộ thêm một chiêu, Liêu Khai càng cảm thấy anh giỏi, hạ quyết tâm phải theo anh học cho tốt.

Thấy bọn họ phớt lờ mình như vậy, Ký Vân Tranh tức đến trợn trắng mắt, càng thêm kiên định với ý định chuyển công tác của mình, cho dù phải bắt đầu lại từ đầu cũng phải chuyển công tác, trước đây tâm tư của cậu ta không đặt vào công việc, nếu nghiêm túc lại nhất định sẽ không làm kém hơn Tịch Sách Viễn.

Đối với những nhân viên được chọn làm “chim mồi” mà nói, hai ngày mùng 6 và mùng 7 không phải đi làm mà được đi dạo qua loa mở mang tầm mắt là một chuyện vô cùng vui vẻ, Trần Nghiêu và Thư Nhiên liên tục nhấn mạnh bọn họ đừng biểu hiện quá rõ ràng, chỉ cần khuấy động bầu không khí một cách thích hợp là được.

Những người này cũng rất hiểu chuyện, hỏi vài câu là ra vẻ đã hiểu rồi.

Thư Nhiên lu bù bận rộn cả ngày, lúc tiếng chuông tan làm vang lên cô thở hắt ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế vươn vai ngáp một cái: “Mệt c.h.ế.t mất.”

“Tôi cũng mệt c.h.ế.t đây.” Trần Nghiêu uể oải nói.

Ngày hôm nay bọn Trương Huy bận rộn, còn lại cậu ta cùng Thư Nhiên, Tiền Khiết đi tìm chim mồi, tiếp đón các xưởng hợp tác, còn phải điều giải cho các xưởng hợp tác xảy ra mâu thuẫn ở khu vực triển lãm, không chỉ mệt lòng mà cơ thể cũng mệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 107: Chương 107 | MonkeyD