Xuyên Làm Ác Nữ, Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 76

Cập nhật lúc: 07/01/2026 19:18

Khương Nhã Anh bị những lời của Phượng Linh làm cho sắc mặt tái mét. Cô ta lắc đầu vội vàng phủ nhận:

" Không thể nào! Tộc Chu Tước có truyền thống giao vòng tay gia truyền cho bạn đời tương lai của thiếu gia chủ làm vật đính ước. Sao lại... "

Phượng Linh lúc nãy mới à một tiếng rồi vẻ mặt không cảm xúc giải thích:

" Đúng là tộc Chu Tước có truyền thống như vậy. Nhưng vòng tay phải là chính tay thiếu gia chủ của tộc trao cho bạn đời mà người đó mong muốn. Nên cô có vòng tay từ mẹ tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu. Với cả... "

Nói rồi anh nắm lấy tay của Bạch T.ử Ly giơ lên:

" Vòng tay gia truyền đó gọi là Phượng Cẩm chứ không phải Ngân Lệ đâu. "

Chiếc Phượng Cẩm đeo trên tay Bạch T.ử Ly lúc này lại toả sáng hơn bao giờ hết. Ngân Lệ rất đẹp nhưng khi đứng trước mặt Phượng Cẩm, vẻ đẹp ấy như bị lu mờ hoàn toàn. 

Sự hiện diện của Phượng Cẩm lúc này hệt như một cái tát hung hăng giáng xuống mặt Khương Nhã Anh đau rát. Cô ta đỏ cả mắt, chỉ tay vào Bạch T.ử Ly vào gào lên chất vấn:

" Anh vậy mà lại chọn cái thứ độc ác này làm bạn đời tương lai. Phượng Linh, anh có mắt nhìn người không? "

Lời này vừa nói ra không chỉ riêng Phượng Linh đen mặt mà ba người đang hả hê xem kịch phía sau cũng nhíu mày. Huyền Âm là người đầu tiên lên tiếng:

" Cô ăn nói cái kiểu gì đấy hả? Tiểu Ly nhà chúng tôi thì làm sao? "

" Tôi... " - Khương Nhã Anh lúc này mới giật mình nhận ra mình nói lỡ lời. 

Cô ta ấp úng không biết nên nói thế nào thì bỗng nhiên đằng sau có người vỗ vai cô ta một cái. 

" Sao đấy? Tôi tưởng cô đang ngồi nghỉ ngơi trong kia mà. " 

Giọng nói quen thuộc ấy vừa cất lên đã khiến Bạch T.ử Ly nhướng mày nhìn qua. Quả nhiên là cô ta.

Không biết hôm nay cô ra đường không coi ngày hay thật sự cô quá có duyên với những người như này mà lần này gặp tận hai kẻ từng kiếm chuyện với cô. 

Người đầu tiên là giống cái tộc Khổng Tước tên Khương Nhã Anh này. Người thứ hai không ai khác chính là vị công chúa quý hoá quá Tư Đồ Linh Lan. 

Tư Đồ Linh Lan đang khoác tay giống cái tên Hùng Ngọc nhìn về phía này. Vị công chúa đó vừa nhìn thấy Bạch T.ử Ly đã nhíu mày ghét bỏ. Bạch T.ử Ly cũng chẳng cho cô ta ánh mắt tốt đẹp nào mà trực tiếp lườm một cái rồi rời mắt đi

Khương Nhã Anh thấy Tư Đồ Linh Lan xuất hiện hệt như thấy phật sống liền vội vàng kéo tay nói khe khẽ:

" Tứ công chúa, là tôi đang nói chuyện với Phượng thiếu. Nhưng sau đó lỡ lời nên các vị thiếu gia chủ này tức giận muốn trừng phạt tôi. "

Tư Đồ Linh Lan liếc mắt nhìn qua năm người đang đứng đó:

" Cô lỡ lời gì? "

" Tôi... Tôi lỡ nói điện hạ thánh nữ là giống cái độc ác... "

" Có gì mà lỡ lời, cô nói đúng mà. Có một số người á hả, tưởng rằng khoác lên mình chiếc áo sang trọng là có thể che giấu bộ mặt thật xấu xa sao? "

" Cô! " - Huyền Âm bẻ khớp tay kêu răng rắc nhưng đã bị Bạch T.ử Ly chặn lại.

