[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 108

Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:27

Có hai tài xế của xưởng quốc doanh tranh vị trí, đều nói là mình đến trước, một người bảo mình vào xưởng trước, một người bảo máy móc của mình được vận chuyển vào kho trước, từ đấu khẩu đến mức suýt chút nữa đ.á.n.h nhau, là Trần Nghiêu xông lên can ngăn nên vô tình bị dính một cú thúc cùi chỏ.

Người ra tay là một gã to con cao lớn, mũi Trần Nghiêu tại chỗ đã chảy m.á.u ròng ròng, cũng nhờ vậy mà điều giải được mâu thuẫn, hai xưởng quốc doanh từ bỏ vị trí tranh giành ban đầu, chọn một chỗ xa nhau nhất.

Thư Nhiên lại từ ngăn kéo móc ra một túi hồng táo ném cho cậu ta: “Vất vả rồi, bồi bổ đi.”

“Không vất vả, mạng khổ.” Trần Nghiêu khẽ bóp sống mũi sưng tấy, u sầu nói: “Vẫn chưa tìm được đối tượng đã bị hủy dung rồi.”

Tiền Khiết không nhịn được cười mấy tiếng, không chút nể tình giật lấy túi hồng táo từ tay cậu ta, vừa ăn vừa chế giễu: “Không hủy dung cũng không tìm được đâu, cậu gọi tôi một tiếng chị đi, tôi giới thiệu em gái tôi cho cậu.”

“Hừ, không thèm.”

Cốc cốc.

Cửa từ bên ngoài gõ vang, nghe tiếng gõ và lực đạo này Thư Nhiên không cần ngẩng đầu cũng biết người tới là ai.

“Tôi đi trước đây, hai người nhớ đóng cửa sổ khóa cửa nhé, mai gặp.” Cô lấy túi xách trong tủ ra, bước những bước chân vừa nhẹ nhàng vừa mệt mỏi đi về phía Tịch Sách Viễn.

“Mai gặp.”

Tịch Sách Viễn thuần thục đón lấy túi xách, sánh vai cùng cô đi ra ngoài.

Hai người lẫn trong đám người tan làm vừa đi vừa nói chuyện, mắt Thư Nhiên bỗng nhiên bị người từ phía sau che lại, ngón tay xòe ra khá rộng nên hoàn toàn không ảnh hưởng đến tầm nhìn của cô.

Nhưng Thư Nhiên bị người bên cạnh huých một cái, chân lập tức bước hụt, may mà được chàng thanh niên bên cạnh vững vàng đỡ lấy.

Người che mắt cô cũng giật mình một cái, vội vàng đỡ lấy vai cô: “Xin lỗi xin lỗi, tôi quên mất đây là cầu thang.”

Thư Nhiên quay đầu, nhìn Chu Thời Doanh ở phía trên thúc giục: “Tắc đường rồi, mau xuống đi thôi.” Lối cầu thang phía sau cô vì cái động tĩnh nhỏ vừa rồi mà trở nên ùn tắc.

Lúc bị người ta che mắt ban nãy Thư Nhiên đã biết là Chu Thời Doanh rồi, chỉ có cô ấy mới dùng loại sữa dưỡng thể có mùi hương nồng đậm làm kem dưỡng da tay.

Xuống hết cầu thang Chu Thời Doanh không ngừng xin lỗi.

Tịch Sách Viễn nhìn cô ấy, lạnh lùng nói: “Đừng có lần sau, như vậy rất nguy hiểm.”

Chu Thời Doanh lần đầu tiên thấy vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tịch Sách Viễn, có chút áy náy nói: “Chắc chắn sẽ không có lần sau đâu.”

Không khí có chút căng thẳng, Thư Nhiên không muốn mối quan hệ quá cứng nhắc nên có ý xoa dịu.

“Khoảng cách bậc cầu thang ở đây khá thấp, mùa đông còn thường xuyên có người đổ nước nên không chú ý là dễ trượt chân bước hụt lắm. Sau này cậu xuống lầu cũng phải chú ý, tốt nhất là đi cái cầu thang bên cạnh các cậu ấy, vừa gần lại vừa không dễ trượt, trước đây tôi tan làm toàn đi cái cầu thang đó, tới nhà ăn nhanh lắm.”

