Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 12:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:03
Bạch T.ử Ly đang ngẩn ngơ trước nhan sắc của một mỹ nhân ngư chính hiệu trước mắt này thì liền nghe thấy tiếng nói trầm ấm của người đàn ông truyền vào bên tai:
" Nhanh ch.óng bịt tai lại. "
Bạch T.ử Ly có chút khó hiểu. Không biết anh ta kêu mình bịt tai lại làm gì. Cô cũng không thắc mắc nhiều liền nhanh ch.óng bịt tai lại theo lời của anh ta. Ngay sau đó cô liền nhìn rõ từng dòng sóng âm xung kích từ người Phong Vân Kinh toả ra.
Bạch T.ử Ly trợn tròn mắt, anh ta là đang tấn công bằng âm thanh sao? Mặc dù đã bịt tai lại nhưng cô vẫn nghe được một âm thanh rất lớn rất ch.ói tai còn sót lại trong không khí. Âm thanh như tiếng gào thét đến từ đáy đại dương mênh m.ô.n.g, hệt như những con quái vật đến từ biển sâu đang điên cuồng gầm gừ vậy.
Bạch T.ử Ly có chút không chống đỡ nổi liền ngồi thụp xuống, cô cảm thấy thất khiếu của mình như đang chảy m.á.u. Âm thanh này thật kinh khủng quá, nếu không bịt tai lại có thể cô đã thủng màng nhĩ luôn rồi. Cơn đau đầu ch.óng mặt liền ập tới, cô rất muốn nôn khan.
Trong cơn ch.óng mặt trước mắt, cô nhìn thấy trận hỗn loạn đã dừng lại. Con giao long đỏ và mỹ nhân ngư với đuôi cá trắng xanh đang chạy lại phía cô. Họ đang nói gì đó với cô, nhưng cô không nghe thấy gì hết. Ánh mắt cô liền hoa lên. Trước khi cô ngất đi hình như cô đã rơi vào vòng tay của một ai đó.
.....
Lần nữa tỉnh lại nhìn thấy trần nhà trắng tinh cùng chai dịch nước biển đang treo trên giá bên cạnh, Bạch T.ử Ly liền trầm mặc. Cô vừa mới xuất viện chưa được nửa ngày nữa đã vào lại đây rồi.
Bạch T.ử Ly bần thần nằm nhìn trần nhà, cô có số vào ra bệnh viện sao? Mới có xuyên tới đây chưa được một tuần nữa đã phải nhập viện tận hai lần rồi. Mạng nhỏ này của cô có thể sống tới cuối đời nổi không đây?
Một tiếng cạch mở khoá cửa vang lên, Bạch T.ử Ly liếc mắt xuống dưới liền thấy Kỷ Dạ Thần đi vào. Cả người anh ta sạch sẽ không có một chút dấu vết nào của cuộc ẩu đả khiến Bạch T.ử Ly có chút hoài nghi:
" Tôi đã hôn mê bao lâu rồi? "
" Cô mới hôn mê có nửa ngày thôi, đang là ban đêm rồi. Bây giờ tai cô còn ù không? "
Bạch T.ử Ly cảm nhận một chút liền gật đầu:
" Có chút hơi đau. Tôi rốt cuộc bị làm sao vậy? "
Kỷ Dạ Thần kéo ghế xuống ngồi bên cạnh giường bệnh của cô. Không biết anh lấy chiếc bật lửa ở đâu ra liền nghịch nó trên tay:
" Cô bị ảnh hưởng bởi Sóng Âm Ba của Phong Vân Kinh. Sóng Âm Ba là loại kỹ năng đặc biệt chỉ có ở tộc nhân ngư. Loại sóng này có tần số rất cao, tai người bình thường không thể chịu nổi. Nhẹ thì bị hoa mắt ch.óng mặt rồi ngất xỉu, nặng thì trực tiếp bị điếc luôn. "
Bạch T.ử Ly nghe vậy liền rùng mình một cái. Cô đã từng nghe tới truyền thuyết mỹ nhân ngư dùng giọng hát để mê hoặc các thủy thủ đi biển nhảy xuống biển chứ chưa từng nghe tới mỹ nhân ngư dùng sóng âm để làm cho người khác bị điếc như này. Thật đáng sợ quá đi mất.
Kỷ Dạ Thần nghe thấy tiếng lòng của cô liền cười khẽ một tiếng. Anh gõ nhẹ vào trán của Bạch T.ử Ly một cái.
