Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 912
Cập nhật lúc: 02/03/2026 18:18
“Tiểu Dự nhìn thấy rõ ràng, mẹ mình chưa dùng đến bản lĩnh thật sự!”
Nhìn mãi cậu bé cũng thấy rục rịch muốn thử, Ninh Nguyệt cố ý lùi lại một bước để cậu bé g-iết thử xem sao.
Thằng bé này đã luyện tập gần một tháng rồi, tuy mới ở Luyện Khí tầng một nhưng cô đã cho cậu bé uống hai viên Đại Lực Đan, g-iết một con tang thi chắc không thành vấn đề.
Sau đó, cô tận mắt chứng kiến thằng bé này vung kiếm c.h.é.m tới, ừm, giống hệt cái cách cô c.h.é.m đầu tang thi, nhưng mà, cô c.h.é.m đứt đầu tang thi còn cậu bé thì c.h.é.m đứt hai chân của nó.
Mất chân, tang thi do quán tính vẫn còn lao về phía trước, cậu nhóc nghiêng người né tránh con tang thi, nhát kiếm thứ hai c.h.é.m thẳng vào cổ con tang thi đã thấp đi một đoạn lớn kia.
Tang thi tiêu đời!
“Oẹ~" Cậu nhóc cuối cùng vẫn không nhịn được, cũng không biết là bị thối hay là lần đầu tiên g-iết người, ồ không, phải là g-iết tang thi nên nảy sinh phản ứng sinh lý, ngồi xổm một bên nôn thốc nôn tháo.
Ninh Nguyệt:
...
009:
【Ký chủ, cậu bé mới sáu tuổi thôi.】
Ninh Nguyệt:
【Giáo d.ụ.c phải bắt đầu từ nhỏ.】
【Lời này đúng, nhưng đây của cô có gọi là giáo d.ụ.c không?】
Ninh Nguyệt:
【Nếu không thì sao?
Bây giờ cái thế đạo này là ép người ta phải trưởng thành, tôi ở bên cạnh còn có thể bảo vệ nó, nhưng rất nhiều đứa trẻ ngay cả người bảo vệ cũng không có, chẳng lẽ chúng không phải sống tiếp sao?】
009 im lặng.
Trong lúc tán gẫu với 009 cô cũng không quên c.h.é.m tang thi.
Lúc này đám Đỗ Nghị cũng ra ngoài giúp đỡ, cậu nhóc nôn một hồi cuối cùng cũng dịu đi, thấy trên phố này vẫn còn không ít tang thi, cậu nhóc nghiến răng, giơ kiếm lại xông trận.
Kết quả là, vừa g-iết vừa nôn, nôn xong lại g-iết tiếp, cuối cùng cậu bé cũng thích nghi được.
Rất nhanh tang thi trên phố đã được xử lý xong, đám Đỗ Nghị lại lấy tinh hạch trong đầu tang thi ra, nhưng tỉ lệ ra tinh hạch ở đây khá thấp, gần trăm con tang thi mà chỉ ra được hơn mười viên tinh hạch.
Ninh Nguyệt đoán rằng điều này có liên quan tới... kinh nghiệm của tang thi, trải qua càng nhiều thì tỉ lệ ra tinh hạch càng lớn.
Nông thôn so với thành phố đều là những nhà có sân vườn riêng biệt, mật độ dân số thấp, tang thi không biết trèo tường nên cơ hội gây thương tích cũng nhỏ đi.
Nhà họ Chu.
Vẻ mặt Chu An Bình có chút không tốt, nhà anh bây giờ chỉ còn mẹ và đứa cháu trai, anh trai và chị dâu đều mất cả rồi.
Ninh Nguyệt biết tâm trạng người ta không tốt nên cũng không tiến lên trò chuyện, trực tiếp lấy một cái nồi từ trên xe ra chuẩn bị bữa tối.
“Ba, tối nay mình ăn mì chay nhé?"
Phí Khải Trung hiểu ý con gái, người nhà họ Chu hay là người thân của những quân nhân này đều có người không may gặp chuyện, nếu họ còn ăn thịt cá ê hề thì thật không thích hợp.
“Được, ăn mì chay."
Ninh Nguyệt lấy chảo xào từ trên xe ra, bắt đầu chuẩn bị bữa tối:
“Đỗ Nghị, mấy người mọi người có muốn ăn cùng không, tay nghề nấu nướng của tôi cũng tạm ổn đấy."
Đỗ Nghị cũng ngại không muốn làm phiền mẹ Chu nấu cơm, lúc này ba người nhà họ đang ôm nhau khóc trong phòng, nghe Ninh Nguyệt hỏi liền gật đầu:
“Cô đợi chút, tôi ra xe lấy mì."
Mẹ Dụ cũng mang nồi niêu xoong chảo của mình ra bắt đầu đỏ lửa.
