Xuyên Nhầm Giường Tướng Quân - Chương 2
Cập nhật lúc: 03/08/2026 09:00
Nàng ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài, mọi thứ yên ắng đến lạ, chỉ có tiếng ve kêu rả rích từ xa vọng lại.
Trong đầu nàng xoay mòng mòng hàng loạt câu hỏi:
"Xuyên kiểu gì vậy trời? Có cổng dịch chuyển không? Làm sao để về nhà? Nếu đây là ảo giác thì sao? Hay là mình đã c.h.ế.t thật rồi?"
Nàng đứng dậy, loạng choạng bước ra ngoài.
Vườn sau phủ tướng quân rợp bóng trúc, đường đá quanh co dẫn đến một hồ nhỏ. T.ử Vu ngẩn ngơ trước vẻ đẹp thuần khiết mà chẳng thể nào tận hưởng được trọn vẹn.
Cửa phòng đột ngột bật mở, nàng giật mình.
Một bóng người cao lớn bước vào — là hắn, Trác Lan Giang, tướng quân cơ bụng tám múi hôm qua!
"Ngươi tỉnh rồi?" Hắn hỏi, giọng trầm, ánh mắt lạnh tanh quét từ đầu đến chân nàng.
T.ử Vu nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Phải sống, đừng chọc giận hắn, phải sống trước đã!
"Ta hỏi lại, ngươi là ai? Từ đâu tới? Có quan hệ gì với người bên Bắc Cảnh?"
"Tên ta là T.ử Vu. Ta đến từ... thành phố... à không, từ rất xa tới, không phải người Bắc Cảnh, cũng không phải gián điệp, ta thề đấy!"
Hắn nheo mắt, ánh nhìn càng thêm sắc bén:
"Ngươi nói thứ ngôn ngữ kỳ quặc, cách ăn mặc lại chẳng giống ai, vào được tận phòng ngủ của bản tướng mà còn nói là vô tội?"
"Tại ngã! Ngã từ tầng năm xuống, tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường của ngài..."
Trác Lan Giang im lặng một lúc lâu, hắn quay sang ra hiệu.
Một binh sĩ lập tức bước vào, cung kính đặt một bộ y phục nữ nhân đơn giản lên bàn.
"Thay bộ này, từ hôm nay ngươi tạm thời ở lại viện phụ, làm việc vặt cho nha hoàn Thực Nhi, nếu còn dám giở trò chén..."
T.ử Vu cười méo sệch: "Được rồi, ta ngoan mà, rất ngoan luôn!"
Nàng không dám hỏi thêm điều gì, chỉ biết ôm lấy bộ y phục rồi quay lưng bước đi, trong lòng thầm nghĩ:
Nếu đã bị nhốt thì cũng phải sống sót. Chưa cưa đổ được tướng quân thì chưa thể c.h.ế.t được đâu!
Ngày đầu làm nha hoàn tạm thời, nàng khiến cả phủ được phen náo loạn.
Nàng gọi thị vệ là hotboy áo giáp, gọi Trác tướng quân là crush thời cổ, mang gối ra sân nằm phơi nắng giữa giờ trưa vì thiếu vitamin D, và liên tục hỏi Thực Nhi những thứ khiến nàng ta trợn tròn mắt như:
"Ở đây có wifi không?",
“Quý phủ có Netflix không vậy?”
"Tối có phát sóng chương trình ca nhạc không?"
Thực Nhi ban đầu tưởng nàng bị bệnh, sau dần lại thấy nàng đáng yêu một cách khó hiểu.
Nàng ta bắt đầu kể nàng nghe về những quy tắc trong phủ, dẫn nàng đi quanh viện phụ, dạy nàng cách bưng trà mà không đổ, cách gấp chăn kiểu cổ đại và cả cách phân biệt đâu là t.h.u.ố.c bổ, đâu là t.h.u.ố.c độc.
T.ử Vu lắng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn ghi chép bằng que che lên đất. Có lần nàng còn hỏi:
"Thuốc sổ mà nấu với đường phèn thì có thành nước giải độc không?",
khiến Thực Nhi suýt sặc.
Ngay cả Diêu Lâm — thị vệ mặt lạnh như tiền, vốn nổi tiếng nghiêm khắc — cũng có lần quay mặt đi để giấu một nụ cười khi thấy nàng nói chuyện với gà:
"Chị gà ơi, chị nghĩ ta nên tỏ tình với crush như thế nào? Viết thư tay hay tặng trứng?"
