Xuyên Làm Ác Nữ, Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 77

Cập nhật lúc: 10/01/2026 21:10

Nhưng mọi chuyện có vẻ như không chỉ dừng lại ở đó, Đằng T.ử tiếp tục kể tiếp sự tình Bạc gia năm xưa:

" Sau khi kết đôi với Bạc thống soái đời trước thì người đàn bà đó nhanh ch.óng có thai. Đứa trẻ là Bạc thống soái hiện tại. Bạc gia, Vệ gia hay hoàng gia đều có truyền thống là cha truyền con nối. Nhưng nếu người con đó c.h.ế.t thì ngôi vị, chức vụ sẽ được truyền cho đứa con kế tiếp của bạn đời. "

" Ý anh là sao? " - Bạch T.ử Ly nhíu mày.

Đằng T.ử gương mặt cực kì u tối, khàn giọng nói:

" Đứa con kế tiếp sau Bạc thống soái chính là Tiêu Tự Kỳ. Người đàn bà đó không ít lần đã hại c.h.ế.t thống soái để Tiêu Tự Kỳ có thể danh chính ngôn thuận nhậm chức thống soái đời kế tiếp của quân viễn chinh. Nếu không phải thống soái mạng lớn thì đã bị chính mẹ ruột của mình hại c.h.ế.t để em trai mình kế thừa chức vụ rồi. "

Những chuyện như thế này hoàn toàn không có trong nguyên tác. Bạch T.ử Ly cũng không ngờ được Bạc Cận Thâm đường đường là thống soái quân viễn chinh, kẻ dưới một người trên vạn người vậy mà lại có tuổi thơ cơ cực như vậy. 

" Thống soái từ nhỏ vì để trốn tránh mẹ ruột của mình mà đã xin vào học trong trường nội trú. Sau khi tốt nghiệp thì trực tiếp vào quân đội, không về kế thừa chức vụ. Mãi đến khi thống soái đời trước qua đời thì Bạc thống soái mới về tiếp quản Bạc gia và quân viễn chinh. "

Bạch T.ử Ly nghe đến vậy chỉ gật đầu, không biết nên bày tỏ thái độ gì. Bảo sao mà trong nguyên tác lại có những tình tiết mà đến giờ cô mới hiểu. Nguyên chủ là con của một người đồng đội cũ trong trung đoàn mà Bạc Cận Thâm từng làm. 

Nhưng Bạc Cận Thâm vốn dĩ là người thừa kế của Bạc gia - là thống soái quân viễn chinh đời kế tiếp. Tại sao anh lại ở trong một trung đoàn nhỏ nhoi không ai biết đến? Thì ra là đi trốn tránh chính người thân của mình. 

Dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung của Bạch T.ử Ly cứ thế kéo dài mãi cho đến khi đến tinh cầu biên phòng TX-1808. Phi cơ vừa đáp xuống đường bay thì cảnh tượng trước mặt đã đập thẳng vào mắt cô. Một tinh cầu hoang tàn, khắp nơi đều là cát bụi sỏi đá mù mịt. 

Cả tinh cầu bị bao phủ bởi một lớp cát bụi màu nâu sẫm đầy cằn cỗi không thấy sự sống. Nhìn từ xa chỉ thấy một quân khu rất lớn do quân viễn chinh đóng quân ở đó, hoàn toàn không thấy gì khác. 

Bạch T.ử Ly từ từ bước xuống phi cơ. Trọng lực ở đây có vẻ cao hơn so với đế quốc nên từng bước đi của cô đều nặng nề hơn trước. Đằng T.ử dẫn Bạch T.ử Ly đến quân khu. Sau khi băng qua mấy toà nhà, cuối cùng đến một khu vực riêng biệt được rào lại bằng mấy lớp khoá. 

" Bạch điện hạ, thống soái đang ở bên trong. Xin cô hãy cẩn thận. Bây giờ thống soái... " - Đằng T.ử bỏ lửng nửa câu còn lại, chỉ còn tiếng thở dài trầm đục khe khẽ. 

