Xuyên Nhầm Giường Tướng Quân - Chương 1
Cập nhật lúc: 03/08/2026 09:00
T.ử Vu không nghĩ rằng lần cuối cùng cô nhìn thấy ánh mặt trời là lúc cố dướn người để chụp hình một anh chàng Hàn Quốc đẹp như mộng trong trung tâm thương mại.
Nàng là kiểu con gái nghiện vi-ru-al, mê trai đẹp bất chấp đến mức cậu bạn thân từng cảm thán:
"Mày sống như NPC, nhưng cứ gặp trai đẹp là bật chế độ nữ chính ngôn tình."
Nàng có thể nhịn ăn để mua vé concert, cày ba đêm để chỉnh ảnh idol, từng khóc vì một video hậu trường lãng mạn giữa trời tuyết.
Nàng từng thề rằng nếu được xuyên vào cổ đại, nhất định phải gả cho trai đẹp.
Không cần quyền thế, không cần tiền bạc, chỉ cần nhan sắc đủ để viết nên một đoạn tình sử.
Và đúng lúc đó, trong một lần vì mải mê ngắm mà trượt chân ngã từ tầng năm xuống, T.ử Vu chính thức xuyên không.
Không phải xuyên về thời Tam Quốc rực lửa hay thời Đường rực rỡ, mà là xuyên thẳng vào một màn trướng đỏ, giường ấm đệm êm và một người đàn ông tuyệt sắc giai nhân.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên nàng thấy là một bức màn lụa màu đỏ rượu nhẹ nhàng đung đưa trong làn gió.
Trần nhà bằng gỗ có chạm trổ hoa văn rồng phượng, không có đèn trần, không có điều hòa.
Căn phòng chỉ có ánh sáng mờ ấm từ cây đèn dầu nhỏ đặt trên bàn.
Mùi gỗ thơm và hương trầm dịu nhẹ quấn lấy khứu giác.
T.ử Vu hé mắt, cảm thấy toàn thân đau ê ẩm như vừa bị xe cán.
Mọi giác quan đều bị đ.á.n.h thức bởi sự lạ lẫm. Và quan trọng hơn là nàng đang nằm cạnh một người đàn ông.
Một người đàn ông cởi trần với cơ n.g.ự.c rắn chắc như tạc tượng và ánh mắt tối sầm như muốn g.i.ế.c người.
Làn da anh hơi rám nắng, cơ thể mang vài vết sẹo mờ minh chứng cho một người đã trải qua chinh chiến.
Anh ta đẹp một cách nguy hiểm, như thể chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người ta rơi vào huyễn mộng.
T.ử Vu hét toáng lên: "Anh đẹp trai, đừng g.i.ế.c tôi!"
Người đàn ông nhíu mày, rõ ràng là đang nghi hoặc lẫn tức giận. Giọng nói khàn khàn mang theo vẻ nguy hiểm:
"Ngươi là ai? Ai cho phép ngươi vào phòng ta?"
T.ử Vu co rúm lại, tay ôm c.h.ặ.t chăn như cái khiên sống:
"Tôi... tôi không biết, tôi rớt từ tầng năm xuống à... Không, tôi là người qua đường, thật sự không cố ý trèo lên giường anh đâu."
Hắn không nói gì, chỉ hất mạnh chăn ra.
T.ử Vu tròn mắt, cơ bắp kia... Ôi trời! Nàng lắp bắp:
"Tôi thề, tôi chưa từng thấy ai đẹp trai như anh ngoài đời thật. Ừm, cho tôi hỏi, đây là phim trường hay set chụp cổ trang vậy?"
"Ngươi bị điên à?"
"T.ử Vu? Không, tôi chỉ hơi sốc vi-ru-al của anh thôi."
Hắn nheo mắt, ánh nhìn sắc lẻm lướt qua từng đường nét kỳ lạ trên người nàng, từ mái tóc rối không cột đến bộ quần áo cotton in họa tiết hoạt hình.
Rõ ràng không giống bất kỳ nữ nhân nào trong thiên hạ này, trông chẳng ra làm sao.
Bên ngoài có tiếng người bước vào, một thị vệ rút kiếm, ánh mắt sắc lạnh:
"Tướng quân, có cần bắt nàng lại tra khảo không?"
"Tướng quân?"
T.ử Vu lặng người nhìn lại xung quanh, màn trướng cổ, mùi hương trầm, ánh đèn dầu le lói, trái tim nàng đập thình thịch.
Nàng cảm nhận rõ từng nhịp đập, mỗi nhịp như muốn hét lên:
"Xuyên không thật rồi!"
Không lẽ nàng xuyên không thật rồi? Không phải ảo giác, không phải mơ, không phải diễn viên đóng thế, là một tình huống éo le đến mức trời đất cũng khó nhịn cười.
