Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 13:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:03
Kỷ Dạ Thần phẩy phẩy tay một cái rồi nhanh ch.óng rời đi. Bạch T.ử Ly nằm trên giường bệnh mở bảng điều khiển hệ thống ra. Hiện tại cô đang có 13 điểm ô nhiễm. Cô liền bấm vào chuyển hoá rồi nâng tổng điểm thanh tẩy trong một lần lên thành+13. Còn lại dư ra 3 điểm. Hừm, vẫn còn hơi thấp. Cô sẽ từ từ kiếm người thanh tẩy để tiếp tục nâng cấp hệ thống sau.
Bụng Bạch T.ử Ly réo lên một hồi, mỗi lần chuyển hoá điểm ô nhiễm để nâng cấp đều rất đói. Đang lúc thẫn thờ, cửa phòng lại mở ra. Bạch T.ử Ly vui mừng nhìn xuống cuối giường:
" Anh về rồi sao? Tôi đói quá rồi. "
Bạch T.ử Ly chợt khựng lại, người đứng dưới giường cô không phải là Kỷ Dạ Thần mà là vị bác sĩ thanh lãnh Huyền Âm. Huyền Âm nhìn cô rồi mỉm cười nhẹ, dịu dàng nói:
" Bạch điện hạ thấy sao rồi? Tôi đến để kiểm tra lại tai cho cô. "
" Ồ! " - Bạch T.ử Ly ngồi dậy dựa vào thành giường để Huyền Âm kiểm tra.
Anh ta cầm lấy một dụng cụ kiểm tra rất lạ. Đưa lên tai cô làm cô có chút nhột nhột mà rụt cổ lại. Huyền Âm liền cười khẽ rồi nhẹ nhàng trấn an:
" Không sao đâu, không hề đau gì cả. "
Bạch T.ử Ly từ từ thả lỏng bản thân. Máy kiểm tra đưa sát vào tai rà soát một lần rồi phát ra tiếng tít. Huyền Âm đưa máy rồi nói:
" Không sao nữa rồi, chỉ là bị chấn động màng nhĩ nhẹ thôi. Nghỉ ngơi một đêm là có thể xuất viện rồi nhé. "
Bạch T.ử Ly thở phào nhẹ nhõm, cô không muốn làm một người bị điếc suốt đời đâu. Huyền Âm thấy vẻ mặt cô như thế liền không nhịn được đưa tay lên xoa đầu cô. Khi anh kịp nhận ra hành động của mình thì đã thấy gương mặt ngơ ngác của giống cái trước mặt đang nhìn anh.
Bạch T.ử Ly tròn xoe mắt nhìn Huyền Âm. Hắn ta... Hắn ta tự nhiên lại xoa đầu cô làm gì? Hắn ta như này là có ý gì?
Huyền Âm vội rụt tay lại, hơi quay mặt chỗ khác để che giấu vẻ lúng túng của mình. Anh nói khẽ:
" Xin lỗi, nhìn điện hạ Bạch thật sự rất dễ thương nên tôi mới... "
Dù không nhìn thấy mặt nhưng đôi tai hơi phiếm hồng của Huyền Âm đã bán đứng anh ta. Bạch T.ử Ly cũng không ngờ lại được khen dễ thương như thế liền cười cười nói lời cảm ơn. Huyền Âm nghe thấy tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của cô cũng bất giác cười theo.
Bạch T.ử Ly lại lần nữa bất ngờ trước vẻ đẹp của Huyền Âm. Công bằng mà nói, anh ta thật sự rất đẹp trai. Đó là một vẻ đẹp kiểu thanh lãnh, cấm d.ụ.c, không để ai có thể mạo phạm mình. Khác hẳn với vẻ đẹp cao ngạo bệnh kiều của Phượng Linh, vẻ đẹp của Huyền Âm khiến người ta vừa dè chừng vừa tham lam ngắm nhìn.
Bạch T.ử Ly khẽ chậc chậc trong lòng vài tiếng:
'Chậc chậc, nhìn kĩ thì Huyền Âm quả thật rất đẹp trai. Kiểu nam thần cấm d.ụ.c này đúng là gu của nhiều cô gái. Nếu mình không liên quan gì tới anh ta thì có thể sẽ hứng thú với anh ta. Thật đáng tiếc, tên này lại là một trong các thú phu trong nguyên tác. Theo nguyên tác, tên này kinh tởm nguyên chủ ra mặt. Thậm chí khi nguyên chủ gặp nguy hiểm tới tính mạng, chỉ có anh ta mới đủ khả năng cứu chữa. Anh ta cũng bỏ mặt luôn, rồi còn đi ra chiến trường với những lời nói hoa mật gì mà phải hi sinh vì đế quốc. Hừ, tôi đây chả thèm vào loại người này.'
Huyền Âm giật giật khoé mắt, đó là chuyện trong tương lai nếu như trong thân xác đó vẫn là con ác nữ đó thôi mà. Nếu là hiện tại, anh ta sẽ không bao giờ làm như vậy đâu. Trời ơi oan uổng quá, anh ta còn chưa có làm gì hết đó. Cho anh ta cơ hội đi mà.
