Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 4:

Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:01

Tưởng Kinh Dục hơi im lặng một chút rồi lại cười khinh thường nói:

" Chuyện của tôi, không liên quan gì tới anh. Phượng Linh, từ khi nào anh lại trở thành người tọc mạch như vậy? "

" Tôi chỉ đang quan tâm tới chính sự thôi. Cả hai chúng ta đều là những người kế thừa của tứ đại thần tộc. Nếu vì việc này mà anh lại làm ảnh hưởng tới ba tộc còn lại thì sao hả? "

Tưởng Kinh Dục khẽ hừ một tiếng tỏ vẻ không quan tâm. Anh tiếp tục đi tới kiểm tra cho em trai mình. Quả thật đã thoát khỏi trạng thái cuồng hoá rồi. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Như thể đoán ra được suy nghĩ trong lòng của Tưởng Kinh Dục, Phượng Linh nói khẽ:

" Là do điện hạ nhà thống soái đã giúp em của anh thoát khỏi tình trạng cuồng hoá. Ban nãy ở trên kia tôi đã nhìn thấy. "

Quả thật lúc nãy khi đứng trên sân thượng quan sát tình hình, anh đã chứng kiến thấy hết tất cả. Cô gái nhỏ bé này đã tự mình thoát ra khỏi móng vuốt của thú nhân cuồng hoá một lần. Và thậm chí còn sắp chạy thoát. Nếu không phải do Tưởng Kinh Dục cố tình dựng rào chắn lên thì cô ấy đã thoát ra được.

Khi ấy anh đã định lao xuống cứu cô ấy một mạng. Nhưng không ngờ chưa kịp lao xuống đã thấy một luồng ánh sáng vàng nhàn nhạt từ tay của cô gái nhỏ ấy toả ra và bao phủ lấy con hổ trắng kia. Sau đó thì con hổ trắng kia liền thoát khỏi trạng thái cuồng hoá. Cô ấy có năng lực thanh tẩy mạnh mẽ như vậy sao?

Các thú nhân đạt số điểm ô nhiễm 100 liền rơi vào trạng thái cuồng hoá và sẽ không có cách nào cứu chữa được nữa. Chỉ còn cách bị đưa vào Ngục tù vĩnh hằng hoặc bị đem ra Sa lộ cuồng hoá mà thôi. Một điện hạ giống cái lại có khả năng đ.á.n.h thức cả thú nhân cuồng hoá. Quả thật rất đang nể.

Tưởng Kinh Dục nghe Phượng Linh nói vậy thì cũng không khỏi suy ngẫm. Quả thật ban nãy anh đã nhìn thấy một luồng ánh sáng vàng bao phủ lấy em trai của anh ta và thằng bé đã thoát khỏi trạng thái cuồng hoá. Người đứng gần nhất lúc đó chỉ có con ác nữ này thôi.

" Như vậy thì sao chứ? Chuyện em trai tôi bị rơi vào trạng thái cuồng hoá này cũng là vì cô ta mà. Nếu không phải cô ta cố tình dụ dỗ em tôi đi đ.á.n.h võ đài ngầm thì thằng bé cũng đâu có rơi vào tình cảnh này. "

Phượng Linh chỉ biết lắc đầu không nói gì. Anh ta biết chuyện Bạch T.ử Ly từng dụ dỗ Tưởng Kinh Hằng đi đ.á.n.h võ đài ngầm. Nhưng đó là con ác nữ trước kia. Còn cô gái nhỏ hiện tại, anh cũng không biết nên giải thích như nào nữa.

" Tôi nghĩ là anh cần lý trí lại. Đúng là cô ấy đã đẩy em trai anh vào trạng thái cuồng hoá nhưng hôm nay cũng đã cứu em anh ra. Chuyện này cần được suy nghĩ lại. "

Nói rồi anh bế bổng Bạch T.ử Ly đang nằm ngất xỉu dưới đất lên rồi bay đi. Để lại Tưởng Kinh Dục đang im lặng đứng ở đó. Tưởng Kinh Dục thở dài một hơi, biến thành bạch hổ rồi đưa em trai mình tới bệnh viện để kiểm tra.

.....

Bạch T.ử Ly tỉnh lại đã là ngày hôm sau. Cả người cô đau nhức khó chịu nhưng vết thương do bị móng vuốt hổ cào hôm qua đã không còn thấy đau nữa. Cô lắc lắc người một cái, cảm thấy trừ việc mình khá mệt ra thì không còn gì khác.

