[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 95
Cập nhật lúc: 11/04/2026 10:12
“Hai đứa nhỏ rất tự lập, đi học hay về đều đi cùng nhau, sợ mẹ mệt nên còn không cần mẹ phải đặc biệt đưa đón.”
Tuy nhiên Diệp Tô Tô vẫn sẽ đưa đón, dù sao thời buổi này camera chưa phổ biến, hai đứa nhỏ còn quá bé, vẫn phải chú ý một chút.
Trường học có nhà ăn, có thể ăn trưa tại trường, hai đứa trẻ đi học từ hơn 7 giờ sáng và tan học lúc hơn 5 giờ chiều.
Diệp Tô Tô ban ngày đã có thời gian rảnh, cô không cân nhắc chuyện đi làm thuê mà bắt đầu nung nấu ý định làm kinh doanh.
Dù sao thì chính sách hồng lợi thập niên 80 rất tốt, nghe nói lợn đứng đúng hướng gió cũng có thể bay lên, cô cũng muốn cảm nhận một chút.
Hiện tại trong tay cô còn có khoảng gần 2 vạn tiền mặt, mua nhà chờ tăng giá thì không kinh tế cho lắm vì thời gian chờ đợi quá lâu.
Thực sự chẳng bằng lấy ra làm một vụ buôn bán.
Hai năm nay kinh tế mở cửa, lúc này trên các đường lớn ngõ nhỏ đều là những hộ kinh doanh cá thể, trên đường phố khắp nơi là những người làm nghề tự do, bày hàng vỉa hè cũng là một trào lưu cực kỳ hot.
Diệp Tô Tô đi khảo sát thực tế một vòng, hàng vỉa hè thì thứ gì cũng có, nhưng nói đến lợi nhuận cao thì vẫn phải là kinh doanh quần áo.
Mấy chị gái bày hàng bán áo khoác, quần dài ở bên lề đường đối diện nhà máy, hỏi ra thì một chiếc từ ba bốn đồng đến mười mấy đồng không chừng, bán kèm theo những thứ lặt vặt như tất, đồ lót, kiểu dáng tuy không mới nhưng vải vóc bền chắc, người mua cũng không ít.
Diệp Tô Tô đứng quan sát hơn nửa tiếng đồng hồ, người ta liên tục bán được năm sáu chiếc, đồ lặt vạt cũng bán được, thu về được khoảng ba mươi mấy đồng.
Bày hàng vỉa hè không mất phí mặt bằng, lợi nhuận quần áo ít nhất là một nửa, chỉ một loáng đã kiếm được mười mấy đồng.
Tất nhiên bày hàng vỉa hè cũng có những yếu tố không chắc chắn, có thể thời tiết xấu không thể dọn hàng thì không có thu nhập, hoặc thị trường không tốt bán không chạy, vân vân.
Nhưng lương của một công nhân bình thường ở thủ đô cũng chỉ khoảng bốn mươi năm mươi đồng, rõ ràng là hộ kinh doanh cá thể có không gian phát triển lớn hơn nhiều.
Chương 126 Mẹ ruột phản diện thập niên 80 (19)
Nói là làm.
Diệp Tô Tô chạy đến các xưởng may quần áo trước, tìm công nhân để hỏi thăm và tư vấn.
Không hỏi không biết, vừa hỏi thì ai nấy đều mặt mày ủ dột.
Cùng với chính sách mở cửa và sự gia tăng của các hộ kinh doanh cá thể, các xưởng quốc doanh ngày càng khó làm ăn, trong xưởng ứ đọng rất nhiều hàng không xuất được.
Rất nhiều chị gái bán quần áo đều nhập hàng từ xưởng ra rồi mang ra ngoài bày hàng vỉa hè để bán.
Diệp Tô Tô hỏi thăm giá cả một chút, các xưởng đều có giá khởi điểm để lấy sỉ.
Lấy ví dụ là những chiếc quần tồn kho, giá bán lẻ là bốn năm đồng một chiếc, lấy sỉ tại xưởng ít nhất phải từ năm chiếc trở lên, tính giá ba đồng một chiếc.
Từ mười lăm chiếc trở lên là hai đồng, ba mươi chiếc trở lên là một đồng năm hào, tóm lại là mua càng nhiều càng rẻ.
Rất nhiều người lấy về sửa lại kích cỡ hoặc cắt bớt ống quần, chất lượng hàng xưởng đảm bảo, đối tượng khách hàng trung niên nhiều, lấy số lượng bù lợi nhuận, cũng có thể kiếm được chút tiền.
Diệp Tô Tô đã đi xem hàng tồn kho ở hai xưởng, nói thật là cô chẳng ưng được mẫu nào.
Xưởng sa sút nguyên nhân chính vẫn là do không theo kịp thời đại, kiểu dáng trong các trung tâm thương mại đa số là hàng hot từ miền Nam đưa tới, kiểu dáng nhiều, mẫu mã thời thượng trẻ trung, mà giá cả cũng tương đương, khách hàng đều chạy về phía Nam cả rồi.
Quyết định xong, Diệp Tô Tô quyết định đi một chuyến xuống miền Nam.
Hai đứa trẻ không có ai trông nom, cô liền nhân lúc hai đứa được nghỉ học mà đưa cả hai cùng đi theo.
Cô mua hai tấm vé giường nằm trên tàu hỏa.
Dù sao em gái còn nhỏ, Diệp Tô Tô dẫn con gái nằm giường dưới, anh trai nằm giường trên.
Cô có võ nghệ trong người nên có thể bảo vệ được bọn trẻ, nhân tiện cũng để các con mở mang tầm mắt và mở rộng tầm nhìn.
