Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 8:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:02
Bạch T.ử Ly nghỉ ngơi một ngày, sáng hôm sau liền đi tìm Huyền Âm thực hiện lời hứa. Trước khi đi tới chỗ Huyền Âm, cô còn cẩn thận ăn một trận no nê rồi mới tới.
Vừa bước vào cửa phòng làm việc của Huyền Âm, cô đã thấy Phượng Linh cũng ngồi sẵn ở đấy. Phượng Linh thấy cô liền nở nụ cười đầy hoà ái:
" Bạn học Bạch, nghe nói hôm nay em muốn xuất viện rồi à? Tôi đưa em về nhé. "
Bạch T.ử Ly nhìn thấy nụ cười đó liền da gà da vịt nổi lên hết. Cái tên bệnh kiều này cười như thế với cô làm gì. Có biết là cô sợ lắm không hả? Nghĩ như thế nhưng cô cũng chỉ mỉm cười nhẹ lắc đầu:
" Không cần đâu thầy Phượng. Em có thể tự về nhà được. "
" Sao lại thế được chứ? Em dù sao cũng là học trò của tôi. Với cả em là điện hạ giống cái cao quý, đi một mình như thế rất nguy hiểm. "
Bạch T.ử Ly đang muốn tìm lý do thoái thác thì một người nữa tiến vào phòng. Là Tưởng Kinh Dục. Nhìn cảnh tượng này, chân mày Bạch T.ử Ly khẽ giật giật vài cái. Đủ woah rồi đấy, ba vị thú phu trong tứ đại thần thú của nguyên chủ đã có mặt. Còn thiếu mỗi vị thuộc tộc Thanh Long kia nữa thôi là đủ người đ.á.n.h mạt chược luôn rồi.
Nếu cô nhớ không lầm thì vị thuộc tộc Thanh Long kia học cùng lớp đại học với cô. Cũng là người thừa kế của tộc Thanh Long, cũng là người trẻ tuổi nhất trong bốn người thừa kế của tứ đại thần thú. Hình như giai đoạn này vị kia đang đi lịch luyện ở tinh cầu khác thì phải. Nếu có mặt nữa thì thật sự rất khó xử.
Nghe thấy tiếng lòng của Bạch T.ử Ly, cả ba người đàn ông trong phòng đều có chút trầm mặt xuống. Thì ra đều là thú phu trong cốt truyện của con ác nữ đó. Nếu như là con ác nữ trước kia, chắc chắn họ sẽ không muốn tiếp xúc nhiều. Nhưng nếu là cô gái nhỏ bây giờ thì cũng có vẻ không tệ.
Cả ba người đều không rõ suy nghĩ của nhau nhưng dựa vào nét mặt của mỗi người, không khó để thấy họ đang suy xét lẫn nhau. Còn Bạch T.ử Ly thì hoàn toàn không biết gì cả.
Cô nhìn bầu không khí có chút kì lạ này liền ho nhẹ một tiếng rồi nói với Phượng Linh:
" Thầy Phượng còn bận trăm công nghìn việc, tôi không dám làm phiền đến thầy. Sau khi tôi thanh tẩy xong cho bác sĩ Huyền liền gọi robot ở nhà tới đón về. Không sao đâu. "
Phượng Linh nghe vậy liền biết cô đang cố tình tránh né mình. Cũng phải, cô không còn là con ác nữ trước kia nữa, việc tránh né anh cũng là chuyện bình thường. Nhưng mà trong lòng anh vẫn có chút gì đó rất khó chịu. Anh vẫn cố gắng cười một nụ cười hoà nhã:
" Bạn học Bạch không cần lo lắng. Việc ở trường tôi đã sắp xếp xong rồi nên không bận gì mấy. "
" Phượng thiếu còn nhiều việc, hay là để tôi đưa điện hạ Bạch về cho nhé. " - Lúc này người mới tới, Tưởng Kinh Dục liền lên tiếng.
Nghe thấy lời nói của anh, Bạch T.ử Ly suýt chút đứng không vững. Tên này muốn làm gì đây? Hôm qua cô đã trả nợ bằng cách thanh tẩy điểm ô nhiễm cho em trai anh ta rồi mà. Chẳng lẽ còn hận cô sao?
Cô vội vàng lắc đầu, nhất quyết từ chối luôn cả Tưởng Kinh Dục:
" Không cần đâu, Tưởng thiếu còn phải lo cho Tưởng nhị thiếu. Tôi không dám làm phiền đâu. "
Nói rồi cô liền nhanh ch.óng bước đến chỗ của Huyền Âm. Cô không thể nào đứng đây thêm một chút nào nữa. Cô rất sợ phải dính vào mấy tên này. Trốn càng nhanh càng tốt.