Cô tiến lên một bước, cười như không cười nhìn hai kẻ cứ thích gây hấn này. Giọng cô bình tĩnh đến lạ nhưng lại mang theo vài phần uy h.i.ế.p:

" Tứ công chúa, cô quên vụ trong thần điện rồi à? Hôm đó có đại hoàng t.ử cứu cô, hôm nay ai sẽ cứu cô đây? "

" Cô dám đe doạ bổn công chúa! Cô nghĩ cô là ai mà dám đe doạ bổn công chúa hả? "

Bạch T.ử Ly chỉ cười cười nhún vai rồi nói:

" Tôi á, tôi chỉ là thánh nữ điện hạ của đế quốc - người mà cả hoàng gia và các quý tộc đang tìm cách kết thân. Tôi cũng chỉ là cháu gái của Bạc thống soái. Cô biết Bạc thống soái mà, cái người mà hoàng gia còn phải nể mặt mấy phần. "

" Cô... " - Tư Đồ Linh Lan bị nói cho á khẩu. 

Bạch T.ử Ly lại giơ ngón trỏ lên, khẽ làm hành động "suỵt" rồi tiếp tục:

" Khoan hãy tức giận, tôi cũng chỉ là đối tượng theo đuổi của thiếu gia chủ tứ đại thần tộc. Tôi cũng có mối quan hệ khá thân thiết với Tống thẩm phán nữa đó. 

À mà không biết tứ công chúa có biết không ha? Thẩm phán đế quốc không bị quyền lực của hoàng gia ảnh hưởng đó. Tôi á, tôi cũng chỉ là người như vậy thôi à. "

Tư Đồ Linh Lan thật sự bị Bạch T.ử Ly chọc cho tức c.h.ế.t. Cô ta mấp máy môi nửa ngày cũng không nói ra được lời nào. Bạch T.ử Ly thấy vậy thì bật cười thầm khinh bỉ. Cô không chỉ giỏi võ thuật mà cô còn giỏi võ mồm nữa đó. 

Khương Nhã Anh còn muốn nói gì đó thì đã bị ánh mắt sắc lẹm của Bạch T.ử Ly chiếu qua:

" Sao? Tứ công chúa còn chẳng làm gì được tôi, Khương điện hạ muốn làm gì tôi sao? Mấy người nói tôi hống hách, độc ác thì tôi cũng không ngại hống hách độc ác một lần đâu. "

Nói rồi cô đưa tay ra khẽ xoay vòng tròn. Vừa nhìn động tác này của cô, Tư Đồ Linh Lan đã tái xanh mặt mày. Cô ta vẫn còn chưa quên cảm giác bị trói lại rồi xoay vòng vòng trên không trung đâu. 

Cuối cùng Tư Đồ Linh Lan kéo tay giống cái Hùng Ngọc bỏ đi. Khương Nhã Anh hậm hực giậm chân nhưng cũng không làm gì được nên cũng vội vàng chạy đuổi theo. 

Một màn ồn áo náo loạn cuối cùng cũng kết thúc trong sự hả hê của đám người Bạch T.ử Ly. Đến hồ ly nhỏ đang nằm trong vòng tay của Bạch T.ử Ly cũng không nhịn được mà khẽ lắc lư cái đuôi đầy vui vẻ. 

Huyền Âm cười ha ha xoa đầu Bạch T.ử Ly:

" Anh không ngờ Tiểu Ly của chúng ta lại đanh đá sắc sảo như vậy đó nha. "

" Hừ, dù sao cũng mang danh ác nữ rồi... " 

" Ai là ác nữ chứ? Em mà là ác nữ thì không có ai là thiện nữ nữa đâu. "

Tưởng Kinh Dục lúc này mới lên tiếng:

" Tiểu Ly, những chuyện như này em không cần để ý trong lòng. Sau này có ai đến tìm em gây phiền phức, anh sẽ ra tay, cho dù đó có là một điện hạ giống cái khác. "

Nghe những lời như này, Bạch T.ử Ly thật sự ấm lòng. Từ xưa đến nay rất hiếm khi có chuyện nam ra tay với nữ. Hồi cô còn ở Trái Đất đã như vậy rồi, huống chi là ở một nơi mà coi trọng giống cái như vàng như bạc. 

