Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi - Chương 37: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 60

Cập nhật lúc: 31/03/2026 00:04

Lục Hồng Binh đã kể rõ ràng lai lịch của mình cho người nhà họ Mạnh nghe.

Cha mẹ cậu đều ở trong quân đội. Vì muốn ở gần con trai và con dâu hơn nên ông bà nội mới đưa nhau về quê cũ ở trấn Khúc Giang sinh sống, còn cậu cũng theo về luôn. Mấy hôm trước, ông nội vì bênh vực lẽ phải mà bị người ta đ.á.n.h cho một trận, giờ vẫn đang nằm ở nhà dưỡng thương. Cậu tức quá nên lén chạy ra ngoài, tìm cơ hội đ.á.n.h lại con trai của kẻ đứng sau chuyện đó một trận. Đã mất bao công sức mới làm được chuyện ấy. Vốn dĩ cơn cảm còn chưa khỏi hẳn, lại thêm dầm dãi mệt mỏi nên bệnh càng nặng hơn, cuối cùng mới ngất xỉu giữa đường.

Nhắc tới đây, cậu lại lo lắng cho người nhà. Giờ này mà chưa thấy cậu về, chắc ông bà nội không biết sẽ sốt ruột đến mức nào. Nói đến đó, nước mắt cậu cũng rơi xuống.

Mạnh Đại Sơn nghe xong thì cũng thấy lo thay cho hai ông bà. Đêm hôm thế này, lỡ họ nóng ruột chạy ra ngoài tìm thì biết đâu lại xảy ra chuyện.

Ông bèn nói: “Con đang sốt cao như vậy, giờ chưa đi đâu được. Nếu con không yên tâm, ăn cơm xong chú sẽ lên trấn báo tin cho nhà con. Nếu ông bà nội con vẫn không yên lòng, bảo họ tới đây nhìn con một cái cũng được.”

Lục Hồng Binh vừa nghe vừa ngại ngùng: “Chú Mạnh, trời tối thế này, chú lên trấn kiểu gì ạ?”

“Không sao, chú lái máy cày đi, để Tân Minh đi cùng.”

“Chú, cháu cảm ơn chú. Phiền chú quá rồi. Nhà cháu ở trên trấn…”

Lục Hồng Binh nói địa chỉ rất kỹ. Tân Minh đứng bên cạnh nghe xong liền ghi nhớ rõ ràng.

Bên nhà họ Lục vừa nghe tin thì nhất quyết đòi đi theo sang tận nơi. Dù sao cũng phải tận mắt nhìn thấy đứa nhỏ thì mới yên tâm. Thế là cả nhà họ Lục ở lại nhà họ Mạnh mấy ngày liền. Lúc rời đi, họ còn lén để lại tiền và phiếu dưới gối.

Thời buổi này, tới nhà ai ăn bữa cơm cũng quý như ăn vàng, hiếm hoi lắm.

Một đoạn thiện duyên như thế, về sau lại thành tình nghĩa cả đời, còn kéo theo một mối nhân duyên khác hẳn bình thường.

Thời gian trôi thoắt một cái đã tới năm 1966. Nhà họ Mạnh giờ đã khấm khá hơn rất nhiều. Đám trẻ trong nhà đều được đi học. Hồng Quyên và Tân Minh đã học xong cấp ba. Hai người đều nhảy lớp mấy lần mới kịp tốt nghiệp vào thời điểm này.

Ông cụ họ Lục tuy đã về quê sống, nhưng ở huyện với thành phố vẫn còn quen biết không ít người. Ông nhờ quan hệ tìm cho Hồng Quyên một chỉ tiêu tuyển dụng vào nhà hàng quốc doanh trên huyện. Đây là chỉ tiêu biên chế chính thức, không hề dễ kiếm. Vì ông cụ từng ăn món Hồng Quyên nấu nên mới đặc biệt xin cho cô một suất vào thẳng làm đầu bếp, vừa có đãi ngộ tốt, vừa ổn định.

Bởi vì tin này có được từ rất sớm nên cũng không coi là cướp mất chỉ tiêu của người khác. Hồng Quyên vào nhà hàng quốc doanh khá thuận lợi.