Huyền Âm thực sự rất muốn phân minh cho chính bản thân mình nhưng lại không thể trực tiếp mở lời. Anh bối rối không biết phải làm như nào thì cánh cửa lại lần nữa mở ra. Kỷ Dạ Thần bước vào với đống đồ ăn trên tay.
Anh nhìn thấy trong phòng có một người đàn ông khác liền bất giác trầm mặt xuống. Dù không rõ tại sao bản thân lại như vậy nhưng anh vẫn rất khó chịu với người trước mặt.
" Anh là ai? Sao lại vào phòng này? "
Huyền Âm đẩy nhẹ gọng kính của mình, ánh mắt thanh lãnh không còn dịu dàng như khi nhìn Bạch T.ử Ly nữa. Anh nói chuyện một cách xa cách và đầy lãnh đạm:
" Tôi là bác sĩ Huyền Âm. Tôi đến để kiểm tra lại cho Bạch điện hạ. "
" Hừ, nếu kiểm tra xong rồi thì đi đi. Bác sĩ các anh nhiều công việc lắm mà nhỉ? "
Huyền Âm hơi mím môi rồi hỏi lại Kỷ Dạ Thần:
" Anh là gì của điện hạ Bạch T.ử Ly? "
Kỷ Dạ Thần cười nhếch mép đầy khiêu khích:
" Tôi á, tôi chính là người nhà của điện hạ Bạch T.ử Ly. "
Còn chưa kịp để Kỷ Dạ Thần kịp đắc ý thì tiếng nói dễ nghe lại lần nữa phát ra bên tai:
'Người nhà của mình? Anh ta không phải là người giám hộ cũng không phải là thú phu của mình. Lấy đâu ra mà người nhà.'
Mặt Kỷ Dạ Thần đen như đ.í.t nồi. Nhưng rồi anh cũng cảm thấy may mắn vì tiếng lòng của cô chỉ có mình anh nghe được. Tên bác sĩ này sẽ không phát hiện ra là anh ta đang nói dối.
Huyền Âm nghe xong thì liền cười nhạt. Nói dối không biết xấu hổ. Không phải anh ta có thể nghe thấy tiếng lòng của Bạch T.ử Ly thì cũng đã tin lời rồi. Anh ta đẩy gọng kính lại lần nữa, trầm giọng hỏi:
" Ồ người nhà? Tôi nhớ Bạch điện hạ chỉ có một người thân duy nhất là chú của cô ấy - thống soái Bạc Cận Thâm thôi mà. "
" Cũng đâu nhất thiết người nhà phải là người giám hộ đâu. Cũng có thể là thú phu mà. "
Huyền Âm khẽ siết tay, cái tên khốn này thèm đòn thật. Anh ta cố gắng giữ giọng nói của mình bình tĩnh:
" Tôi cũng chưa từng nghe tới điện hạ Bạch có thú phu khi nào cả. "
" Ồ, vậy giờ anh nghe rồi đó. "
" Anh! "
Bạch T.ử Ly thấy t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa hai người trở nên vô cùng nồng đậm liền vội vàng đứng ra can ngăn lại:
" Thôi được rồi. Tôi đói quá rồi, Kỷ Dạ Thần anh lấy đồ ăn ra cho tôi đi. Còn bác sĩ Huyền, nếu còn vấn đề gì nữa tôi sẽ báo lại với anh.
Hai người thấy vẻ mặt khó xử của Bạch T.ử Ly nên liền liếc nhau một cái, hừ lạnh rồi quay đi.
Huyền Âm cũng không đứng lì ở đây nữa. Nếu cứ tiếp tục đeo bám như vậy sẽ làm cho điện hạ Bạch cảm thấy phản cảm với anh ta hơn thôi. Anh ta hơi cúi người xuống, mỉm cười dịu dàng với Bạch T.ử Ly:
" Nếu cần gì thì điện hạ Bạch gọi cho tôi nhé. Tôi sẽ luôn chờ cô. "
Kỷ Dạ Thần hừ lạnh nhìn Huyền Âm. Thấy Huyền Âm đi rồi, anh ta mới kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt rất khó ở. Bạch T.ử Ly cũng chẳng biết anh ta mắc cái chứng gì, tự nhiên lại mặt nặng mày nhẹ với cô. Cô cũng không quan tâm, bây giờ cô rất đói rồi, cô chỉ muốn ăn thôi.
Kỷ Dạ Thần thấy người con gái trước mắt vô tâm vô phế liền tức điên hơn nữa. Anh ta chọc chọc tay vào má bánh bao đang phồng ra của Bạch T.ử Ly:
" Điện hạ Bạch thật xấu xa. Để tôi đi mua đồ cho cô, còn cô ở trên đây trêu hoa ghẹo nguyệt. "
Bạch T.ử Ly ngẩng đầu lên, tay chỉ vào mình:
" Tôi trêu hoa ghẹo nguyệt? Khi nào? "
" Mới ban nãy đó. Hừ hừ, bác sĩ mà lại cười nói vui vẻ với bệnh nhân. Người không biết còn tưởng hai người có ẩn tình gì. "
" Haha anh buồn cười thật đấy. Chỉ là nói chuyện vài câu thôi mà. Với cả anh cũng có là gì của tôi đâu mà thể hiện như thế. Làm như là thú phu của tôi không bằng. "
