Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 7:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:02
Bạch T.ử Ly vừa chạy về phòng liền đói tới hoa cả mắt. Ban nãy còn thấy ổn lắm mà, tại sao bây giờ lại đói như vậy?
Hệ thống liền ting một tiếng nhắc nhở:
[ Kí chủ thanh tẩy điểm ô nhiễm sẽ hao tổn năng lượng khá nhiều. Bởi vậy nên mới bị đói, cần bổ sung năng lượng khẩn cấp. ]
Bạch T.ử Ly liền chậc một tiếng hiểu ra, bảo sao mà đói tới mắt hoa đầu váng luôn rồi. Nhưng bây giờ đói quá, cô không đi lấy đồ ăn nổi. Người nhà cô cũng chẳng có ai. Chú nhỏ trên danh nghĩa Bạc Cận Thâm luôn ở chiến trường. Cô cũng chẳng có thú phu nào, sống một mình với mấy con robot.
Bạch T.ử Ly đành nhắm mắt liều c.h.ế.t. Cô bấm nút đỏ trên đầu giường, không nghe thấy tiếng động gì cả. Bạch T.ử Ly một đầu chấm hỏi. Không phải nói bấm nút này thì sẽ gọi Huyền Âm tới sao? Không nghe thấy tiếng gì hết, bị hư rồi?
Ngay sau đó Huyền Âm liền bước vào phòng. Khoé mắt Bạch T.ử Ly hơi giật giật, tên này là con rùa mà tại sao lại đi nhanh như vậy? Như thể hắn ta ở ngay phòng bên cạnh vậy.
PS: Huyền Âm thuộc gia tộc Huyền Vũ. Trong thần thoại Trung Quốc thì Huyền Vũ là con rùa thần trong tứ đại thần thú.
Huyền Âm nghe thay tiếng lòng của cô liền muốn thanh minh một trận. Anh ta là người tộc Huyền Vũ, là thần thú đó. Chứ không phải mấy con rùa chỉ biết bò chậm chạp đâu nha.
" Điện hạ Bạch, không biết cô gọi tôi là có việc gì vậy? "
Bạch T.ử Ly hơi ngượng ngùng, cô hơi tránh ánh mắt của Huyền Âm rồi từ từ nói khẽ:
" Anh có thể... mua cho tôi một ít đồ ăn không? "
" Hả? "
" À thì... Tôi đã một ngày không ăn rồi. Nên có chút yếu sức... "
" Ồ, tôi hiểu rồi. "
Còn chưa kịp để Bạch T.ử Ly nói gì thêm thì Huyền Âm đã quay người rời đi. Khoé mắt Bạch T.ử Ly hơi giật giật, cái tên này không phải là rùa mà là thỏ mới đúng.
Chưa đầy mười phút sau, Huyền Âm đã trở lại với một đống túi to túi nhỏ trên tay. Anh khẽ nói với Bạch T.ử Ly:
" Tôi không biết điện hạ Bạch thích ăn gì nên mỗi thứ tôi mua một chút. Mời điện hạ Bạch. "
Bạch T.ử Ly nhìn đống đồ ăn lớn như vậy cũng không nói gì. Cô thật sự rất đói, ăn hết đống này còn được. Cô mở quang não ra rồi nói với Huyền Âm:
" Bác sĩ Huyền, anh kết bạn quang não với tôi đi. Tôi trả tiền lại cho anh. "
" Không cần trả tiền đâu. Chỉ là chút tiền nhỏ... "
Nhưng sau đó Huyền Âm vẫn mở quang não ra đưa về phía Bạch T.ử Ly:
" Nhưng tôi vẫn muốn kết bạn với điện hạ. Có được không? "
" Được chứ. " - Bạch T.ử Ly vừa ăn vừa chấp nhận kết bạn. Huyền Âm mặc dù là thú phu của nguyên chủ trong cốt truyện, cô cũng không hề có hứng thú gì với anh ta nhưng nếu là kết bạn bình thường thì vẫn được thôi. Dù sao cũng cần anh ta giúp đỡ trong khoảng thời gian này.
Huyền Âm thấy thông báo đã kết bạn hiện lên, khoé miệng liền nhếch lên một nụ cười hiếm thấy. Nếu lúc này Bạch T.ử Ly mà nhìn thấy được chắc sẽ ngạc nhiên tới mức trợn mắt. Bởi vốn dĩ trong nguyên tác, Huyền Âm chính là thú phu lạnh lùng nhất của nguyên chủ. Dù đã kết hôn nhưng anh ta lúc nào cũng lạnh nhạt, chưa bao giờ thể hiện thái độ gì với nguyên chủ cả.