" Cô ngốc à? Phong Vân Kinh sẽ không có ngu xuẩn tới mức dùng Sóng Âm Ba ngay giữa đường xá đông người như vậy đâu. Anh ta còn chưa muốn ngồi tù. Anh ta chỉ là sử dụng một phần của Sóng Âm Ba là Sóng Âm Nguyên thôi. Ai ngờ cô lại yếu ớt như vậy, trực tiếp ngất đi. "
Bạch T.ử Ly hừ lạnh một tiếng, thân thể của nguyên chủ yếu ớt thôi chứ nếu là thân thể của cô ở kiếp trước, có thể đ.á.n.h ngã một con bò luôn ấy. Quả nhiên thân thể này quá yếu nên mới nhập viện liên tục như vậy. Không được rồi, cô phải lên kế hoạch luyện tập thôi.
Kỷ Dạ Thần nghịch chiếc bật lửa nhưng ánh mắt lại hơi có ý tứ nhìn Bạch T.ử Ly. Rốt cuộc cô đến từ thế giới nào vậy? Nghe cô nói có vẻ đó là nơi rất xa nhỉ? Thân thể của cô ở thế giới đó rất khoẻ sao? Thật sự có chút hiếu kì.
Bạch T.ử Ly thấy Kỷ Dạ Thần cứ ngồi đây mà không chịu đi liền hơi nhíu mày lại:
" Sao anh không về đi? Tôi đã tỉnh rồi, không cần anh ở bên nữa đâu. "
Kỷ Dạ Thần ánh mắt hơi xếch lên một tia gian xảo khó thấy. Nhưng lời nói ra thì hệt như một bạch liên hoa trong mấy bộ truyện ngôn tình ba xu không kém:
" Điện hạ Bạch đây là dùng người xong liền ruồng bỏ sao? Tôi biết mà, quả nhiên giống cái trên đời này đều vô tâm như nhau. Uổng công tôi mua chiếc vòng kim cương hồng đó cho điện hạ, còn không tiếc sức mình đ.á.n.h nhau với bọn họ vì cô. Vậy mà cô lại nỡ làm vậy với tôi sao? "
Mi mắt Bạch T.ử Ly giật giật, đây là lời thoại mà một nam chính trong truyện có thể nói ra được sao? Đã vậy nam chính này còn là một tên thủ lĩnh cướp vũ trụ khét tiếng nữa.
" Đủ rồi, đừng dùng cái giọng õng ẹo đó mà nói chuyện với tôi. Thứ nhất, đúng là tôi thích sợi dây đó thật. Nhưng nếu Khương Nhã Anh thích thì thôi, tôi không cần thiết phải tranh giành. Thứ hai anh đ.á.n.h nhau là do anh gây chuyện trước mà. Sao lại đổ lỗi cho tôi? "
Kỷ Dạ Thần cười một nụ cười tà mị, anh đưa tay vuốt ve cằm của Bạch T.ử Ly rồi khẽ nói:
" Nhưng tôi lại thích đổ lỗi cho điện hạ Bạch đấy! Ai bảo tôi là thủ lĩnh cướp vũ trụ khét tiếng làm chi? Đúng không điện hạ Bạch~ "
Tay Bạch T.ử Ly khẽ siết lại, cô muốn đ.á.n.h c.h.ế.t tên này trừ hoạ cho dân. Tên khốn này mặt dày kinh khủng, vậy mà còn tỏ ra thái độ đúng đắn đó để thanh toán với cô nữa chứ.
Kỷ Dạ Thần thấy ánh mắt toé lửa nhưng không làm gì được của Bạch T.ử Ly liền cười thoả mãn. Anh ta xoay người tính rời đi. Trước khi đi còn hỏi vọng lại một câu:
" Cô thích ăn gì? Tôi mua luôn một lượt. "
" Tôi ăn gì cũng được, mua nhiều nhiều lên nha. "
Bạch T.ử Ly nhớ đến 12 điểm ô nhiễm mà cô đã thanh tẩy cho Huyền Vũ hồi sáng. Sáng nay cô tính đi dạo rồi đi ăn, sẵn chuyển hoá thành điểm thanh tẩy để cô nâng cấp tổng điểm lên thành+13 luôn. Nào ngờ giữa đường lại xảy ra chuyện này.