Nhiều người nghe xong đều tiếc thay cho trình độ học vấn của cô. Một người học xong cấp ba mà lại đi làm đầu bếp, ai cũng thấy hơi phí. Nhưng Hồng Mai thì lại cho rằng rất tốt. Nhà hàng quốc doanh đâu phải muốn vào là vào được. Ở đó vừa có dầu có nước, biết bao người thèm khát còn không được. Sau này nếu chị cả muốn tiếp tục đi học hay dự thi thì vẫn còn cơ hội đổi đời. Còn nếu thật sự không muốn giữ cái công việc này, sau này cũng có thể chuyển sang chỗ khác. Đến lúc đó, dù có chuyển đi hay không, chỉ dựa vào tay nghề nấu nướng này thôi, chị cả cũng chẳng sợ c.h.ế.t đói.

Hiện giờ mọi người trong nhà mới chỉ tính tuổi mụ là hai mươi, tuổi thật còn nhỏ hơn.

Đến tháng Mười, Tân Minh sẽ lên đường nhập ngũ. Suất này không phải suất của thôn.

Trong nhà, mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo. Thế nhưng càng gần đến tháng Mười, Tân Minh lại càng bực bội. Mình sắp đi lính rồi, vậy mà lại có một tên vô lại cứ lảng vảng quanh nhà, rõ ràng là đang có ý đồ với em gái. Nghĩ tới đó là cậu đã thấy không yên lòng.

Thế nên, buổi “dặn dò giáo d.ụ.c” mỗi tối lại bắt đầu.

Tân Minh nghiêm mặt nói với Tân Vệ: “Em út, sắp tới anh đi lính rồi, từ giờ em chính là đàn ông trong nhà. Em phải bảo vệ chị ba, biết chưa?”

Tân Vệ lập tức ưỡn n.g.ự.c đáp: “Em biết. Em bảo đảm sẽ chặn đứng hết mọi người đàn ông có ý đồ không đứng đắn dám tới gần chị ba với chị cả. Em nhất định sẽ bảo vệ hai chị, không để sói tha mất.”

Thằng bé đúng là cuồng chị. Trong mắt nó, hai người chị nhà mình là hai người chị tốt nhất trên đời. Một người dịu dàng, một người có bản lĩnh lại thương nó hết mực, cậu chẳng nỡ để ai cướp đi.

Có những lúc Tân Vệ còn nghĩ, giá mà sau này hai chị không lấy chồng, chỉ tuyển rể về nhà thì tốt biết mấy. Nhưng lần trước anh hai lỡ miệng nhắc tới ý này đã bị cha mẹ mắng cho một trận, nên giờ cậu chẳng dám nói ra nữa.

Tân Minh gật đầu, nhưng vẫn chưa yên tâm: “Ừ, biết là tốt. Chị cả em cũng phải để ý thật kỹ. Nếu có chuyện gì thì viết thư báo cho anh ngay. Nhất định phải trông chừng chị cả, đừng để bị người ta lừa mất.”

Điều khiến Tân Minh lo không chỉ là em ba bị “sói tha”, mà còn là chị cả tương lai sẽ lấy phải người không ra gì. Đối với em ba, cậu sợ nó bị người ta dòm ngó quá sớm. Còn với chị cả, cậu lại không biết người sau này sẽ cưới chị rốt cuộc là ai, phẩm hạnh ra sao. Nghĩ tới đó mà lòng cứ thấp thỏm.

Mấy ngày gần đây, hai anh em đều ngủ cùng nhau, lúc nào cũng rì rầm tâm sự. Phần lớn là Tân Minh dặn dò Tân Vệ đủ điều, bảo em phải gánh vác một phần việc trong nhà, phải để ý chuyện của cha mẹ, của các chị em trong nhà, không được nghịch ngợm lung tung như trước nữa.

Nói đến một đoạn, giọng Tân Minh nghèn nghẹn hẳn đi.

Đi lính đúng là điều cậu luôn mơ ước, nhưng cậu cũng thật sự lo cho gia đình. Lo cho cha mẹ, lo cho các chị em, lo cho đứa em trai nhỏ.

Cậu hiểu chuyện từ rất sớm. Khi nhà mình còn khổ nhất, cậu đã đủ lớn để nhớ rất nhiều chuyện. Có những ký ức khắc sâu đến mức cả đời cũng không quên nổi. Cũng vì thế mà cậu chín chắn hơn hẳn đám trẻ cùng tuổi.

Cùng sống trong một thời đại, trong một môi trường, nhưng nhà cậu khi ấy khổ hơn chín mươi chín phần trăm số nhà khác. Không chỉ nghèo, mà còn sống ngay trong một hoàn cảnh đầy nguy hiểm. Không ai biết được khi nào nhà thím Hai lại giở trò. Không ai biết được khi nào chị em cậu sẽ bị ông bà nội tính kế, đem gả đi hay sắp xếp vào chỗ còn tệ hơn.

Những ngày đó thật sự sống mà như đi trên băng mỏng.

Mãi đến khi phân gia, cuộc sống mới dần dần khá lên. Nhưng về sau cũng vẫn gặp không ít chuyện, cha cậu thậm chí còn suýt mất mạng. Nghĩ lại mà vẫn thấy sợ.

May thay, chuyện tệ nhất đều đã qua rồi. Nhà mình giờ ngày càng khấm khá, mà tất cả đều nhờ em ba.

Sau này, gia đình còn phải nhờ vào cậu, người anh trai này, gánh vác tiếp. Cậu phải gánh lấy kỳ vọng của cả nhà.

Dạo gần đây, trong thôn lại náo nhiệt hẳn lên.

Ban đầu, chuyện con gái lớn nhà Mạnh Đại Sơn vào được nhà hàng quốc doanh làm việc đã đủ khiến người ta xôn xao. Rất nhiều người không hiểu nổi, sao cơ hội tốt như vậy lại không để cho con trai, mà lại cho con gái. Trong mắt họ, con trai mới là trụ cột của gia đình, còn con gái sớm muộn gì cũng gả ra ngoài.

Ngay cả Kế toán Mạnh cũng từng gọi Mạnh Đại Sơn lại hỏi riêng chuyện này.

Bác cả đã hỏi, Mạnh Đại Sơn cũng không tiện nói dối. Cuối cùng ông chỉ dám lặng lẽ kể cho bác nghe một chút, còn dặn bác tuyệt đối giữ kín. Kế toán Mạnh nghe xong vừa mừng thay cho nhà cháu, vừa không khỏi ghen tị trong lòng. Có được chỉ tiêu ấy thì chỉ cần thân thể không có vấn đề gì, Tân Minh coi như chắc chắn vào quân đội rồi.

Kế toán Mạnh vẫn luôn giữ kín chuyện này, ngay cả người trong nhà ông cũng không nói. Ông còn dặn cả nhà đừng đoán mò, đừng ra ngoài nói linh tinh. Chỉ sợ bà nhà mình lỡ miệng, để lộ ra ngoài, rồi lại sinh thêm rắc rối.

Nhà Kế toán Mạnh cũng có một đứa cháu nội vừa tròn mười tám, tên là Tân Tân, cũng đủ tuổi đi đăng ký nghĩa vụ. Ông bèn cho nó đi đăng ký cùng đợt với Tân Minh.

Năm nay thôn Dụ khó khăn lắm mới có được một suất tuyển quân, vậy mà có tới hơn chục thanh niên đúng tuổi ra đăng ký. Từ thành phố đến nông thôn, tiêu chuẩn tuyển quân lúc này đều phải từ mười tám tuổi trở lên. Ngay cả Tân Bằng nhà chú Ba cũng rất muốn đi, tiếc là chưa đủ tuổi.

Hơn chục người tranh một suất, cạnh tranh đương nhiên gay gắt vô cùng.

Ngoài Tân Minh có phần nhẹ nhõm hơn một chút, còn lại ai cũng thấp thỏm lo lắng. Dù thân thể đạt chuẩn, cũng chưa chắc đã được đi lính.

Sau khi khám sức khỏe xong, những người đạt yêu cầu còn phải qua bước thẩm tra chính trị. Tân Minh thì gần như đã chắc chắn. Trong thôn lúc này tổng cộng có bốn người qua hết các vòng cơ bản. Việc cuối cùng là các cán bộ tuyển quân và ban quân sự địa phương sẽ chọn ra người tốt nhất trong số đó.

Cháu nội nhà Kế toán Mạnh cũng nằm trong số ấy. Cả nhà ông sốt ruột chờ kết quả từng ngày.

Qua hơn chục ngày chờ đợi, cuối cùng người giành được suất tuyển chính thức của thôn lại là Tân Tân nhà bác cả.

Ngày nhận được thông báo, cả nhà ông vừa mừng vừa khóc.

Nhưng đến hôm lên đường, mọi người lại thấy Tân Minh nhà Mạnh Đại Sơn cũng mặc quân phục, n.g.ự.c cài hoa đỏ, lưng đeo hành lý, tay xách túi lớn, đứng chờ ở đó.

Ai nấy đều ngớ người.