Bạch T.ử Ly cũng biết tình trạng của Bạc Cận Thâm bây giờ rất nguy kịch. Nếu không cũng không trực tiếp đưa cô ra tinh cầu biên phòng như vậy. Phải biết so với Bạc Cận Thâm thì cô chính là đối tượng nguy hiểm nhất cần được bảo vệ khỏi sự lăm le của trùng tộc. 

Bạch T.ử Ly đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra rồi từ từ bước vào. Vừa bước vào, đèn trong phòng đã đột ngột bật lên. Ánh sáng làm cô loá mắt không kịp nhìn rõ. Mãi đến năm phút sau, khi mắt đã thích nghi được thì cô mới nhìn thấy phía trước mặt mình là gì.

Một con sư t.ử bờm đen đang đứng cách cô chỉ còn ba bước chân. Nếu không phải trên người nó quấn đầy xích sắt thì cô đã sớm bị nó làm cho bị thương rồi. Ánh mắt con sư t.ử đục ngầu hung hãn, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng như khi nhìn cô nữa. 

" Bạc Cận Thâm... " - Bạch T.ử Ly khẽ gọi.

" GRÀOOO!!! " - Tiếng gào điên cuồng đ.â.m thẳng vào màng nhĩ khiến cô dừng hẳn ý nghĩ muốn tiến lại gần. 

Bạch T.ử Ly hít thở sâu, thử dùng tinh thần lực để kết thành lưới để phủ lấy. Nào ngờ chưa kịp bung sợi tinh thần lực ra đã bị một cỗ áp lực đè lên người khiến Bạch T.ử Ly khụy gối xuống.

Cả người cô sững sờ, đây là dị năng của Bạc Cận Thâm sao? Mạnh... Mạnh quá. Cỗ áp lực này khiến cô không thở nổi. Bạch T.ử Ly cố gắng hít thở từng ngụm, cảm giác lục phủ ngũ tạng đều bị đè cho co thắt đến đau. 

Đúng lúc này cửa lại được mở ra. Đằng T.ử lê từng bước nặng nề đến bên Bạch T.ử Ly, anh phủ một tấm vải mỏng lên người cô. Không biết tấm vải đó là gì nhưng đột nhiên cỗ áp lực vô hình ấy gần như mất đi một nửa. 

" Bạch điện hạ không sao chứ? Tôi quên không nói với cô về dị năng của thống soái. "

" Ừ, anh trễ xíu nữa là đem băng ca vô khiêng tôi ra ngoài rồi. "

" Haha... Bạch điện hạ đừng như vậy. "

Bạch T.ử Ly từ từ đứng lên, cô quấn c.h.ặ.t tấm vải không rõ tên vào người. Đằng T.ử nói nhỏ thì thầm bên tai cô:

" Dị năng của thống soái là 'đế vương cưỡng chế'. Bất kì sinh vật nào trong phạm vi dị năng đều sẽ bị một cỗ áp lực vô hình đè lên. Nhẹ thì chỉ ngợp thở, nặng thì nát cả lục phủ ngũ tạng. "

"... " - vậy ra cái cảm giác đau trong cơ thể không phải là ảo giác của cô. 

Đằng T.ử thấy sắc mặt của Bạch T.ử Ly không được tốt lắm liền xoa mũi cười hề hề giải hoà. Vị điện hạ thánh nữ này quá mạnh mẽ nên đôi lúc anh cũng quên mất cô ấy cũng chỉ là một giống cái. 

" Cái này là vải phủ nephirew có khả năng ngăn chặn một phần dị năng của thống soái. Bạch điện hạ, xin cẩn thận. " - nói rồi Đằng T.ử muốn quay người rời đi.

" Ơ khoan đã, sao anh không ở lại giúp tôi mà đi ra ngoài? "

Đằng T.ử nghe vậy thì có chút ngơ ngác rồi giải thích:

" Quân viễn chinh có huyết thệ đời đời với các thống soái là tuyệt đối không được có hành động bất kính, bất trung bất nghĩa nào. Chúng tôi không thể làm gì được thống soái cả, nếu không sẽ bị huyết thệ phản phệ. Thống soái trước khi mất đi ý thức đã tự nhốt mình trong đây. Không thì không ai cản được ngài ấy đâu. "

Nói rồi anh chạy biến một mạch, để lại một Bạch T.ử Ly đang ngơ ngác nhìn con sư t.ử bờm đen trước mặt. Con sư t.ử gào lên một tiếng thị uy với cô. 