Cô không dùng giọng điệu đặc biệt nghiêm túc, vẫn như bình thường nói chuyện nhắc nhở cô ấy lần sau phải chú ý, tiện thể đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.

“Thế à, lần sau tôi sẽ thử xem, hai người đang định đi đâu thế?”

“Đi ăn cơm.”

“Thế thì đi cùng đi, tôi mời hai người bữa cơm coi như tạ lỗi.” Chu Thời Doanh được đằng chân lân đằng đầu, vốn tưởng rằng Thư Nhiên sẽ nể mặt cô ấy nhưng không ngờ lại bị từ chối.

Thư Nhiên lắc đầu, khoác lấy cánh tay Tịch Sách Viễn nói thẳng: “Hai đứa tôi muốn ăn riêng, để lần sau đi.”

“Vậy được rồi.” Chu Thời Doanh có chút thất vọng.

Ở đây cô ấy quả thật không có người bạn tốt nào cả, người trong xưởng nói chuyện được nhưng tóm lại là không hợp cạ, không giống như lúc trước ở thủ đô, thậm chí còn không bằng lúc ở đơn vị của anh trai cô ấy, nếu không phải vì...

Thư Nhiên khoác tay Tịch Sách Viễn: “Tối nay đi ăn ở gần nhà máy khăn mặt nhé?” Cô nghe Tiền Khiết nói gần nhà máy khăn mặt có một quán b.ún rất ngon, cô muốn dẫn Tịch Sách Viễn đi thử.

“Được.”

Quán b.ún mà Tiền Khiết giới thiệu mặt tiền rất cũ, vị trí cũng hơi hẻo lánh nhưng khách trong quán rất đông.

Món tủ của quán là b.ún tiết lợn, bên trên phủ một lớp dầu ớt dày và hạt tiêu, chỉ cần bưng lên thôi là đã đủ nồng nặc rồi.

Gạt lớp dầu ớt ra bên dưới là b.ún, rau xanh và những miếng tiết lợn, còn có một ít nội tạng lợn.

Thư Nhiên gọi cho Tịch Sách Viễn suất cay gấp đôi, còn cô gọi suất cay vừa.

Nhưng cô từ trước đến nay không ăn nội tạng động vật, Tịch Sách Viễn gắp sạch nội tạng trong bát cô sang, lại gọi cho cô một bát canh xương lợn.

Thư Nhiên nếm miếng đầu tiên cảm thấy tràn đầy tự tin, cho rằng mình hoàn toàn có thể chấp nhận được độ cay vừa nên đã từ chối bát canh xương lợn mà Tịch Sách Viễn đẩy qua.

Ăn được mấy miếng đầu lưỡi Thư Nhiên bắt đầu cảm thấy hơi tê, một lúc sau trên trán bắt đầu rịn mồ hôi nóng, mặt cũng bắt đầu đỏ rực và nóng bừng lên, cô liếc nhìn Tịch Sách Viễn một cái.

Độ cay trong bát chàng thanh niên lớn hơn cô nhiều nhưng anh cũng chỉ có đôi môi hơi đỏ một chút, những chỗ khác đều bình thường.

Thư Nhiên thấy Tịch Sách Viễn không chú ý tới mình bèn lén uống một thìa canh xương lợn, cuối cùng b.ún vẫn còn thừa nhưng canh xương lợn thì đã uống hết rồi.

Tịch Sách Viễn đợi cô ăn xong: “Cần thêm canh không?”

“Không cần đâu, em no rồi.” Thư Nhiên đón lấy chiếc khăn tay anh đưa để lau mồ hôi, sau đó nheo mắt hỏi anh: “Anh cảm thấy thế nào?”

“Rất tốt, là hương vị trước đây chưa từng thử qua.”