Vậy mà mấy người đàn ông này vẫn nhất mực bênh cô chằm chằm, còn đòi ra tay với giống cái khác. Điều này làm cô dở khóc dở cười.

" Anh đấy, muốn ra tay đ.á.n.h người à? Em cũng đ.á.n.h đ.ấ.m có thua kém gì đâu. "

" Ai nói em anh ra tay đ.á.n.h người? " - Tưởng Kinh Dục nhướng mày cười cười. 

" Không phải sao, anh vừa nói là anh ra tay thay em mà. "

Tưởng Kinh Dục cười bất lực nói với cô:

" Không cần thiết, chỉ cần tộc Bạch Hổ chặn đường hàng gia dụng và công nghệ kĩ thuật thì hoàng gia tự khắc hoảng thôi. Tứ đại gia tộc lớn mạnh hơn em nghĩ nhiều đấy. "

" Phải phải, nếu em thích thì tộc Huyền Vũ cũng sẽ chặn nguồn hàng y tế cùng thực phẩm luôn. Đến lúc đó hoàng gia sẽ như nào đây? "

Bạch T.ử Ly thật sự bị bất ngờ trước tài lực hùng hậu của tứ đại thần tộc. Cứ tưởng bốn gia tộc này chiếm hơn một nửa nền kinh tế của đế quốc đã đủ ghê gớm lắm rồi, nào ngờ còn có thể chặn nguồn hàng. 

" Nhưng anh chặn nguồn hàng như vậy sẽ làm lủng đoạn kinh tế, sẽ ảnh hưởng đến người dân vô tội. "

Thanh Thanh T.ử lúc này mới lên tiếng:

" Không ảnh hưởng gì đến những người khác đâu. Chỉ làm hoàng gia sợ chút đỉnh thôi. "

" Tại sao? "

" Tại vì hoàng gia cũng có nhập hàng từ tứ đại thần tộc bọn anh. " - Phượng Linh tiếp lời. 

Bạch T.ử Ly vẫn chưa hiểu rõ vấn đề lắm. Tại sao chặn nguồn hàng lại chỉ khiến hoàng gia hoảng sợ thôi. Tưởng Kinh Dục thấy vẻ mặt của cô thì cười mỉm dịu dàng giải thích:

" Hoàng gia dù sao cũng là người sống, họ cũng cần ăn mặc, đi lại, khám bệnh, giải trí,... Nhưng những lĩnh vực đó đã bị tứ đại thần tộc bao thầu rồi thì họ chỉ có thể mua từ tứ đại thần tộc. Nhưng vì là cung cấp cho hoàng gia nên gia tộc bọn anh đều giảm giá khá sâu cho bên đó. 

Bây giờ chỉ cần không cung cấp cho họ nữa và chặn nguồn hàng để họ không tìm được nguồn hàng mới thì hoàng gia tự khắc hoảng loạn thôi. Việc gì phải ra tay đ.á.n.h người. "

Lúc này Bạch T.ử Ly mới hoàn toàn thông suốt. Cô bất lực nhìn bốn người sau này là gia chủ của những thần tộc đầy mạnh mẽ trong tương lai:

" Các anh làm vậy không sợ ảnh hưởng đến việc kinh doanh nhà mình sao? "

" Không sao. Không cung cấp hàng cho hoàng gia thì đem đến những tinh cầu khác bán. Bán đồ cho hoàng gia thì không có tốn phí vận chuyển nhưng giảm giá. Còn bán cho tinh cầu khác tốn phí vận chuyển nhưng bán nguyên giá. Bù qua lại thì vẫn vậy thôi. "

Bạch T.ử Ly thật sự không còn lời gì để nói với mấy người này nữa. Tương lai gánh vác cả gia tộc mà hành động lại vô cùng bất chấp mọi rủi ro phát sinh. 

" Lỡ như hoàng gia nhận nguồn hàng từ tộc nhân ngư rồi sao? Dù sao tộc nhân ngư mới thật sự là bá chủ cung cấp mọi mặt hàng. "

" Hoàng gia một trăm năm nữa mới dám tiếp tục giao dịch với tộc Atlantis. " - Huyền Âm nói câu này ra mang theo ba phần cười nhạo. 

