Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 911

Cập nhật lúc: 02/03/2026 18:18

“Ninh Nguyệt nhìn qua một lượt, bên Đỗ Nghị có tổng cộng sáu người, bên cô tuy ba cô cũng ra tay rồi nhưng nói thật là sức chiến đấu không thể so sánh được với nhóm Đỗ Nghị.

Việc họ bảo cô lấy một nửa chắc chắn là vì những viên thu-ốc và thanh Đường Đao tặng cho Đỗ Nghị trước đó.”

“Tôi không lấy đâu, mọi người tự giữ lấy đi, thứ này có lẽ sẽ trở thành loại tiền tệ cứng sau này đấy, mọi người cứ thu giữ nhiều một chút kiểu gì cũng dùng tới."

Đỗ Nghị nghe vậy trong lòng có chút khó chịu, nghe kiểu gì cũng thấy như là họ thì thiếu tinh hạch còn Phí tiểu thư thì không thiếu vậy?

Cuối cùng, anh ta nhất quyết nhét một nửa tinh hạch cho Ninh Nguyệt, bản thân cầm lấy một nửa còn lại, hai nhóm người lại tiếp tục lên đường.

Trời dần tối, xe của Đỗ Nghị xuống cao tốc ở lối ra Thương Đài, sau đó đi thẳng tới nhà của Dụ Lương Giới.

Chỉ là đoạn đường này không mấy bình yên, bây giờ những cư dân còn sống sót việc đ-ập phá cướp bóc đã trở thành chuyện thường ngày.

Những cửa hàng ven đường hầu như chẳng có cái nào còn nguyên vẹn, toàn bộ đều bị phá hoại thô bạo.

Không chỉ vậy, họ không chỉ cướp cửa hàng mà còn chặn xe qua đường, xông tới đ-ập xe, còn có người trong tay có s-úng, tóm lại bây giờ con người còn đáng sợ hơn cả tang thi.

Trong chiếc xe quân đội thứ hai phía trước, Dụ Lương Giới lộ rõ vẻ nôn nóng.

Đương nhiên đổi lại là ai thì cũng phải sốt ruột thôi, nhà chung cư dù có kiên cố đến mấy cũng chẳng chịu nổi sự quậy phá của những kẻ quá khích đó, lỡ như trong nhà thật sự bị người ta xông vào thì đúng là không dám tưởng tượng nổi.

Xe xóc nảy dọc đường lái về khu tiểu khu nơi nhà họ Dụ tọa lạc.

Trong tiểu khu ngược lại không có mấy con tang thi lảng vảng, nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta lo lắng, điều này chứng tỏ trong tiểu khu này đã hình thành tổ chức có quy mô.

Nhà của Dụ Lương Giới ở tòa nhà số 13 tầng 21.

Khi anh đứng trước cửa nhà mình gõ cửa chống trộm, mãi một lúc lâu trong phòng vẫn không có phản ứng gì.

Dụ Lương Giới cảm thấy mỗi giây chờ đợi đều là một cực hình, ngay khi anh không thể chờ thêm được nữa, rút s-úng định b-ắn hỏng ổ khóa thì bên trong cuối cùng cũng có động tĩnh:

“Mẹ, mở cửa, là con, Lương Giới đây."

“Ai cơ, Lương Giới à?

Ái chà, là anh con về rồi, con trai con đợi chút, mẹ mở cửa cho con ngay đây."

Rất nhanh, bên trong truyền đến tiếng xê dịch bàn ghế, chắc hẳn là sợ bị người ta xông vào nên đã bê bàn ghế các thứ ra chặn cửa.

Khó khăn lắm mới dịch chuyển được những vật nặng đó đi, cửa phòng mới được mở ra.

Người mở cửa là một cậu thanh niên trẻ, khoảng chừng hai mươi tuổi, đang độ tuổi đại học, nhìn có chút giống Dụ Lương Giới.

“Anh, cuối cùng anh cũng về rồi."

Cậu thanh niên ôm chầm lấy Dụ Lương Giới.

Phía sau cửa, mẹ Dụ sốt ruột gọi:

“Đừng đứng ở cửa nói chuyện nữa, mau vào đi."

Dụ Lương Giới:

“Đồng đội của con cũng về cùng con, họ vẫn đang ở dưới lầu.

Mẹ, mọi người cũng thu dọn đồ đạc đi, lát nữa chúng ta phải đi ngay, Thương Đài không thể ở lại được nữa."

Dưới lầu.

Ninh Nguyệt mở cửa xe xuống xe vận động chân tay, còn Đỗ Nghị thì kiểm tra tình trạng của hai người anh em.

“Đội phó, tình hình của đại đội trưởng hình như có chút chuyển biến tốt, nhưng Cửu Vi có gì đó không ổn."

Ninh Nguyệt nghe thấy động tĩnh liền lại gần xem thử.

Mặt của Tào Cửu Vi đã bắt đầu chuyển sang màu xanh, ngược lại là vị đại đội trưởng có tướng mạo khôi ngô kia, rõ ràng là phát bệnh lâu hơn Tào Cửu Vi, người tuy vẫn chưa hoàn toàn hạ sốt nhưng sắc mặt ngoài việc hơi ửng đỏ ra thì không có bất kỳ dấu hiệu tang thi hóa nào.