Thấy anh không hiểu cô bèn giải thích: “Em không phải nói cái này, đồng nghiệp của em nói nếu tâm trạng không tốt thì tới đây ăn một suất b.ún thêm cay là tâm trạng sẽ đặc biệt sảng khoái, phiền não tan biến hết, bây giờ tâm trạng anh thế nào rồi?”

Vẻ mặt Tịch Sách Viễn thanh tú, giữa đôi lông mày ngưng đọng sự nghiêm túc như đang cảm nhận kỹ lưỡng, cuối cùng dưới ánh mắt mong đợi của Thư Nhiên anh chậm rãi mở miệng nói: “Hình như tốt hơn một chút rồi.”

Thư Nhiên lộ vẻ suy tư, trong mắt xẹt qua tia xảo quyệt, giơ tay gọi nhân viên phục vụ: “Cho thêm một suất b.ún tiết lợn cay nhất quán của các bạn nhé.”

Chàng thanh niên nắm lấy tay cô: “Không cần đâu, trêu em thôi, bây giờ anh rất vui.”

Anh vui không phải vì bát b.ún mà vì sự tâm huyết này của Thư Nhiên, nó đã gột rửa hết những cảm xúc khó chịu trong lòng anh suốt mấy ngày qua vì Ký Vân Tranh.

“Em cũng trêu anh mà.”

Cuối cùng bọn họ vẫn mua mang về một suất b.ún, nhưng không phải siêu cay mà là một suất b.ún cay vừa.

Bún chưa chần, được bọc riêng ra, là món ăn khuya Thư Nhiên chuẩn bị cho Thư Dịch.

Đêm nay bọn họ phải ra ga tàu đón Thư Dịch.

【Lời tác giả】 Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!

93

Đêm đã khuya, ga tàu trút bỏ vẻ xô bồ náo nhiệt ban ngày, trên sân ga thắp mấy ngọn đèn vàng vọt, theo tiếng cửa vào ga đóng mở liên tục, hơi nóng từ lò sưởi trong phòng chờ rò rỉ ra ngoài, trên tấm bảng chỉ dẫn bằng sắt bên cạnh phủ một lớp sương mù, từ từ ngưng tụ thành những hạt nước nhỏ nhỏ nhỏ xuống đất.

Thư Nhiên tựa đầu vào vai Tịch Sách Viễn, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, ngáp ngắn ngáp dài lẩm bẩm: “Sao vẫn chưa tới nhỉ.”

Nói là mười hai giờ đêm tới mà bây giờ đã quá một tiếng rồi, ngay cả bóng dáng con tàu cũng chẳng thấy đâu.

Tịch Sách Viễn điều chỉnh tư thế ngồi để cô dựa vào cho thoải mái hơn: “Em ngủ trước đi, lúc nào tới anh gọi.”

“Vâng.” Thư Nhiên mơ màng ngủ thiếp đi, trước mắt bỗng nhiên có ánh sáng trắng lóe qua, cô mở mắt ra lần nữa phát hiện mình đang nằm trên giường.

Một giọng nam quen thuộc vang lên bên tai cô: “Hôm nay anh rất bận, không cùng em đi đón anh trai em được rồi.”

Đầu óc Thư Nhiên có chút m.ô.n.g lung, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thấy Ký Vân Tranh đang là chiếc áo sơ mi trắng của cậu ta, cô nghe thấy chính mình nói: “Không được.”

Ký Vân Tranh nhíu mày: “Hôm nay anh có chính sự thật mà, hay là em dẫn anh trai đi dạo loanh quanh đi, anh ấy ở trong đó lâu như vậy ra ngoài chắc chắn sẽ không quen, đợi anh bận xong sẽ dẫn hai người đi ăn một bữa thật ngon.”

“Thế thì anh đừng tới nữa.”

“Nhiên Nhiên, em đừng quấy nữa, anh phải lo công việc trước thì mới có thể cho hai người một cuộc sống tốt hơn được, em hiểu chuyện một chút có được không.”

Thư Nhiên muốn bảo cậu ta cút đi nhưng cổ họng không phát ra được tiếng, cũng không làm ra được động tác phản kháng nào, chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn cậu ta đóng cửa rời đi. Cô cảm thấy ý thức của mình bị nhốt trong một chiếc hộp nhỏ hẹp, tứ chi bị người ta dùng dây rối kéo tới trước cửa một nhà tù hẻo lánh.