Lại là một chuyện mà cô không biết nữa sao? Bạch T.ử Ly hướng ánh mắt về phía Huyền Âm đầy thắc mắc. Huyền Âm vừa cười vừa kể:

" Cách đây gần hai trăm năm, hoàng gia có một cuộc giao dịch với tộc Atlantis. Gia chủ tộc Atlantis lúc đó, cũng là ông nội của Phong thiếu gia bây giờ đã hố hoàng gia một vố. Hoàng gia không những không ăn được gì, còn bị buộc phải hoàn trả năm tinh cầu cho tộc Atlantis. "

Nghe đến đây, Bạch T.ử Ly cũng đã hiểu vì sao mà tứ đại thần tộc lại có gan lớn đến mức dám chặn nguồn hàng của hoàng gia. Không dám giao thiệp làm ăn tiếp với tộc Atlantis, lại bị bên đây từ chối bán hàng. Chậc chậc, nghĩ lại thì thấy đúng là số khổ. 

Huyền Âm lúc này mới để ý đến con hồ ly nhỏ đang nằm ngoan ngoãn trên tay Bạch T.ử Ly. Anh đưa tay ra muốn chạm vào thì đã bị cái đuôi của hồ ly nhỏ hung hăng tát một phát vào tay. 

" Ui da, con hồ ly nhỏ này hung dữ quá vậy? "

" Ầy, tay có sao không? " - Bạch T.ử Ly lo lắng nhìn sang. 

" Không sao không sao. Con hồ ly nhỏ này của em là... "

" À, em mới tìm thấy ngoài vườn. Chắc là bị thương nên đi lạc vào đây. "

" Vậy à... "

Huyền Âm lại nhìn nhìn con hồ ly thêm một hồi nữa rồi lẩm bẩm:

" Kì lạ, nhìn con hồ ly này sao cứ có cảm giác giống ai đó thì phải... Phượng Linh, cậu nhìn xem có phải rất giống Tư Đồ Úc Châu không? "

Phượng Linh nghe thấy vậy cũng đưa mắt nhìn qua. Không nhìn thì thôi, càng nhìn càng thấy giống cái vị đại hoàng t.ử nào đó, chỉ khác mỗi cái đuôi. 

" Đúng là giống thật. Nhưng mà Tư Đồ Úc Châu là Cửu Vĩ Hồ mà. Còn con này... Cùng lắm cũng chỉ là một con hồ ly bình thường thôi. "

" Uhm... Nghĩ vậy cũng đúng. Tư Đồ Úc Châu là kẻ vừa thâm sâu, vừa khó lường. Còn con hồ ly nhỏ này... nhìn có hơi ngốc nghếch. " - Huyền Âm chân thành đưa ra lời nhận xét. 

Con hồ ly nhỏ nghe thấy có người đang chê mình liền nhe răng trợn mắt về phía Huyền Âm. Huyền Âm thấy vậy thì nói tiếp:

" Nhưng con hồ ly này cũng giống Tư Đồ Úc Châu ở chỗ hung hãn. "

Bạch T.ử Ly bất lực nhìn một người một hồ ly cứ khè qua khè lại lẫn nhau. Cả đám người tiếp tục đi dạo trong trung tâm mua sắm. 

.....

Sáng sớm hôm sau, Bạch T.ử Ly vừa tỉnh dậy đã nhận được tin dữ. Tin nhắn được gửi từ trung tâm chỉ huy tinh cầu biên phòng số TX-1808, chính là tinh cầu biên phòng mà quân viễn chinh đang đóng quân.

Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn, Bạc Cận Thâm bị cuồng hoá rồi, cần cô đến giúp đỡ. Bạch T.ử Ly không kịp sửa soạn gì cả, chỉ vội vàng thay đồ rồi chạy ngay ra sân bay quân sự. 

Đằng T.ử đang đứng chờ trước đầu phi cơ khi vừa thấy cô đến cũng thở phào nhẹ nhõm. Bạch T.ử Ly không kịp hỏi chuyện gì đã xảy ra liền vội vàng leo lên ghế phụ ngồi. 