Đúng lúc này cánh cửa được mở ra. Phượng Linh bước vào, theo sau anh là một người đàn ông mặc áo blouse trắng, ánh mắt khá thanh lãnh. Người đàn ông trước mắt mái tóc màu xanh rêu dài được buộc nửa đầu, mắt cùng màu với tóc tạo nên cảm giác mát mẻ khó tả.

Trong lòng Bạch T.ử Ly giật thót một cái. Là Huyền Âm - một trong các thú phu của nguyên chủ trong cốt truyện. Trong cốt truyện, Huyền Âm là người thừa kế của tộc thần thú Huyền Vũ. Nhưng không biết vì lí do gì, anh ta lại không chịu ở lại tộc làm người thừa kế mà lại chạy đi làm bác sĩ ở bệnh viện trung ương đế quốc.

Phượng Linh và Huyền Âm trong truyện là bạn thân với nhau. Vì cả hai đều là người thừa kế của tứ đại thần tộc. Nhưng cũng do đó mà tính cách hai người cũng khá tương đồng nhau. Một kẻ bệnh kiều, kiêu ngạo đến tận xương tủy. Một kẻ thanh lãnh, ít nói nhưng không giấu nổi sự ngang tàn. Hai kẻ này, đều đang đứng trước mặt cô - một ác nữ đã quấy rối họ nhiều lần.

Bạch T.ử Ly lại âm thầm mặc niệm cho chính mình. Mặc dù bây giờ là đầu cốt truyện, nguyên chủ vẫn chưa làm gì quá đáng. Nhưng trước đó cô ta đã quấy rối Huyền Âm không ít. Nguyên chủ là giống cái còn sống sót duy nhất của tôc Bạch Nguyệt Thố. Không chỉ vậy còn đang là cháu nuôi của thống soái Bạc Cận Thâm. Hằng năm đều phải đi khám sức khỏe định kì hai lần.

Nhờ vậy mà nguyên chủ đã quấy rối vị thừa kế tộc Huyền Vũ - Huyền Âm này không ít lần. Nghĩ tới cảnh mới sống lại có hai ngày mà đã gặp tận ba thú phu của nguyên chủ trong nguyên tác. Bạch T.ử Ly thở dài thườn thượt:

Sao số mình khổ vậy nè, lại là một tên thú phu nữa của nguyên chủ tới cửa rồi. Bây giờ mình giả vờ mất trí nhớ thì có thoát nổi không?

Phượng Linh âm thầm cười trong lòng. Cô nhóc nhỏ trước mắt quả thật là nội tâm thú vị. Ở trước mặt bác sĩ giỏi nhất đế quốc mà còn muốn giả vờ mất trí nhớ.

Trái ngược lại với vẻ mặt hoàn toàn tiếp nhận được của Phượng Linh thì Huyền Âm lại đang vô cùng kinh ngạc. Vị điện hạ trước mắt không mở miệng mà anh cũng nghe thấy giọng nói của cô ấy. Đây là... suy nghĩ trong lòng của cô ấy?

Lại nhìn qua Phượng Linh, thấy anh ta không có biểu cảm gì thì liền chắc chắn đây là tiếng lòng của cô gái trước mắt. Kì lạ thật, tháng trước vị điện hạ giống cái trước mắt còn làm um xùm lên đòi lấy anh làm thú phu. Bây giờ sao lại muốn giả vờ mất trí nhớ để không quen biết anh thế?

Gác lại suy nghĩ lung tung của mình sang một bên, Huyền Âm mở bệnh án ra, vừa viết vừa nói với Bạch T.ử Ly:

" Điện hạ Bạch T.ử Ly, vết thương sau lưng của cô đã được tôi dùng máy trị liệu chữa trị xong rồi. Bây giờ chỉ cần nghỉ ngơi cho vết thương lành hẳn rồi ba ngày nữa quay lại đây tôi sẽ trị sẹo cho cô. "

Bạch T.ử Ly nghe vậy thì không ngừng thán phục. Quả nhiên là khoa học công nghệ của thời đại này phát triển tốt thật. Bị hổ cào tới cỡ đó mà chỉ trong ba ngày đã lành hẳn. Thật sự là được rửa mắt một lần.

" Cảm ơn bác sĩ Huyền Âm đã giúp đỡ. "

Nghe tiếng cảm ơn này, cả Phượng Linh và Huyền Âm đều ngạc nhiên. Lần đầu tiên lại có một giống cái mở lời cảm ơn như vậy. Cảm giác vừa kì lạ nhưng cũng vừa ấm lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 4: Chương 4: | MonkeyD