Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 2:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:01
Vẻ mặt Bạch T.ử Ly vẫn vô cùng bình thản như không có chuyện gì nhưng trong lòng lại đang không ngừng c.h.ử.i thầm tám đời tổ tông của Kỷ Dạ Thần:
'Anh nghĩ anh là ai vậy hả? Miếng mồi ngon trước mắt, haha mắc cười! Anh đẹp trai, cơ bụng sáu múi, cơ n.g.ự.c săn chắc thì đã sao? Tôi thèm chắc. Dính vào anh, tôi c.h.ế.t càng sớm hơn thôi. Biến đi cho đẹp trời.'
Bạch T.ử Ly giọng điệu nhàn nhạt trả lời:
" Anh đi đi, tôi không có hứng thú với anh nữa. "
Nói rồi cô tiến lại gần mở khóa cho Kỷ Dạ Thần. Kỷ Dạ Thần đứng dậy, xoay xoay cổ tay cổ chân vài cái. Ánh mắt dò xét nhìn Bạch T.ử Ly ngày càng sâu đậm hơn. Người mới tới này hình như không ác độc như con ác nữ trước kia. Mỗi tội lắm mồm!
Kỷ Dạ Thần nhếch mép lên cười nhạt, vẻ mặt lười biếng nhưng lại tao nhã một cách khó tả. Anh nói với giọng điệu hơi cười cợt:
" Cô thật sự muốn thả tôi đi sao? Tôi là thú phu do chú nhỏ của cô bắt về đó. Cô không thích tôi hay là cô vẫn thích chú nhỏ của cô hơn? "
Bạch T.ử Ly cười cười, một nụ cười đầy tính chất công nghiệp. Cô điềm tĩnh trả lời:
" Tôi chỉ là không thích anh nữa vậy thôi. Còn tôi và chú nhỏ, chỉ đơn thuần là tình cảm chú cháu. Anh không có việc gì nữa thì đi đi. "
Kỷ Dạ Thần nhìn vẻ mặt tỏ ra bình tĩnh của Bạch T.ử Ly mà thật muốn bật cười. Nếu không phải anh nghe được tiếng lòng của con nhóc này thì anh cũng sẽ nghĩ cô cao thượng lắm.
Đây là không muốn đi sao? Sao cứ nhắc đến chuyện thú phu quài vậy? Thật sự là thích mình rồi. Mặc dù mình biết mình cũng khá được săn đón trong đội nhưng mà không ngờ mị lực của mình tới thế giới này vẫn còn. Nhưng mà nhắc tới chuyện của ông chú nhỏ chi nữa. Mặc dù cách nhau có tám tuổi nhưng gu mình cũng không phải thể loại tình yêu cấm kị đâu nha.
Xóm nhỏ có anh.
Nếu có gì thắc mắc thì hãy liên hệ với ad qua page trên phở bò: Xóm nhỏ có anh
Kỷ Dạ Thần càng nghe càng muốn cười. Con ác nữ lúc truớc khiến anh chán ghét bao nhiêu thì người đối diện truớc mặt lại càng khiến anh tò mò muốn tìm hiểu tiếp bấy nhiêu. Ngoài mặt thì bình thản như không có chuyện gì, trong lòng lại líu ríu như một con chim nhỏ. Thật sự là có chút mắc cười mà.
Anh xoay người lại, hướng về phía cửa sổ định nhảy xuống. Trước khi đi, anh vẫn không quên nói với Bạch T.ử Ly lời cuối:
" Gửi lời chào tới chú nhỏ của cô. Và... Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi, điện hạ nhà thống soái! "
Nói rồi anh ngả người ra sau, liền nhanh ch.óng biến mất.
Bạch T.ử Ly bĩu môi, nhìn chằm chằm về phía cửa. Cuối cùng cũng đuổi được một tên hung thần đi rồi, nhẹ nhõm hẳn. Nhưng ngay sau đó, cô liền khựng người lại. Hình như, cô vừa thả tự do cho một tên tội phạm.
Aaaaa, sao mình lại thả tự do cho cái tên đó đi vậy? Tên đó dù sao cũng là thủ lĩnh cướp vũ trụ mà. Lẽ ra mình nên áp giải anh ta đến đồn công an chứ. Mình điên rồi, mình làm trái với đạo đức nghề nghiệp rồi.
Kỷ Dạ Thần đứng dựa lưng vào tường ngay phía dưới bậu cửa sổ phòng Bạch T.ử Ly. Anh khẽ cười:
" Quả nhiên là rất thú vị! "
.....
Qua ngày hôm sau, Bạch T.ử Ly thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Cô vẫn chưa tiếp nhận nổi mình đã xuyên đến nơi này. Là một đặc vụ ngầm của quốc gia, cô là người theo chủ nghĩa duy vật. Việc xuyên vào cuốn tiểu thuyết này vẫn làm cô khó chấp nhận được.
Nhưng dù thế nào, Bạch T.ử Ly vẫn phải tiếp tục cuộc sống trước mắt. Cô thay đồ, nhanh ch.óng ăn sáng do người máy robot làm ra rồi lên phi cơ đi đến trường. Phải, nguyên chủ là sinh viên năm hai của trường đại học đế quốc. Vậy nên để tiếp tục cuộc sống của nguyên chủ, cô phải đi tới trường. Haizzz, cảm giác ra trường gần chục năm mà giờ phải đi học lại. Nó khó mà diễn tả thành lời lắm.
Từ lúc bước xuống phi cơ, T.ử Ly đã nhìn thấy những ánh mắt ghét bỏ và những lời xì xào bàn tán xung quanh rồi. Được rồi cô hiểu mà, với cái nhân cách thối tha, xịt nước hoa vẫn thối quắc như nguyên chủ thì việc được chào đón mới là chuyện lạ đó.
Bạch T.ử Ly giữ vẻ mặt bình tĩnh bước vào trong lớp học. Vừa nhìn thấy cô, mọi người liền dừng bàn tán lại. Cả lớp học yên tĩnh như tờ. Bầu không khí này làm Bạch T.ử Ly chỉ muốn có thuật ẩn thân hay thuật độn thổ để trốn đi cho rồi. Nguyên chủ à, cô tai tiếng quá rồi đó.
Cô vẫn rất biết điều, chọn vị trí xa nhất với mọi người rồi ngồi xuống. Cô ngồi hàng ghế bay phía trên lớp học. Cảm giác lơ lửng này làm T.ử Ly cảm thấy có hơi thích thích.
Ngay sau đó, giảng viên lớp học liền bước vào. Người bước vào là một người thanh niên tầm hai mươi mấy tuổi, vẻ mặt không chút biểu cảm, cả người toát ra vẻ quý tộc khó nói thành lời. Mái tóc màu hơi nâu đỏ dài được thắt lại sau đầu. Mái tóc phía trước rủ xuống tạo lên vẻ yêu mị khó nói. Quần tây đen phối với áo sơ mi trắng cũng không thể nào che giấu được thân hình cao ráo của anh ta.
Vẻ đẹp đó, Bạch T.ử Ly không cách nào thưởng thức cho nổi. Vì anh ta là một trong các thú phu của nguyên chủ trong tiểu thuyết. Phượng Linh - với vai trò là giảng viên của nguyên chủ nên cũng thường xuyên gặp mặt nguyên chủ. Vì thế cũng liền bị nguyên chủ để mắt tới và đòi làm thú phu.
Phượng Linh là giảng viên trường đại học đế quốc nhưng cũng là người thừa kế của gia tộc thần thú Phượng Hoàng mạnh mẽ. Đừng nhìn anh ta làm giảng viên mà nghĩ anh ta thân thiện. Miệng nam mô, bụng một bồ d.a.o găm thì có. Nếu không phải do nợ ân tình của hiệu trưởng thì anh ta không ở đây làm giảng viên hai năm đâu. Anh ta đã ở tộc Phượng Hoàng của anh ta làm mưa làm gió rồi.
Bạch T.ử Ly ngồi cuối lớp không ngừng cầu nguyện. Cô không muốn dính vào bất kì tên đàn ông nào đâu:
Mô phật không thấy mình, mô phật không thấy mình. Cái tên bệnh kiều Phượng Linh này sẽ không thấy mình. Mình không muốn dính vào nợ hoa đào nào nữa.
Phượng Linh nghe thấy tiếng nói liền ngẩng đầu lên nhìn một vòng. Ánh mắt liền nhìn thấy một thiếu nữ đang cúi gằm mặt xuống bàn. Anh khẽ nheo mắt, là ác nữ đó sao? Quả thật giọng nói ban nãy là giọng nữ. Cả lớp học này chỉ có một mình cô là nữ thôi. Không phải cô thì là ai nữa.
Mặc dù ở xa nhưng Phượng Linh vẫn nhìn thấy được, miệng cô không hề mở ra. Vậy rốt cuộc tiếng nói đó là sao đây?
Anh khẽ gõ xuống mặt bàn hai cái rõ nói:
" Trước khi bắt đầu vào bài học mới, tôi sẽ kiểm tra lại bài cũ. Mời bạn học Bạch T.ử Ly đứng dậy trả bài. "
Bạch T.ử Ly nghe gọi tên mình liền giật thót. Năm phút niệm chú đại bi cũng không giúp cô thoát khỏi cái tên bệnh kiều Phượng Linh này sao? Hắn còn bắt cô trả bài, cô có học ngày nào đâu mà biết.