Chị gà cục tác hai tiếng rồi chạy biến.
T.ử Vu gật gù:
"Tặng trứng à? Hợp lý đó!"
Còn Trác Lan Giang thì sao?
Hắn từ ngày đó không ghé viện phụ nữa, nhưng mỗi khi đi ngang, ánh mắt hắn lại vô thức liếc về phía khung cửa nơi có một nữ t.ử đang nói chuyện với cây chuối.
Và mỗi lần bắt gặp hình ảnh ấy, hắn lại cau mày rồi quay đi như chưa từng nhìn thấy gì.
Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả sân vườn, T.ử Vu ngồi bên bậc thềm, tay cầm bánh ngọt, miệng ngân nga một giai điệu quen thuộc: "Người trên trời, ta dưới đất, cách trùng trùng vẫn một lòng muốn gặp nhau..."
Diêu Lâm đi ngang, thiếu chút nữa vấp ngạch cửa.
Thực Nhi đang bê chậu nước cũng khựng lại, ngoái đầu nhìn ngơ ngác.
Trác Lan Giang đứng trên hành lang phía xa, tay đặt hờ trên chuôi kiếm.
Hắn cau mày, không hiểu vì sao bản thân lại nhớ được giai điệu đó, và cũng không hiểu vì sao hắn lại đứng yên lâu đến thế chỉ để nghe nàng hát nhảm.
Tiếng hát ngân dài nhẹ bẫng như gió sớm, nhưng lại như len vào tầng sâu nhất trong lòng người.
Trong một thoáng, hắn thấy mọi thứ ồn ào nơi triều đình, nơi chiến trường bỗng trở nên xa lạ, chỉ còn lại nữ t.ử ấy — kỳ quặc, ồn ào và đầy sức sống.
Có lẽ nàng đã thực sự trở thành một tồn tại kỳ lạ trong thế giới nghiêm trang của hắn.
T.ử Vu chính thức trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất trong phủ tướng quân chỉ sau ba ngày.
Từ đám nha hoàn gội đầu đến lính gác cổng, ai cũng thì thầm về cô nương kỳ quặc ở viện phụ — người có thể nói chuyện với gà, vẽ trái tim bằng gạch đỏ trên sân, hát những khúc ca kỳ lạ không ai hiểu và gọi tướng quân là "crush chính thất".
Thực Nhi mệt mỏi đến mức suýt viết thư xin đổi viện, nhưng cũng không nỡ bỏ lại một T.ử Vu luôn miệng khen mình xinh như chị Dương Mịch (dù nàng ta chẳng biết Dương Mịch là ai).
Mỗi lần T.ử Vu mở miệng là một lần thế giới quan cổ đại bị đảo lộn:
nàng dùng muối để đ.á.n.h răng, dùng khăn tắm làm khăn quàng, và thỉnh thoảng lại ngồi xổm trong góc viện viết những ký tự lạ lên đất như đang vẽ bùa.
Có hôm nàng còn mang quả dưa hấu cắt đôi và gọi là "dưỡng nhan tiên đan", khiến cả bếp kinh hồn bạt vía.
Không chỉ kỳ quặc, nàng còn có biệt tài khiến người khác cười lăn với những câu nói không đầu không đuôi:
"Nếu crush không yêu ta, vậy ta yêu luôn crush của crush?",
"Ta xuyên tới đây là để thực hiện sứ mệnh làm loạn tim tướng quân."
Điều đáng sợ là nàng nói ra với gương mặt nghiêm túc như thể mình là đạo sĩ truyền kiếp.
Về phần Trác Lan Giang, hắn không lên tiếng bình luận bất kỳ lời đồn nào.
Hắn vẫn lạnh lùng như núi tuyết phương Bắc, ánh mắt chẳng biểu cảm gì khi gặp ánh nhìn tò mò của kẻ dưới quyền.
Nhưng điều lạ lùng là hắn dường như luôn bước chậm lại mỗi khi đi ngang viện phụ.
Có lần hắn còn cố tình sai thị vệ đưa sổ ghi chép cho Thực Nhi, dù trước giờ chưa từng trực tiếp giao việc cho một nha hoàn phụ trách giặt rũ.
Và kỳ lạ thay, những lần hắn đi ngang qua, dù là ban ngày hay ban tối, đều đúng lúc T.ử Vu đang làm một việc kỳ quái nào đó:
