Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 3:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:01
Bạch T.ử Ly đứng lên nhìn, trong lòng đang không ngừng hoảng loạn. Hắn ta gọi cô rồi, cô phải làm sao đây?
Mình phải làm sao đây? Mình đâu phải nguyên chủ, có học ngày nào đâu mà trả bài.
Phượng Linh khẽ nheo mắt lại. Nguyên chủ? Ác nữ đó nói nguyên chủ là có ý gì? Anh khẽ ho nhẹ một tiếng rồi hỏi:
" Bạn học Bạch, bạn hãy chỉ ra những điểm yếu của Trùng tộc ở tiết học trước mà tôi đã dạy. "
T.ử Ly nghe vậy liền hoảng loạn tinh thần hơn nữa. Điểm yếu Trùng tộc là gì? Cô không có biết màaaa.
Trong sách có nhắc tới trùng tộc nhưng không có được đề cập tới nhiều. Vì cuốn tiểu thuyết này là cuốn tiểu thuyết chuyên về harem ngược để thoả mãn độc giả nữ thôi, làm sao có các yếu tố m.á.u me được chứ. Giờ hỏi mình điểm yếu Trùng tộc sao mình biết.
Ánh mắt Phượng Linh dưới cặp kính gọng vàng càng thêm nheo lại. Trong sách sao? Cô ấy nói thế giới này là một cuốn sách và cô ấy là người xuyên không đến đây...
Xóm nhỏ có anh.
Nếu có gì thắc mắc thì hãy liên hệ với ad qua page trên phở bò: Xóm nhỏ có anh
T.ử Ly nhìn thấy vẻ mặt Phượng Linh ngày càng âm trầm, cô liền nhắm mắt nói đại. Nếu theo như đúng những gì cô đã được học khi còn ở trong đội đặc vụ thì hầu hết các loại sinh vật đều có điểm yếu ở phần đầu và cổ nhỉ?
" Dạ thưa thầy, điểm yếu của Trùng tộc là ở phần đầu và cổ ạ. "
Trả lời xong câu này, T.ử Ly cảm thấy như bị tổn thọ mười năm. Cô không dám thở mạnh, chỉ âm thầm cầu nguyện rằng mình đã trả lời đúng. Cô không muốn ngày đầu đi học trong thân thể này lại tiếp tục tạo dấu ấn đâu. Phượng Linh nghe được tiếng lòng này của cô thì khoé miệng hơi nhếch lên rồi lại nhanh ch.óng hạ xuống. Anh phất tay với Bạch T.ử Ly ý chỉ cô ngồi xuống.
Cô vừa ngồi xuống liền lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhịp tim ban nãy của cô có thể lên 200 lần trong một phút luôn rồi. Cái tên Phượng Linh này cứ nhìn chằm chằm như vậy là cô sợ hãi thật sự.
Cái tên bệnh kiều Phượng Linh này chắc chắn là lấy việc công trả thù việc tư. Mình nhớ không lầm thì trong cốt truyện, nguyên chủ từng nhét nội y quyến rũ sẹc xy các thứ vào trong phòng làm việc của anh ta. Không chỉ vậy còn nhiều lần cố ý quyến rũ anh ta, muốn anh ta làm thú phu. Anh ta chắc chắn là đang trả thù.
Bạch T.ử Ly càng nghĩ càng cảm thấy rất đúng. Không chỉ vậy, cô còn liệt kê ra hàng đống việc xấu mà nguyên chủ từng làm với Phượng Linh khiến người nào đó đứng trên bục giảng đỏ mặt tía tai vì xấu hổ.
Phượng Linh quay mặt vào bảng đen, mọi người đều không nhìn vẻ mặt của anh ta. Nhưng đôi tai đỏ au lại như đang tố cáo. Cô nàng mới đến này hình như không ác độc như người trước kia. Chỉ là có hơi lắm mồm và còn rất tự nhiên nữa chứ. Anh thực sự không hiểu cái đầu nhỏ đó đang chứa gì ở trỏng mà... haizzz, thật sự không muốn nói ra.
Nguyên cả tiết học, Bạch T.ử Ly không dám nhìn Phượng Linh lấy một lần vì sợ sẽ bị bắt đứng dậy trả lời nữa. Cô âm thầm cầu nguyện cho mau hết tiết. Sáu mươi phút trôi qua, Bạch T.ử Ly thở dài thườn thượt. Chỉ một tiết học thôi mà tưởng cả một đời người luôn rồi.
Đang lúc nghỉ ngơi dưỡng thần chuẩn bị vào tiết học thứ hai, Bạch T.ử Ly đã nghe thấy tiếng người gọi mình.