Huyền Âm đang khá vui vẻ. Anh quay sang nhìn Bạch T.ử Ly ăn uống một cách ngon lành. Nhìn giống cái trước mắt ăn uống thật sự có chút dễ thương, hai má phúng lên như một con thỏ nhỏ. Nhưng càng lúc anh ta càng không thể tin vào mắt mình nữa. Bốn bọc thức ăn lớn đang từ từ vơi đi với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, thiếu chủ tộc Huyền Vũ đang tự hoài nghi nhân sinh. Không phải nói giống cái ăn uống ít như mèo sao? Sức ăn này, có thể ngang ngửa với anh ta luôn rồi đó.
Nhưng chưa kịp để cho anh ta kịp định thần lại thì liền nghe tiếng lòng của Bạch T.ử Ly truyền đến lần nữa.
'Huhu đói muốn xỉu. Thanh tẩy điểm ô nhiễm thôi mà tưởng như nhịn đói ba ngày. Lần sau mình phải chuẩn bị ăn thật no rồi mới thanh tẩy. Nếu không sẽ xỉu ngang mất.'
Ánh mắt Huyền Âm khẽ nheo lại, thì ra là bị thiếu năng lượng do thanh tẩy điểm ô nhiễm. Cũng phải, một lần thanh tẩy tận 10 điểm ô nhiễm như thế thì cũng phải đổi lại nguồn năng lượng rất lớn mới đủ. Anh ta không ngần ngại gọi thêm mấy phần thức ăn lớn đem đến thêm cho cô.
Sau khi ăn được hơn năm phần thức ăn lớn, lúc này Bạch T.ử Ly mới dừng lại. Cuối cùng cũng no rồi, tưởng đâu sắp c.h.ế.t đói rồi chứ. Nhìn lại đống đồ ăn mình đã ăn, cô có chút ngại ngùng nhìn Huyền Âm:
" Bác sĩ Huyền này, hay là để tôi trả tiền lại nhé. Tôi ăn nhiều như này... "
" Không cần đâu, cũng không có bao nhiêu tiền. Nếu điện hạ Bạch muốn trả thù lao thì có thể thanh tẩy điểm ô nhiễm cho tôi được không? "
Bạch T.ử Ly nghe vậy liền nghĩ nghĩ một chút. Hình như là không ảnh hưởng gì lắm. Dù sao cô cũng cần điểm ô nhiễm để nâng cấp hệ thống mà. Nếu Huyền Âm muốn thì cô sẵn sàng. Nhưng phải đợi đến ngày mai thôi. Hôm nay cô đã thanh tẩy cho Tưởng Kinh Hằng rồi.
" Được, bác sĩ Huyền. Ngày mai tôi sẽ đến thanh tẩy cho anh rồi xuất viện luôn nhé. "
" Tôi cảm ơn điện hạ Bạch trước. "
.....
Sau khi ăn uống no nê một trận, Bạch T.ử Ly lại tiếp tục nâng cấp số điểm thanh tẩy trong một lần lên thành+12. Sau đó cô liền đi ngủ nghỉ dưỡng sức
Ở một hành tinh nào đó không xa tinh cầu trung ương của đế quốc, Bạc Cận Thâm đang ngồi trên xác đống trùng tộc. Tiếng quang não ting ting liên tục phát ra, anh tiện tay nhấp vào coi thử. Oh, là tiếng thông báo Bạch T.ử Ly gặp nguy hiểm. Nhưng vẻ mặt của anh lại không có thay đổi chút nào.
Anh làm chú nuôi của Bạch T.ử Ly vì được người bạn trong quân đội năm xưa nhờ vả. Năm ấy anh nhập ngũ khi còn rất trẻ. Chỉ mới mười tám tuổi, anh đã gia nhập vào trung đoàn 01 - trung đoàn tinh nhuệ nhất của đế quốc.
Ba ruột của Bạch T.ử Ly là La An Thanh, năm ấy là phó đoàn trưởng của trung đoàn 01. Mẹ của Bạch T.ử Ly là Bạch T.ử Tuyết - một giống cái tộc Bạch Nguyệt Thố có tinh thần lực cấp khá tốt đi cùng chồng ra chiến trường để đ.á.n.h trùng tộc. Nào ngờ lại xảy ra biến cố, hai người đều thiệt mạng. Trước khi c.h.ế.t, họ đã nhờ anh nuôi dưỡng Bạch T.ử Ly giúp họ.
Nếu không phải vì ân tình năm xưa, anh cũng không phải nuôi cô đến bây giờ. Hồi còn nhỏ cô rất ngoan ngoãn và dễ thương. Nhưng càng lớn lại càng bộc lộ bản tính hung ác của mình. Không chỉ vậy còn từng leo lên giường anh. Bây giờ anh không muốn quay về trung ương tinh nữa. Thật sự rất nhức đầu.
Bạc Cận Thâm cúp quang não đi. Anh đứng dậy vẻ mặt bình thản như không có gì quay về căn cứ. Chuyện của Bạch T.ử Ly, nếu không nguy hiểm tới tính mạng thì anh không nhất thiết phải quay về.