Ninh Nguyệt quay về xe của mình, một lát sau từ trong không gian lấy ra hai chai nước khoáng đưa cho Đỗ Nghị:

“Cho họ uống ít nước đi, vừa mới sốt xong chắc chắn là thiếu nước đấy."

Nước linh tuyền đã được pha loãng, chắc có thể làm dịu đi quá trình tang thi hóa của anh ta.

Những người này đều là quân nhân, hơn nữa còn là lực lượng đặc biệt, cứ dựa vào thân phận của họ, Ninh Nguyệt dùng nước linh tuyền một chút cũng không thấy tiếc.

Còn về vị đại đội trưởng kia, chắc chắn là sắp thức tỉnh dị năng rồi.

Dụ Lương Giới dùng gần nửa tiếng đồng hồ để thu dọn đồ đạc, thực ra phần lớn mang theo đều là đồ ăn, quần áo mang một ít, nhìn qua tuy không nhiều nhưng cũng phải chuyển lên chuyển xuống ba lần.

Nhà họ Dụ có một chiếc xe đi lại, mẹ anh bán trái cây, hằng ngày dùng xe tải thùng để lấy hàng, dùng để chở đồ thì không còn gì thích hợp hơn.

Vì còn phải đến nhà những người đồng đội khác, cả nhóm còn chưa kịp ăn cơm tối đã tiếp tục lên đường.

May mắn thay, nhà của một thành viên khác là Chu Đông Bình chỉ cách nhà họ Dụ mấy chục dặm, ngay tại vùng nông thôn Thương Đài, vừa hay buổi tối có thể nghỉ chân tại nhà anh ta.

Đoàn xe tiếp tục xuất phát, Ninh Nguyệt cười hỏi hai ông cháu trong xe:

“Ba, nếu ba không muốn đi cùng họ thì chúng ta cũng có thể tự đi!"

Hai ông cháu lập tức đồng thanh:

“Tuyệt đối đừng!"

Nói xong hai người còn nhìn nhau một cái, sau đó Phí Khải Trung khuyên nhủ:

“Cứ đi cùng họ đi con, nhà mình một già một trẻ một phụ nữ, nhìn qua là thấy 'b-éo bở' rồi.

Hơn nữa dọc đường con cũng thấy đấy, chiếc xe này của con là phô trương nhất, nếu không phải phía trước có hai chiếc xe quân đội thì con nghĩ đám chặn đường cướp bóc đó sẽ tha cho chúng ta sao?"

Chương 799 Mạt thế không sao 11

Con gái à, con gái tuy có lợi hại đấy, nhưng ông cảm thấy hai nắm đ-ấm khó địch lại bốn tay, vẫn là đông người dễ làm việc hơn.

Thậm chí ông đã quyết định rồi, tiếp theo sẽ hành động cùng đám Đỗ Nghị, bởi vì quân nhân sẽ mang lại cho ông cảm giác an toàn.

Tám giờ tối, cả nhóm tới thôn Kỳ Bình.

Tiếng động phát ra khi xe chạy qua đường phố đã thu hút những con tang thi không biết trốn ở đâu chui ra, xe của Đỗ Nghị cứ thế từng con một tông qua.

Nửa ngày nay, chiếc xe quân đội đó bị tông đến móp méo rất nhiều chỗ, nhưng bây giờ chẳng ai bận tâm đến điều đó.

Rất nhanh xe đã tới nhà Chu Đông Bình.

Cửa nhà họ Chu đóng c.h.ặ.t, Chu Đông Bình xuống xe, chạy nhanh một bước nhảy lên tường rào, nhảy vào trong viện.

Rất nhanh cổng viện được mở ra từ bên trong, bọn Đỗ Nghị lái xe vào sân nhà họ Chu.

Động tĩnh quá lớn khiến người nhà họ Chu chạy ra ngoài, khi một đứa trẻ bảy tám tuổi nhìn thấy Chu Đông Bình lập tức lao tới như một viên đ-ạn đại bác:

“Chú út, cuối cùng chú cũng về rồi, ba mẹ con đều mất rồi!"

Ninh Nguyệt đã đỗ xe xong, xách kiếm bước ra khỏi cổng viện, theo sau còn có Sở T.ử Dự, trong tay cậu bé cũng cầm một thanh kiếm.

“Nhìn kỹ mẹ g-iết tang thi như thế nào nhé, con lùn quá khó ra tay, nhưng ngộ nhỡ không cẩn thận chạm mặt thì cũng phải có năng lực tự vệ."

Sở T.ử Dự gật đầu, đám tang thi đi theo xe của họ đã chạy tới cổng nhà họ Chu, Ninh Nguyệt giơ kiếm c.h.é.m thẳng.

Nói thật là g-iết những con tang thi không có tư duy này chẳng cần dùng tới linh lực, chỉ cần có đủ sức lực là cơ bản một kiếm một con.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 911: Chương 911 | MonkeyD