[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 243

Cập nhật lúc: 01/01/2026 09:07

“Anh là do công việc bận rộn vất vả quá, lại chẳng chịu ăn uống t.ử tế gì cả.” Hứa Như Vân xót xa nói, “Sau này, thật sự cứ đến giờ là em phải giục anh ăn cơm mới được, sức khỏe là của mình mà. Chúng ta còn là cộng sự nữa, anh mà đổ xuống thì e là mấy người kia chẳng chịu nhận em làm cộng sự nữa đâu.”

Hứa Như Vân cố ý nói vậy để Nhan Dịch Thần hiểu rằng sở dĩ cô đối tốt với anh là vì lòng biết ơn và vì cô cần một chỗ dựa.

Trong số các cổ đông khác của xưởng, có người đã rút vốn, có kẻ lại thấy Hứa Như Vân không xứng được hưởng hoa hồng. Họ cho rằng chỉ cần trả lương cho cô là đủ rồi, không cần phải chia thêm tiền nong làm gì cho phí.

Nhưng Nhan Dịch Thần đã đứng ra bảo vệ, anh nói Như Vân là do chính anh tìm về, thiết kế của cô mang vẻ ấm áp mà máy móc lạnh lẽo không sao thay thế được. Bản vẽ của người khác chưa chắc đã có "hồn" bằng cô. Muốn làm ra sản phẩm tốt, phải khiến khách hàng cảm nhận được tâm huyết và nhiệt độ trong đó, có thế khách mới yêu thích và chọn mua.

Nếu không có Nhan Dịch Thần ở xưởng, Hứa Như Vân rất dễ bị chèn ép đến mức phải cuốn gói ra đi.

“Sức khỏe là quan trọng nhất, anh đừng có coi thường thân thể mình.” Hứa Như Vân dịu dàng, “Anh uống chút canh đi. Lúc này không nên ăn đồ quá dầu mỡ nên em chỉ hầm canh cá cho anh thôi.”

“Cảm ơn cô.” Nhan Dịch Thần húp bát canh cá, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp, cảm giác cái dạ dày cũng dịu đi nhiều.

“Chút đồ mọn thôi mà. Nếu không có anh, em cũng chẳng thể góp vốn mở xưởng, chẳng được nhận lương lại có cả hoa hồng. Nếu em là ngựa chiến thì anh chính là Bá Nhạc của em đấy.” Như Vân không tiếc lời khen ngợi anh, rồi chợt hỏi: “Thế người nhà anh đâu?”

Như Vân đưa mắt nhìn quanh quất mà chẳng thấy bóng dáng người nhà họ Nhan đâu cả.

“Tôi không cho ai báo với gia đình.” Nhan Dịch Thần không muốn mẹ mình kéo đến, sợ bà lại vào viện rầy la đủ điều. Mẹ anh mà đến, chắc chắn bà chẳng quan tâm sức khỏe con trai thế nào đâu, bà chỉ lo cho sự nghiệp của anh, lo anh ngã xuống thì ai vực dậy nhà họ Nhan. Bà sẽ lại mắng anh sao mà vô dụng, sức vóc gì mà dễ dàng sụp đổ đến thế...

Dịch Thần không muốn nghe những lời ấy. Nghe xong chỉ thấy mình chẳng có vị trí gì trong lòng mẹ, mình chẳng quan trọng bằng cái danh tiếng ảo huyền của nhà họ Nhan. Với mẹ anh, nhà họ Nhan mới là tối thượng, ngay cả khi người cha quá cố chỉ để lại duy nhất một mụn con trai là anh, anh vẫn phải sống c.h.ế.t vì cái gia tộc đó trước tiên.

“Anh sợ mọi người lo lắng sao?” Như Vân khẽ khàng, “Không sao, để em thỉnh thoảng qua trông nom anh.”

“Thôi không cần đâu, không phiền cô thế đâu.” Dịch Thần từ chối.

“Sao mà thế được, anh có một mình ở đây.” Như Vân nài nỉ, “Bác sĩ bảo rồi, anh phải dưỡng dạ dày cho tốt, phải ăn uống đúng giờ.”

“Không sao, mai tôi xuất viện rồi.”

“Sao mà xuất viện sớm thế anh?”

“Xưởng còn bao nhiêu việc.” Dịch Thần thở dài, “Thực ra hôm nay tôi định về luôn mà bác sĩ không cho.”

Dịch Thần đành phải nằm lại viện. Vị bác sĩ đó vốn là chỗ quen biết, tuyên bố thẳng thừng nếu anh cố tình về thì sẽ gọi điện báo ngay cho mẹ Nhan. Thế là Dịch Thần đành chịu thua, nằm treo bình truyền dịch, nghĩ bụng thôi thì cũng phải vì cái thân mình một chút.