Bí thư Sài nhìn nhà Mạnh Đại Sơn mà mặt mũi ngơ ngác: “Đại Sơn, nhà anh làm cái gì thế? Người nhận được giấy báo là Tân Tân nhà bác cả anh cơ mà. Sao Tân Minh nhà anh cũng mặc quân phục như thế? Với lại bộ đồ này là ai cho phép tự ý lấy vải may?”

Mạnh Đại Sơn đành đáp: “Bí thư, nhà tôi cũng nhận được giấy nhập ngũ. Tân Minh đi cùng Tân Tân luôn, vừa hay hai anh em có bạn với nhau.”

“Nhà anh cũng nhận được giấy nhập ngũ? Sao có thể thế được? Cả thôn chỉ có một suất thôi mà. Bộ đội làm nhầm rồi à?”

Bí thư Sài vừa nói vừa gãi đầu, hoàn toàn không hiểu nổi.

Mạnh Đại Sơn đứng giữa bao nhiêu người, nhất thời cũng không biết giải thích ra sao. Kế toán Mạnh chỉ đành ghé sát tai bí thư nói nhỏ mấy câu. Trưởng thôn cũng ghé tai nghe theo.

Nghe xong, sắc mặt hai người đều trở nên vô cùng phức tạp.

Mạnh Đại Sơn đúng là gặp vận cứt ch.ó thật, chuyện tốt gì cũng rơi hết vào đầu nhà anh ta. Đúng là nghĩ thôi đã tức.

Nhà đó giờ coi như phát rồi. Con gái lớn có việc làm t.ử tế, con trai lớn được vào quân đội, còn con gái út thì càng không phải nói, ở trong thôn thôi mà cũng đã là nhân vật khó dây vào. Thằng út Tân Vệ nghe đâu cũng rất thông minh, còn nhỏ xíu mà đã học đến cấp hai, sau này chưa biết chừng lại thêm một đứa tốt nghiệp cấp ba nữa.

Nhà Mạnh Đại Sơn đúng là phát đạt thật rồi.

Giờ này không biết ông bà nội bên nhà cũ đã hối hận đến mức nào. Có điều, họ cũng không dám lại đây gây chuyện nữa. Hai năm trước, thấy nhà Mạnh Đại Sơn ngày càng sống tốt, họ từng lên núi quấy phá mấy lần. Kết quả đều bị Hồng Mai chỉnh cho một trận ra trò.

Từ đó về sau, đám người nhà cũ hoàn toàn im bặt, chẳng dám lên núi gây phiền phức nữa, chỉ biết xám xịt quay về, ở trong thôn cũng trở nên lặng tiếng hẳn.

Dân làng vì thế mà lại xôn xao thêm một phen. Nhà ấy giấu kín thật, đúng là sâu không lường được. Giờ nhà Mạnh Đại Sơn đã thành đối tượng khiến cả thôn vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ.

Đúng vào một ngày Chủ nhật, Lục Hồng Binh lại xách bánh kẹo tới thôn Dụ.

Bây giờ Hồng Mai rất ít khi vào núi săn b.ắ.n. Cô chủ yếu lén khai hoang trong rừng sâu để trồng rau, trồng lương thực, còn nuôi cả gia cầm nữa. Chính tay cô đã dựng trong rừng một cái chuồng gà cực lớn, sức chứa phải đến mấy trăm con.

Thực chất đó là một cái lều lớn mua từ hệ thống, bên ngoài được cô dùng hạt giống thực vật biến dị thời mạt thế thúc cho mọc thành vô số dây leo phủ kín. Từ ngoài nhìn vào, không hề lộ ra lấy một khe hở.

Xung quanh chuồng, cô lại rải hạt giống bụi gai, để những dây gai mọc ken đặc, quây kín toàn bộ khu vực thả gà, không để hở chỗ nào cho ra vào. Dù sao cô ra vào đâu cần đi cửa, như vậy lại càng an toàn hơn.

Mỗi tuần cô đều rải đủ thức ăn cho đám gà. Chúng lớn tới tầm gà choai thì sẽ tự đi kiếm ăn trong phạm vi đó, thành ra cũng coi như loại gà bán hoang dã. Loại gà này khi mang lên Tiệm nhỏ Hồng Mai bán chạy đến mức không tưởng.

Chuồng gà ấy nằm ở tận nơi sâu nhất trong núi, trừ Hồng Mai ra, thật sự không ai dám bén mảng tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi - Chương 37: Chương 37: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 60 | MonkeyD