Hôm nay là ngày anh trai cô ra tù.

Cô đứng trước bức tường cao, nhìn cánh cửa sắt dày cộm kia cảm thấy bản thân mình vô cùng nhỏ bé và bất lực.

Xung quanh rất yên tĩnh, ánh nắng ban mai ch.ói chang xuyên qua những tán lá khô héo rơi trên mặt Thư Nhiên làm mắt cô đau nhức.

Thư Nhiên thảng thốt chớp chớp mắt, khóe mắt nhìn thấy một bóng hình quen thuộc, cô dùng hết sức bình sinh nghiêng đầu nhìn qua, đối phương lặng lẽ nhìn lại cô.

Cô cử động môi, âm thanh không thể nghe thấy.

Tịch Sách Viễn.

Ầm ——

Cửa nhà tù bỗng nhiên mở ra, Thư Nhiên hoàn hồn, bên trong cửa bước ra một chàng thanh niên khí chất trầm uất.

Thư Dịch bị người ta tố cáo đầu cơ trục lợi nên phải vào tù bảy năm, khuôn mặt tú lệ sớm đã rũ bỏ vẻ thanh xuân trở nên trưởng thành, giữa đôi lông mày phủ đầy sự âm hiểm, tuy vẫn đang mỉm cười nhìn người khác nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác kinh tâm động phách, không rét mà run. Thư Nhiên cảm thấy quen thuộc lạ thường, hình như cô đã từng thấy anh như vậy.

Thư Nhiên nhanh chân chạy về phía anh nhưng lại phát hiện anh đang lùi lại, cho dù cô có nỗ lực thế nào cũng không thể tiếp cận được anh, quay đầu lại nhìn thì Tịch Sách Viễn đã biến mất rồi.

“Anh.” Thư Nhiên rùng mình một cái tỉnh dậy từ trong mơ, nghe thấy giọng nói của Tịch Sách Viễn: “Tàu tới rồi.”

Ánh đèn từ đầu tàu hỏa chiếu sáng đường ray, bên ngoài vang lên tiếng còi tàu báo hiệu đã vào ga.

Ngay khi nhìn thấy Thư Dịch, Thư Nhiên đã lập tức nhấc chân chạy tới.

Người lên xuống tàu ở Hải Thị lúc nửa đêm không nhiều, Thư Nhiên dễ dàng xuyên qua đám đông đứng trước mặt Thư Dịch.

Thấy em gái giống như lúc nhỏ dang tay chạy tới muốn ôm mình, Thư Dịch nhướng mày, giơ tay ném hành lý cho Tịch Sách Viễn ở phía sau cô rồi ôm cô vào lòng.

Thư Nhiên nhanh ch.óng điều chỉnh lại tâm trạng, thoát ra khỏi cái ôm của anh, cười tít mắt nói: “Chào mừng anh về nhà, anh có nhớ tụi em không?”

“Nhớ nhớ nhớ.” Thư Dịch véo má cô trả lời lấy lệ, cảm thấy cảm giác trên tay hơi giảm đi một chút, sau đó nhìn về phía Tịch Sách Viễn, cụng tay với anh một cái, nhưng lúc thu tay về lại tặng cho bụng anh một đ.ấ.m thật mạnh.

Đánh vào người, lại cách một lớp áo dày nên cũng chẳng đau mấy nhưng Tịch Sách Viễn vẫn hừ nhẹ một tiếng.

Thư Nhiên bất mãn nói: “Anh đ.á.n.h anh ấy làm gì.”

Thư Dịch dang tay, vẻ mặt vô tội bày tỏ: “Đánh giúp em đấy.”

“Em đã nói là không có mà.” Thư Nhiên sờ sờ chỗ Tịch Sách Viễn bị đ.á.n.h, hỏi anh có đau không, rồi được anh khoác vai dẫn đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 108: Chương 108 | MonkeyD