“Anh có cần người ở lại trông không?” Như Vân hỏi thêm.

“Không cần đâu.” Dịch Thần đáp, “Tôi đi lại được rồi, không vấn đề gì. Cô đừng lo, tôi có thể tự lo liệu hoặc gọi người làm.”

“Vâng.” Như Vân gật đầu, “Có việc gì cứ nhắn em một tiếng, chúng ta là cộng sự mà.”

“Được rồi.”

Đợi Nhan Dịch Thần húp hết bát canh, Hứa Như Vân mới thu dọn đồ đạc rời đi. Vị bác sĩ bạn của Dịch Thần bước vào, nhìn theo bóng lưng Như Vân rồi trêu chọc: “Cậu đúng là có sức hút gớm nhỉ.”

“Cô ấy là cộng sự của tôi.” Dịch Thần nghiêm giọng, “Đừng có nói năng bừa bãi kẻo người ta hiểu lầm.”

“Là cô gái mà mẹ cậu định vun vén cho đấy à?”

“Phải.” Dịch Thần đáp, “Nhưng giờ mẹ tôi hết ý định đó rồi.”

Hồi trước, vì Dịch Thần còn hôn ước với Ninh Giai Huyên nên mẹ Nhan mới kiếm đại một người để chọc tức nhà họ Ninh. Giờ hủy hôn xong rồi, bà ta lại thấy Hứa Như Vân thấp kém, không xứng tầm, nên lại quay sang nhắm đến những tiểu thư danh gia vọng tộc khác.

“Cậu đúng là sợ mẹ thật đấy.” Vị bác sĩ cảm thán.

Dịch Thần đi biền biệt nhiều ngày không về, mẹ Nhan cũng chẳng thèm đi tìm, cùng lắm là gọi điện đến xưởng. Thư ký của Dịch Thần đã được dặn trước, hễ bà gọi đến là bảo anh đang bận. Nếu bà gặng hỏi, thư ký sẽ thưa là anh đang đi đàm phán hợp đồng lớn để mở rộng quy mô xưởng.

Nghe thấy con trai đang chí thú làm ăn, mẹ Nhan mới tạm yên lòng. Chỉ cần thỉnh thoảng Dịch Thần nhấc máy là bà tạm chấp nhận cho những lần anh vắng mặt. Chứ nếu anh nghe máy thường xuyên, bà lại có cớ mắng anh lười làm, suốt ngày chỉ biết cầm cái ống nghe.

Lời nào bà cũng nói được, bà chẳng cần biết con trai mệt nhọc ra sao, bà chỉ quan tâm bao giờ nhà họ Nhan mới tìm lại được ánh hào quang năm cũ.

Lúc chị dâu cả nhà họ Ninh (vợ Ninh đại ca) vào viện thăm người quen, tình cờ thấy Nhan Dịch Thần đang nằm viện. Lúc anh ra ngoài đi dạo một chút, chị đã trông thấy. Chị dâu Ninh mua một ít hoa quả sang biếu, chẳng qua cũng là nể tình quen biết cũ.

Tính chị dâu Ninh xưa nay vẫn hay giúp đỡ người dưng, nên chút hoa quả này với Nhan Dịch Thần cũng chẳng đáng là bao.

“Chị cả...” Dịch Thần nhìn chị dâu Ninh, giọng hơi nghẹn.

“Cố mà giữ sức khỏe cậu ạ.” Chị dâu Ninh dặn dò.

Chị nói vài câu rồi đi ngay. Chị còn phải vào thăm một cụ bà neo đơn nằm cùng viện. Cụ bà ấy tuổi đã cao, chồng và con trai đều hy sinh ngoài trận mạc, bản thân cụ thời trẻ cũng từng xông pha s.ú.n.g đạn, trên người vẫn còn vết sẹo chiến tranh. Chị dâu Ninh về Nam Thành làm công tác Hội Phụ nữ, nên tất nhiên phải quan tâm đến những người có công như cụ.

Cụ bà ốm yếu, trong túi chẳng có mấy đồng nên cứ nấn ná không chịu đi viện. Một người cháu họ của cụ đã tìm đến Hội Phụ nữ, mang theo mấy tấm Huân chương của gia đình cụ. Chị dâu Ninh lập tức đưa cụ vào viện, tiền viện phí chị đã xin đơn vị đứng ra bảo lãnh và lo liệu thủ tục thanh toán hết rồi.