Huyền Âm thấy cô tới chỗ mình liền nhàn nhạt cười. Không tranh không giành mới là biện pháp tốt nhất. Cô gái nhỏ trước mắt không giống như con ác nữ kia. Càng tỏ ra ân cần thì càng làm cô ấy phản cảm hơn mà thôi.
Phượng Linh nhìn thấy nụ cười nhạt của Huyền Âm liền sa sầm mặt mày. Anh đã quá hiểu người bạn thân từ nhỏ này của mình rồi. Mỗi khi đạt được mục đích gì đó, Huyền Âm liền cười nhẹ như thế. Tên này cũng có ý đồ với Bạch T.ử Ly.
Huyền Âm thấy Phượng Linh nhìn mình thì cũng không tỏ ra thái độ gì. Anh biết Phượng Linh đã nhận ra rằng anh cũng có ý đồ với Bạch T.ử Ly rồi. Nhưng thế thì sao chứ? Một vị điện hạ vừa xinh đẹp, vừa mạnh mẽ lại còn tốt bụng như thế, không có ý đồ mới là đồ ngu đó.
" Cảm ơn Bạch điện hạ đã đến thanh tẩy điểm ô nhiễm cho tôi. Không biết tôi có cần làm gì không? "
" Không cần đâu, anh ngồi im là được rồi. "
Nói rồi, Bạch T.ử Ly liền đặt tay lên tay của Huyền Âm. Nửa phút sau liền rút tay về, cô nói với anh:
" Đã xong rồi. Vậy thôi tôi xin phép được về trước. Hai ngày sau tôi sẽ tái khám. "
" Được, vậy điện hạ Bạch có cần tôi hộ tống về nhà không? "
Xóm nhỏ có anh.
Nếu có gì thắc mắc thì hãy liên hệ với ad qua page trên phở bò: Xóm nhỏ có anh
Bạch T.ử Ly nghe vậy liền cười cười xua tay tỏ vẻ không cần. Lại một tên nữa muốn làm tài xế đưa cô về. Thật sự là phiền não c.h.ế.t đi được. Không có chuyện gì làm thì đi uống cafe hóng gió đi, đừng có quan tâm tới cô nữa được không?
Cô liền nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường ba tên thú phu của nguyên chủ. Nếu ở lại thêm phút giây nào nữa chắc cô sẽ không chịu nổi mất. Mấy tên này đều phiền phức như nhau.
Khi leo lên được chiếc phi cơ lái tự động, lúc này cô mới thầm thở phào một hơi. Từ khi cô xuyên vào nguyên chủ đến nay chưa đầy một tuần mà đã gặp được bốn tên thú phu rồi. Nghĩ đến mấy tên còn lại, người sau còn khó đối phó hơn người trước. Cô liền cảm thấy ngày tháng sau này sẽ rất mệt mỏi.
Để giải toả tâm trạng mệt mỏi của mình, Bạch T.ử Ly quyết định đến trung tâm mua sắm. Mọi nỗi buồn đều có thể giải quyết bằng việc mua sắm. Mặc dù kiếp trước cô là đặc vụ ngầm của quốc gia nhưng dù sao cô cũng là con gái mà. Thích mua sắm là chuyện đương nhiên thôi.
Vừa bước vào trung tâm mua sắm, hàng loạt ánh nhìn liền đổ về phía cô. Bạch T.ử Ly đầu đầy chấm hỏi, đây là cô đi mua sắm hay cô bị đem vào viện bảo tàng vậy? Sao ai cũng nhìn cô như thế hả?
Phong Vân Kinh đang ngồi đàm phán làm ăn liền nghe tiếng ồn ào phía dưới sảnh. Anh hơi nhíu mày, sai trợ lý của mình đi xuống xem tình hình ở dưới. Kỷ Dạ Thần ngồi đối diện ánh mắt hơi lơ đãng nhìn ngó xung quanh. Tâm trí anh bỗng nhiên nhớ lại cô gái nhỏ nhà thống soái đó. Một cô gái nhỏ thú vị như vậy, bữa nào có dịp anh sẽ quay lại chỗ đó trêu ghẹo cô một chút.
Đang suy nghĩ lơ đãng tới cô, bỗng một âm thanh quen thuộc truyền đến:
Mấy cái người này nhìn mình như thế làm gì? Còn xì xào bàn tán nữa. Mình không muốn đi mua sắm nữa, mình muốn đi về.
Kỷ Dạ Thần liền đứng dậy, tiếng nói này là của cô ấy. Cô ấy đang ở dưới trung tâm thương mại. Phong Vân Kinh cũng nghe thấy tiếng nói này liền khó hiểu nhìn quanh một lượt. Xung quanh anh không có một điện hạ giống cái nào, sao lại nghe được âm thanh này?