" Bạn học Bạch, có người tìm ở sân sau. "
Bạch T.ử Ly đứng dậy nhìn ra ngoài cửa thì không thấy người gọi mình đâu. Cô cũng không nghĩ nhiều liền đứng dậy tìm đường ra sân sau. Sân sau trường là một bãi đất trống đang được quy hoạch làm sân bóng rổ. Cô đứng nhìn ngó xung quanh một hồi, chả thấy ai cả.
" Bảo có người tìm mình mà có thấy ai đâu? "
Đang lúc phân vân có nên tiếp tục đợi hay quay về lớp học thì cô bỗng nghe tiếng gầm gừ từ sau lưng. Linh cảm của một người lính mách bảo, đang có mối nguy hiểm phía sau. Không chần chừ, cô liền chạy sang bên trái và nhìn thấy một con hổ trắng vồ hụt bên cạnh mình.
Đầu cô oành một tiếng. Xong đời rồi! Tại sao lại có thú dữ ở trong trường đại học vậy? Cô lồm cồm bò dạy chạy đi. Cô phải chạy nhanh tới chỗ đông người. Dù cho bọn họ có ghét cô đi chăng nữa thì cũng không thể nào giương mắt nhìn cô c.h.ế.t dưới miệng con hổ trắng này đúng không?
Nhưng tốc độ của một thiếu nữ làm sao so sánh được với tốc độ của một con thú dữ. Bạch T.ử Ly liền nhanh ch.óng bị con hung thú vồ lấy đè xuống đất. Con hổ trắng toàn thân loan lổ m.á.u, ánh mắt đỏ sẫm như bước ra từ tu la địa võng.
Nó há miệng, rống một tiếng rõ to. Tiếng tim đập của Bạch T.ử Ly ngày càng nhanh hơn. Ngay khoảnh khắc con hổ chuẩn bị c.ắ.n xuống cổ cô thì cô liền nhanh tay vốc một nắm cát bên cạnh ném về phía mắt con hổ.
Mắt con hổ đau rát, nó liên tục gầm gừ những tiếng đinh tai nhức óc. Tranh thủ thời cơ, Bạch T.ử Ly liền lăn một vòng thoát khỏi móng vuốt của con hổ rồi lại tiếp tục bỏ chạy. Con hổ cũng nhanh ch.óng bình tĩnh trở lại, nó tiếp tục đuổi theo Bạch T.ử Ly.
Ngay khi cô tưởng rằng sắp thoát khỏi bãi đất trống này ra đến sảnh chính thì liền nhìn thấy một người đàn ông với mái tóc bạc, con ngươi ánh vàng đang nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc. Dù không nghe rõ anh ta đang nói gì nhưng nhìn khẩu hình miệng của anh ta thì hình như anh ta đang nói... đi c.h.ế.t đi?
Bạch T.ử Ly chưa kịp định thần lại thì liền bị va vào một bức tường vô hình. Cô hoảng sợ tột cùng, con hổ trắng kia sắp táp bay đầu cô rồi kìa. Quả nhiên ngay sau đó một mòn vuốt hổ cào tới, sau lưng Bạch T.ử Ly nhói lên một cái.
Cô vội quay mặt lại liền đối diện với cái miệng đầy m.á.u me của con hổ. Xong rồi, xong thật rồi. Lần này thì phải làm khai vị cho con hổ trắng này rồi. Đang lúc tuyệt vọng nhất, trong đầu cô bỗng vang lên những tiếng tít tít kéo dài.
[ Khởi động hệ thống của ký chủ. Phát hiện ký chủ đang gặp nguy hiểm. Tự động kích hoạt cơ chế thanh tẩy thú nhân. ]
Một luồng ánh sáng vàng nhàn nhạt từ tay cô toả ra, sau đó bao phủ toàn bộ con hổ trắng. Ánh mắt đỏ sẫm của con hổ trắng dần dần dịu lại rồi con hổ bỗng mềm oặt ngã ra sau. Bạch T.ử Ly chưa kịp vui mừng thì ánh mắt dần tối lại.
Tưởng Dục Kinh đứng ở một góc khó hiểu nhìn về phía con hổ trắng và người thiếu nữ đang nằm ở đó. Em trai của anh ta đã thoát khỏi trạng thái cuồng hoá rồi sao? Con ác nữ đó đã làm gì vậy?
Ngay khi Tưởng Kinh Dục chuẩn bị tiến lại gần kiểm tra thử thì vù một tiếng, một đôi cánh đỏ rực bay xuống. Phượng Linh đưa mắt nhìn về phía hiện trường rồi lại nhìn về phía Tưởng Kinh Dục. Ánh mắt sau cặp kính gọng vàng khẽ nhíu lại:
" Người thừa kế tộc Bạch Hổ, anh quá phận rồi. Thả thú nhân cuồng hoá làm hại điện hạ giống cái, anh muốn kéo cả tộc c.h.ế.t theo sao? "