Cũng may sân nhà họ Chu rộng rãi, đủ chỗ cho những người này trổ tài.
Mì của Ninh Nguyệt rất nhanh đã làm xong, một nồi lớn đầy ắp.
Đầu tiên cô đưa cho ba người nhà họ Chu mỗi người một bát, mấy người đàn ông mỗi người một bát là hết sạch.
Ninh Nguyệt lại lấy ra không ít màn thầu do ba Phí làm, chia cho mỗi người hai cái, bữa tối thế là hòm hòm.
Bó mì khô Đỗ Nghị đưa cho cô cô nhận lấy, dù là bạn bè thì cũng nên có qua có lại.
Chạy xe suốt những ngày qua, đám Đỗ Nghị chưa từng được ăn lấy một miếng cơm nóng.
Một là họ chuẩn bị không kỹ, trong lúc vội vàng cướp đội trưởng rồi chạy trốn.
Hai là sợ bị đuổi kịp nên hoàn toàn không dám dừng lại thu thập vật tư, những thứ trên xe họ hiện có là sau khi có tin tức xác thực không còn quân truy đuổi mới thu thập được.
Họ lại không biết nấu ăn nên toàn ăn bánh mì, sữa linh tinh.
Giờ đây chỉ một nồi mì bình thường thôi đã khiến những người này thấy thơm lừng không chịu nổi, đương nhiên tay nghề của Ninh Nguyệt quả thật không có gì phải chê.
Chu Đông Bình sau khi khóc xong tâm trạng đã ổn định hơn một chút, còn ra ngoài cảm ơn Ninh Nguyệt, muốn sắp xếp chỗ ở cho cô nhưng bị cô từ chối.
“Có người dự báo tối nay có thể xảy ra động đất, mọi người tốt nhất vẫn nên ngủ ở trong sân, dù sao bây giờ trời nóng, cũng không sợ bị lạnh."
Chu Đông Bình giật mình:
“Lời này có đáng tin không?"
Ninh Nguyệt:
“Một số tin tức trước khi mạt thế đến đã có người nói trên mạng rồi, chẳng qua lúc đó không ai tin, bây giờ tang thi thật sự xuất hiện thì động đất chưa chắc không phải là thật."
Chu Đông Bình không hỏi thêm nữa, thà tin là có còn hơn không, sau khi báo cho mẹ mình lấy đồ ra ngoài, anh còn thông báo tin tối nay có thể có động đất cho dân làng.
Lúc anh quay lại, chiếu, đệm, chăn trong nhà đều đã được mang ra trải trên mặt đất, nhang muỗi cũng đã được đốt lên, thế này cũng có thể ngủ tạm một đêm.
Nhưng thực ra lời của Ninh Nguyệt mọi người đều nghe thấy cả, chẳng ai ngủ được đâu.
Ninh Nguyệt tâm hồn lớn, tự mình vào xe nhà lưu động nằm trên giường là ngủ luôn.
Cậu nhóc thấy mẹ ngủ rồi cũng nằm xuống theo.
Đám Đỗ Nghị hạ thấp giọng bàn bạc lộ trình tiếp theo.
Hôm nay đường xá trong thành phố Thương Đài đã có một số chỗ bị chặn, giữa đường họ còn phải xuống khiêng những chiếc xe chặn đường đi, nếu lại xảy ra động đất thì chắc chắn con đường tiếp theo sẽ không dễ đi.
Mấy người đang nói chuyện thì đột nhiên cảm thấy tấm đệm dưới m-ông như có điện giật, những người và xe đối diện, ngay cả cây cối cũng rung rinh theo, ngay sau đó trong phòng phát ra những tiếng lách tách, tiếp đó tường rào nhà họ Chu nứt ra một khe lớn, những người vốn đang ngồi đều bị lắc lư đến mức ngồi không vững.
“Nhìn kìa!"
Chương 800 Mạt thế không sao 12
Lý Thứ chỉ vào căn nhà của họ Chu hét lớn:
“Tránh xa ra, nhà sắp sập rồi."
Tiếp sau đó là những tiếng ầm ầm vang dội, những căn nhà hàng xóm xung quanh sập cái này đổ cái kia, bụi bay mù trời, rung lắc ròng rã hơn mười phút, mặt đất mới bình lặng trở lại.
Đỗ Nghị đứng dậy phủi bụi trên đầu:
“Mọi người không ai bị thương chứ?
Lý Thứ cậu xem Cửu Vi và đội trưởng sao rồi."
Tiểu Chu Hạ oà khóc:
“Oa oa oa, bà ơi, nhà mình mất rồi."
Mẹ Chu dụi dụi mắt không nói lời nào, cũng may trước đó con trai đã mang hết đồ đạc trong nhà ra ngoài, nếu không thì đều bị chôn vùi cả rồi.