Mặc dù cô vẫn nằm trong khu vực an toàn nhưng không thể không nói là Bạc Cận Thâm ở dạng hình thú vẫn oai phong như hình người. Chỉ một tiếng gầm thôi nhưng cũng đủ để cô chùn bước. 

Bạch T.ử Ly hít một hơi thật sâu, thử một lần nữa thả tinh thần lực ra. Nào ngờ sợi tinh thần lực vừa được thả ra chưa được bao nhiêu thì đã bị một cỗ áp lực quen thuộc đó đè cho gãy nát. 

Phải biết tinh thần lực của cô bây giờ là một trăm điểm. Một trăm điểm tinh thần lực là gì chứ? Chính là đỉnh cao của tinh thần lực, không một giống cái nào trong lịch sử đế quốc làm được. Vậy mà bây giờ lại bị dị năng của Bạc Cận Thâm đè cho gãy nát. 

Bạch T.ử Ly nhìn sợi tinh thần lực màu vàng óng gãy nát của mình mà không khỏi trầm mặc. Có lẽ cái áo phủ nephirew này cũng đã ảnh hưởng đến tinh thần lực của cô nên mới dễ dàng bị đè cho gãy vụn như vậy. Rốt cuộc thì vẫn là một con d.a.o hai lưỡi khó đối phó. 

Cuối cùng Bạch T.ử Ly vẫn quyết cởi bỏ áo phủ nephirew xuống. Lớp ảo vừa bỏ ra, luồng áp lực kinh khủng đó lại ập đến đau đến tận xương tủy. Cô còn ngửi thấy mùi m.á.u tanh ngai ngái trong cổ họng mình. 

Cuối cùng Bạch T.ử Ly lên từng bước nhỏ đến trước mặt Bạc Cận Thâm. Ngay khi chỉ còn cách một bước chân, cô đột nhiên quăng một lá bùa về phía con sư t.ử bờm đen. 

Con sư t.ử cũng bị hành động này của cô làm cho giật mình. Nó muốn gầm lên nhưng chưa kịp làm gì đã bị đóng băng. Bạch T.ử Ly chớp lấy thời cơ 15 giây ngắn ngủi này mà dán bùa thanh tẩy lên người Bạc Cận Thâm. 

Ngay khi 15 giây sắp hết, cô lại tiếp tục dán thêm một lá nữa. Tổng thời gian Bạc Cận Thâm bị đóng băng là gần nửa phút. Đối với người khác thì nửa phút này không là bao nhiêu, nhưng đối với một đặc vụ như cô thì nửa phút này chính là sinh mạng. 

Cuối cùng ánh mắt âm trầm của con sư t.ử cũng dịu xuống. Con sư t.ử bờm đen từ từ biến trở lại thành hình người. Người đàn ông với gương mặt đẹp đến nghẹt thở lúc này đang nhíu mày khó chịu. Anh c.ắ.n c.h.ặ.t môi cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ vào trong. 

Bạch T.ử Ly thấy triệu chứng của anh hơi lạ, khác hẳn so với những thú nhân khác sau khi thanh tẩy thì liền tò mò đi lại sờ tay lên trán anh. Trán anh nóng hầm hập như lửa, làm tay cô có chút bỏng rát. 

Bạch T.ử Ly giật mình rụt tay lại, sau đó lại tiếp tục đưa tay lên sờ sờ gương mặt của Bạc Cận Thâm. Bạc Cận Thâm từ trong cơn mê man tỉnh lại. Vừa nhìn thấy cô, anh chớp chớp mắt vài cái như không thể tin được:

" Em... Sao lại ở đây? "

" Anh bị cuồng hoá nên em tới xem tình hình. Người anh sao vậy? Sao mà nóng hầm hập như lửa thế? "

Bạc Cận Thâm cố gắng gượng ngồi dậy rồi đẩy cô đi ra xa mình. 