“Cụ cứ yên tâm mà nằm điều trị, tiền nong con đã lo liệu xong xuôi cả rồi.” Chị dâu Ninh bóc một quả chuối đưa cho cụ, “Cụ cần gì cứ bảo chúng con.”

“Tôi già rồi.” Cụ bà cười hiền, “Sống thế này cũng đủ vốn rồi cô ạ.”

Cụ chẳng muốn làm phiền nhà nước, nghĩ mình già rồi c.h.ế.t đi cũng chẳng sao. Con trai không còn, chồng cũng mất, cụ sống thui thủi một mình, thỉnh thoảng có mấy đứa cháu qua thăm. Cụ thích nhất là vác ghế ra lề đường ngồi sưởi nắng, nhìn dòng người đi lại trong cảnh thanh bình là cụ thấy mát lòng mát dạ.

“Già thì càng phải chữa chạy cụ ạ.” Chị dâu Ninh ôn tồn, “Có bệnh thì phải trị, cụ đừng lo. Trước đây chúng con làm chưa tốt, để cụ phải chịu thiệt rồi.”

“Có gì đâu cô.” Cụ bà xua tay, cụ không trách ai cả, cụ chẳng cầu xin ai nên người ta bận bịu không để mắt tới cũng là thường tình, “Tết nhất năm nào các cô các chú chẳng mang quà sang biếu tôi.”

“Dạ, đó là trách nhiệm của tụi con mà cụ.” Chị dâu Ninh đáp. Dù cụ có mùi người già hơi khó chịu, chị cũng chẳng nề hà, vừa rồi còn tự tay lau người và thay bộ đồ sạch sẽ cho cụ.

Đến lúc mẹ Nhan biết tin con nằm viện thì Dịch Thần đã xuất viện từ đời nào. Vừa ra viện là anh lại lao ngay đến xưởng vì còn quá nhiều tồn đọng cần giải quyết.

Mẹ Nhan chẳng thèm đến xưởng thăm con, bà chỉ gọi điện thoại.

“Con không biết đường mà giữ cái thân à?” Mẹ Nhan gắt gỏng qua điện thoại, “Bảo đi xem mắt sớm để ổn định thì không nghe. Cái thân hình yếu ớt thế kia, sau này liệu có con cái gì được không? Con định để nhà họ Nhan tuyệt tự ở đời con à?”

Mẹ Nhan nói một tràng dài như s.ú.n.g liên thanh, đại ý là trách Dịch Thần ích kỷ, không biết nghĩ cho gia tộc.

“...” Nhan Dịch Thần đặt cái ống nghe sang một bên, chẳng thèm nghe kỹ.

“Nghe thấy gì chưa? Dịch Thần, con có đang nghe không đấy?” Mẹ Nhan nói xong một hồi mới gặng hỏi, “Có phải con lại đặt ống nghe xuống đấy rồi không?”

“Con nghe rồi.” Dịch Thần đáp lớn tiếng một chút cho bà vừa lòng.

“Hỏi mãi mới chịu trả lời.” Mẹ Nhan hậm hực, “Đúng là đặt ống nghe sang một bên thật rồi. Dịch Thần, mẹ vì con mà lo lắng đủ điều, con đối xử với mẹ thế đấy à? Con có còn lương tâm không?”

“Mẹ, con còn đống tài liệu phải xử lý.” Dịch Thần mệt mỏi, “Vừa làm vừa nghe mẹ nói nên có lúc không thưa kịp, mong mẹ thông cảm. Mẹ còn dặn gì nữa không ạ? Lát nữa con phải đi gặp khách hàng rồi.”

“Tốt nhất là con nên đi gặp khách thật.” Mẹ Nhan vẫn chưa chịu thôi, “Hồi bố con còn sống, ông ấy xử lý việc gì cũng nhẹ tênh, đâu có như con, làm cả tháng hai tháng trời vẫn chưa đâu vào đâu.”

“Vâng, bố giỏi hơn con nhiều.” Dịch Thần chẳng buồn cãi lại.

“Dẫu sao con cũng là con của bố, phải thừa hưởng cái sự thông minh của ông ấy chứ.” Mẹ Nhan giáo huấn tiếp, “Lo mà làm cho t.ử tế, đừng có suốt ngày chỉ biết nhậu nhẹt. Người ta làm ăn đâu cần uống nhiều thế, sao con cứ phải nốc cho lắm vào? Con đi làm kinh doanh hay đi làm hũ chìm đấy?”

Mẹ Nhan nói thêm một hồi cho sướng miệng rồi mới chịu cúp máy. Bà chẳng thèm quan tâm tiền điện thoại tốn bao nhiêu, bà chỉ quan tâm mình có được trút giận hay không thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.