Phi cơ vừa khởi hành, lúc này cô mới từ từ thở từng hơi nặng nề mà hỏi chuyện:

" Bạc Cận Thâm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Trước khi anh ấy lên đường trở về tinh cầu biên phòng thì tôi đã thanh tẩy toàn bộ giá trị ô nhiễm cho anh ấy rồi mà. "

Đằng T.ử sắc mặt sầm xuống, cũng không kìm được tức giận trong lòng mình mà kể ra cho Bạch T.ử Ly nghe:

" Bạch điện hạ, thống soái bị ám toán. "

" Bị ám toán? Có gián điệp trong nội bộ quân viễn chinh sao? "

" Không phải, hình như là bị ám toán từ khi ở đế đô. "

Nghe tới đây, Bạch T.ử Ly bật thốt lên:

" Không thể nào. Trong suốt thời gian anh ấy về đế đô đều ở trang viên thống soái... À mà không... " - Nói giữa chừng cô đột nhiên im lặng. 

Đằng T.ử thấy đột nhiên cô lại không nói nữa liền hỏi:

" Có chuyện gì sao, Bạch điện hạ? "

Bạch T.ử Ly nhíu mày suy nghĩ nhưng nghĩ mãi vẫn không ra đành nói thật:

" Trước ngày anh ấy trở về tinh cầu biên phòng hình như anh ấy từng đi ra ngoài một chuyến. Lúc đó Bạc Cận Thâm nghe một cuộc điện thoại liền vội vàng rời đi. Tôi không nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện lắm, chỉ nghe thấy cái gì mà Tiêu Tự Kỳ rồi Lạc Nạp Sa Na. "

Đằng T.ử nghe đến đây thì sắc mặt càng đen hơn:

" Điện hạ nghe thấy tên Tiêu Tự Kỳ và Lạc Nạp Sa Na thật sao? "

" Ừ, cái tên Tiêu Tự Kỳ thì tôi không chắc lắm nhưng Lạc Nạp Sa Na thì tôi chắc chắn. Vì đây là lần đầu tôi thấy họ Lạc Nạp. "

Ngón tay của Đằng T.ử từ từ siết c.h.ặ.t. Cậu là lính thân cận của thống soái, còn lạ gì người nhà của thống soái nữa chứ.

" Tiêu Tự Kỳ là em trai cùng mẹ khác cha với thống soái. Chuyện trong nhà thống soái hơi phức tạp nhưng mẹ thống soái không thích thống soái mà đặc biệt nuông chiều Tiêu Tự Kỳ. "

" Còn có chuyện như vậy nữa sao? Tôi tưởng mẹ của anh ấy đã... "

" Ba của thống soái - cũng là thống soái đời trước mất rồi nhưng người đàn bà kia thì chưa. " 

Đằng T.ử vẻ mặt cực kì khinh bỉ khi nhắc đến lão phu nhân của quân viễn chinh - người mà đáng lẽ phải được kính trọng bậc nhất:

" Trì Lam Mễ khi ấy muốn lấy tiên thống soái mà đã dùng thủ đoạn xấu xa cưỡng ép kết đôi. Sau khi kết đôi xong thì bà ta kết đôi với Tiêu Tự Minh - thanh mai trúc mã của bà ta. Trì gia và Tiêu gia vốn chỉ là những gia tộc hạng ba ở đế quốc, nhưng vì có mối quan hệ gia đình với Bạc gia mà trực tiếp một bước thành phượng hoàng chỉ sau một đêm. "

Nghe đến đây, Bạch T.ử Ly khoé miệng hơi giật giật. Hình như cái thủ đoạn cưỡng ép kết đôi này hơi quen quen. Còn không phải là cái thủ đoạn mà nguyên chủ đã từng làm với Bạc Cận Thâm trong nguyên tác sao? 

Bảo sao mà trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ cưỡng ép kết đôi với Bạc Cận Thâm xong thì anh ta trực tiếp trở mặt, bỏ mặt nguyên chủ tự sinh tự diệt như vậy.

.....

PS: Đăng trước ba chương cho cả nhà đỡ hóng. Hai chương còn lại ngày mai đăng 😘

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Làm Ác Nữ, Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 77: Chương 76 | MonkeyD