" Đi... Đi nhanh lên. "

" Đi? Anh như vậy sao mà em đi được? "

" Ngoan... Đi đi... Anh không muốn cưỡng ép em"

" Là sao vậy? Anh nói gì cái gì vậy? "

Bạc Cận Thâm lúc này gần như sức lực để thở cũng không còn bao nhiêu. Anh khàn khàn giọng trả lời cô:

" Anh bị trúng... t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c... Đi ra ngoài đi..."

Cả người Bạch T.ử Ly như đông cứng khi nghe câu nói này. Cô rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan, đi ra ngoài thì không nỡ mà ở lại cũng chẳng xong. 

Anh không muốn cưỡng ép cô thì cô cũng chẳng muốn cưỡng ép anh. Sau khi nghe câu chuyện về mẹ ruột của anh thì không bao giờ cô muốn đẩy anh vào bóng ma tâm lý từ gia đình như vậy nữa.

Cuối cùng Bạch T.ử Ly đành chọn cách bước ra ngoài gọi quân y tới hỗ trợ. Nhưng vừa đứng dậy, cô đột nhiên thấy người mình nóng ran. Con đường trước mắt cũng trở nên xiêu vẹo. Cuối cùng Bạch T.ử Ly ngã ngồi trên đất kế bên Bạc Cận Thâm.

Bạc Cận Thâm nghe tiếng động liền nhếch hờ mắt qua nhìn. Nhìn thấy cảnh tượng cô đột nhiên ngã xuống, anh dường như quên mất cơn khó chịu trong người mà từ từ nhích từng chút sang bên chỗ cô:

" Em làm... sao vậy? "

" Không... Không biết nữa. Tự nhiên em thấy... người nóng quá... "

Bạc Cận Thâm cúi người xuống hít sâu một hơi. Là mùi t.h.u.ố.c mê tình giống hệt trên người anh. 

" Thuốc k.í.c.h d.ụ.c này... lây qua người em rồi? "

" Vậy... vậy bây giờ phải làm sao? " - Bạch T.ử Ly càng ngày càng thấy nóng bức. Cô đưa tay muốn cởi áo ra thì bị một bàn tay chặn lại.

Bạch T.ử Ly ngước mắt lên nhìn thì thấy vẻ mặt đỏ ửng cùng hơi thở dồn dập của Bạc Cận Thâm. Giọng anh khàn khàn đầy trầm thấp mê luyến:

" Em... bình tĩnh chút... "

" Nóng... Nóng quá... " - nước mắt của Bạch T.ử Ly bất giác chảy xuống.

Đây không phải lần đầu cô bị trúng t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c. Khi còn làm đặc vụ, không ít lần cô bị chuốc t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c nhưng khi đó cô vẫn thấy bình thường, chi ít thì cũng chỉ là hơi ngứa râm ran một chút.

Còn bây giờ thì khó chịu đến mức cô chỉ muốn bật khóc nức nở. Có lẽ là do loại t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c ở thế giới này quá mạnh, hoặc cũng có lẽ là do cơ thể này không phải là cơ thể của cô mà là cơ thể của một giống cái thật thụ nên pheromone trong người khó mà tiết chế được. 

Bạc Cận Thâm thấy nước mắt của cô thì hơi thở càng trở nên dồn dập hơn. Phải biết khi nãy vừa mở mắt ra nhìn thấy cô thì anh đã muốn đè cô xuống mà hung hăng chiếm hữu. Nhưng lý trí mạnh mẽ đã đè được con d.ụ.c vọng điên cuồng lại. Cuối cùng bây giờ cô cũng bị anh lây bột t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c qua.

Cả hai người rơi vào tình trạng bế tắc. Người thì nằm vật ra giữa sàn vừa khóc vừa than nóng. Người thì vừa kìm tay người kia lại, vừa cố gắng ổn định nhịp thở của mình. 