T.ử Vu bị dẫn ra ngoài giữa ánh mắt nghi kỵ của cả phủ, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ:
Xuyên thì xuyên, sao lại nhảy đúng vào giường người ta thế này? Và cái "người ta" ấy lại là một vị tướng quân nhan sắc cực phẩm, ánh mắt phúc hắc và cơ n.g.ự.c khiến tim cô đập sai một nhịp.
Sân phủ rộng lớn lát đá xanh, hàng trúc rì rào theo gió, người hầu xếp thành hai hàng nghiêm trang.
Nàng như lọt vào một phân cảnh phim cổ trang, chỉ thiếu mỗi đạo diễn hô cắt. Không khí trang nghiêm đến mức hít thở cũng phải dè chừng.
Đứng giữa sân lớn, nàng run rẩy nói:
"Tôi thật sự không phải gián điệp. Tôi đến từ nơi có điện thoại thông minh và gà rán. Tôi chỉ là một cô gái yêu hòa bình và yêu các anh đẹp trai."
Một tên thị vệ thì thầm:
"Tướng quân, nàng ta có vẻ kỳ quặc, chứ nữ nhân bình thường không thể tùy tiện nói mấy lời đáng xấu hổ như thế này được."
Người khác tiếp lời:
"Hay là điên? Mặt mũi xinh đấy, nhưng ăn nói như đang hát tuồng."
Trác Lan Giang — vị tướng quân vừa cứu một thành trì khỏi chiến loạn — lại đang bị một cô nương kỳ lạ làm cho đau đầu. Hắn khoanh tay, giọng lạnh lùng:
"Tạm giữ lại, giao cho người của ta tra hỏi, nếu là gián điệp, xử trảm!"
T.ử Vu hoảng hốt:
"Khoan khoan, đừng c.h.é.m tôi, tôi biết nấu mì gói, tôi còn biết hát. Với lại tôi thuộc hết mấy bài tỏ tình trong phim Hàn!"
Trác Lan Giang cạn lời, một tiếng thở rất khẽ vang lên.
Hắn quay lưng bỏ đi, ném lại một câu giao cho Diêu hộ vệ:
"Tạm thời nhốt ở viện phụ, đừng để gây chuyện."
T.ử Vu bị lôi đi, vừa đi vừa lẩm bẩm:
"Không phải chứ? Xuyên không rồi mà chưa kịp làm gì đã bị nhốt. Mình còn chưa kịp đổi đời mà."
Một thị nữ bên cạnh thầm nghĩ: Cô nương này đúng là có bệnh, nhưng cũng lạ thật, lần đầu tiên thấy tướng quân không thẳng tay c.h.é.m một kẻ lạ đột nhập.
Khi cánh cổng viện phụ khép lại sau lưng nàng, T.ử Vu ngồi xuống chiếc giường gỗ đơn sơ, tay ôm gối nhìn trần nhà:
"Thôi thì có cơ hội thứ hai làm lại cuộc đời, mình sẽ sống hết mình."
Trong đầu nàng đã bắt đầu lập kế hoạch:
mỗi ngày xuất hiện với một kiểu tóc khác nhau, mỗi tuần thả một bức thư tình kèm thơ ngôn tình tự sáng tác, luyện cười ba kiểu để chọn đúng góc mặt đẹp nhất khi tình cờ va phải tướng quân.
Nàng tin thời đại nào thì cũng như nhau, đẹp trai vẫn là chân lý.
Sau đêm bị bắt nhốt, T.ử Vu tỉnh dậy trong một căn phòng nhỏ nằm ở góc vườn phía sau phủ tướng quân.
Bên ngoài tiếng chim hót lẫn với tiếng lá xào xạc, mùi cỏ xanh nhè nhẹ thoảng vào qua cửa sổ mở hé.
Nàng chống tay ngồi dậy, đầu óc còn quay cuồng như vừa trải qua một cơn mộng dài không có lối thoát.
Nàng đã xuyên không thật rồi, và giờ đây nàng đang sống trong một thế giới xa lạ mà mình chưa từng tưởng tượng nổi.
Tường vôi trắng ngả vàng, ánh sáng dọi qua song cửa sổ, chiếu thành từng vệt dài trên nền đất.
Chăn nệm đơn sơ, góc phòng đặt một ấm trà cũ và vài chiếc bát sứ xanh hoa văn đã sứt mẻ.
Khung cảnh mộc mạc, yên tĩnh, nhưng trong lòng nàng lại cuộn trào một trận sóng ngầm không tên.
Người đầu tiên nàng nhìn thấy khi vừa mở mắt là thị nữ mang cơm đến, đặt khẽ lên bàn gỗ rồi đi như gió, chỉ để lại một câu lạnh lùng: "Ăn đi, có lệnh giữ mạng."
T.ử Vu cầm đũa chọc chọc bát cháo loãng, ăn được mấy muỗng thì chán bỏ dở.