Cuối cùng Bạch T.ử Ly là người phá vỡ cục diện trước. Cô ánh mắt ngân ngấn lệ, nức nở nói với người đàn ông trước mặt mình:

" Anh không thích em sao? "

" Thích! " - Bạc Cận Thâm khó khăn thốt lên.

" Vậy tại sao lại kìm nén lại? " 

Bạc Cận Thâm cúi đầu thở từng hơi thở nặng nề và dồn dập. Anh nhìn cô không chớp mắt rồi cuối cùng mới thật lòng:

" Anh không muốn ép em trong tình trạng này. Cả hai chúng ta đều trong tình trạng không hoàn toàn mong muốn kết đôi. Nếu sau này em có hối hận rồi huỷ ấn kí, anh thật sự sẽ không sống nổi mất. "

" Ai nói với anh là em không muốn kết đôi với anh? "

" Em! Em suy nghĩ kĩ chưa? " 

Bạch T.ử Ly bất chấp tất cả nhào tới dụi dụi vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Bạc Cận Thâm:

" Suy nghĩ kĩ rồi... Từ khi anh tỏ tình đến nay đã suy nghĩ kĩ lắm rồi... "

" Nhưng mà anh là thống soái... Anh không thể nào ngày ngày ở bên chăm sóc, bầu bạn với em... Anh phải đi tinh cầu biên phòng... Có một thú phu như vậy... Em vẫn muốn sao? "

Bạch T.ử Ly thật sự nóng đến phát cáu. Cô mê sảng mà nói thẳng ra với anh:

" Thì sao đâu... Em nói cho anh biết, Bạch Tình tế ti từng tiên đoán cho em rồi... Em tận mười hai thú phu, anh có đi suốt một năm trời thì ở nhà vẫn còn chồng khác lo cho em... "

" Mười hai thú phu? " - Ánh mắt Bạc Cận Thâm nheo lại đầy nguy hiểm.

Lúc này Bạch T.ử Ly mới nhận ra mình vừa nói cái gì. Cô vội vàng ôm lấy mặt anh mà dụi dụi hôn hôn đầy nũng nịu:

" Anh... Anh làm chính phu của em đi... Như vậy dù có đi xa thì... anh vẫn sẽ không bao giờ sợ bị các phu khác đe doạ vị trí... "

Hành động này của cô trực tiếp phá vỡ lớp lý trí cuối cùng trong anh. Bạc Cận Thâm siết c.h.ặ.t lấy cơ thể cô trong lòng, khẽ thì thầm:

" Em đã nói như vậy... Thì không được phép hối hận. Anh tuyệt đối không cho phép em hối hận. "

" Không hối hận. "

Bạc Cận Thâm bế bổng Bạch T.ử Ly lên. Cô đưa tay quàng qua cổ anh rồi trực tiếp vùi vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh. Anh một cước đạp văng cánh cửa phòng cách ly khiến Đằng T.ử đang sốt ruột đứng chờ bên ngoài giật thót:

" Thống... thống soái? Ngài tỉnh lại rồi sao? "

" Hai ngày tiếp theo cấm bất kỳ ai đến gần gian phòng nghỉ của tôi. "

Nói rồi Bạc Cận Thâm trực tiếp ôm Bạch T.ử Ly rời đi. Để lại Đằng T.ử đang ngơ ngác không biết nên làm gì. Hai ngày tiếp theo tại sao lại phải cấm tất cả mọi người đến gần phòng nghỉ của thống soái. Anh gãi gãi đầu khó hiểu nhưng vẫn tuân lệnh đi thực hiện nhiệm vụ. 

.....

PS: hiuhiu, sốp xin lỗi cả nhà. Sốp tính sẽ đăng liền hai chương tiếp theo sau khi đăng ba chương kia. Nhưng mà sốp trong lúc dọn dẹp bộ nhớ lỡ xoá luôn chương 77 và chương 78🥹. Vậy nên giờ sốp đang viết lại hai chương này nè.

Chương sau có H+. Nghiêm cấm các trẻ em dưới 16 tuổi không nên coi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Làm Ác Nữ, Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 78: Chương 77 | MonkeyD