Bước xuống tàu hỏa, đúng là cảnh người chen người, Diệp Tô Tô một tay dắt một đứa, hai đứa trẻ cũng bám sát lấy mẹ, mãi mới thoát khỏi biển người mênh m-ông.
Ở đây buôn bán thứ gì cũng có, thực sự khiến người ta hoa cả mắt, thậm chí còn có cả người dẫn đường đi dạo, còn có cả vệ sĩ làm bán thời gian.
Diệp Tô Tô dắt theo hai đứa trẻ nên đã tìm một người vệ sĩ, đối phương là quân nhân giải ngũ, vóc dáng vạm vỡ, mắt hổ mày kiếm đầy vẻ chính trực, còn đưa cả chứng minh thư và giấy giới thiệu ra cho xem, trông khá là đáng tin cậy.
Một ngày 10 đồng, chủ yếu là anh ta có thể giúp mang đồ và trông nom bọn trẻ, Diệp Tô Tô đã trả tiền cho một ngày.
Có vệ sĩ thì mọi việc nhàn hạ hơn nhiều, người ta sức dài vai rộng, một tay bế một đứa nhỏ, đi đường cực kỳ nhẹ nhàng.
Diệp Tô Tô có thêm nhiều thời gian để dạo quanh các cửa hàng quần áo, toàn bộ khu chợ này đều là bán sỉ, người từ khắp nơi trên cả nước đổ về rất đông, vô cùng náo nhiệt.
Diệp Tô Tô đi liên tiếp mười mấy cửa hàng, hoặc là giá hơi đắt, hoặc là chất lượng không ổn, tóm lại là không được thuận lợi cho lắm.
Anh chàng vệ sĩ to con đột nhiên lên tiếng:
“Cái đó... chị gái tôi đang làm việc trong xưởng may quần áo, bên đó là xưởng lớn, chất lượng có đảm bảo, giá bán sỉ sẽ thấp hơn ở chợ này một chút, hay là cô qua đó xem thử đi."
Diệp Tô Tô quay đầu nhìn anh ta, người vệ sĩ lập tức giải thích:
“Tôi không phải lôi kéo khách cho chị tôi đâu, tôi thấy cô dắt theo hai đứa nhỏ không dễ dàng gì, mấy chủ tiệm vừa nãy thấy cô là phụ nữ nên cố tình đẩy giá cao, mấy mẫu mã giới thiệu cho cô đều lỗi mốt cả rồi."
Đối phương nói chuyện chân thành, đôi mắt sáng rõ, trông khá là đáng tin.
Diệp Tô Tô nhìn lại vừa rồi, một số cửa hàng đúng như lời anh ta nói, đều mang phong thái này, cô có dạo tiếp cũng chưa chắc đã tìm được mẫu ưng ý.
“Cảm ơn anh, vậy chúng ta cùng đi xem thử xem sao."
Xưởng may quần áo cũng không cách đây xa lắm, đi bộ khoảng chừng 20 phút là thấy một cái cổng khá bề thế.
Người vệ sĩ đặt hai đứa trẻ xuống, đi tới nói gì đó với bảo vệ, sau đó quay lại bảo chờ một lát.
Sau khi Diệp Tô Tô cảm ơn, cả hai rơi vào một khoảng không gian yên tĩnh ngắn ngủi.
Hai người nhất thời không ai nói với ai câu nào.
Người vệ sĩ gãi gãi đầu, chủ động lên tiếng:
“Tôi tên là Hứa Mãnh, chị cả tôi tên là Hứa Xuân Hoa, làm tổ trưởng trong xưởng, lát nữa chị ấy ra, cô có gì cứ hỏi, chị tôi dễ tính lắm."
“Được, cảm ơn anh Hứa, tôi tên là Diệp Tô Tô."
“Cô Diệp, chào cô, không cần khách sáo đâu."
Hai người lạ lẫm trò chuyện với nhau, Hứa Mãnh nhìn người phụ nữ trước mặt, không hiểu sao cảm thấy mặt nóng ran, tuy là mẹ của hai đứa nhỏ nhưng trông cô rất thanh tú và linh động, nói là chị của bọn trẻ chắc cũng có người tin.
Một lát sau,
Từ cổng xưởng bước ra một người phụ nữ đẫy đà, cắt tóc ngắn, ngũ quan có vài phần giống với Hứa Mãnh.
“Chị cả!"
Hứa Mãnh chạy tới trước, dắt người sang giải thích đầu đuôi sự việc, rồi mới cùng nhau giúp giới thiệu Diệp Tô Tô.
“Đây là cô Diệp, cô ấy muốn mua sỉ quần áo, chị cả chị nói chuyện với cô ấy xem sao."
Diệp Tô Tô đưa tay ra, lịch sự lên tiếng:
“Chào chị Hứa ạ."
Hứa Xuân Hoa đưa tay ra bắt, trên mặt cũng mang theo nụ cười:
“Tôi nghe cậu em tôi nói cả rồi, phụ nữ chúng mình làm ăn khó lắm, mấy lão cáo già ở chợ chỉ biết bắt nạt người thôi, may mà cô không đặt hàng ở đó, không thì bọn họ sẽ tráo hàng cho cô mất, đợi cô đi tàu hỏa vác về đến nơi mới ngớ người ra, trước đây đã xảy ra mấy vụ như thế rồi."
Diệp Tô Tô có nghĩ tới việc bên này không đáng tin, nhưng không ngờ ngay cả khi người tự thân vận chuyển cũng bị tráo hàng giữa đường.
Cô dắt theo hai đứa nhỏ, vốn dĩ cũng không định tự mình áp tải hàng, mà định tìm nhà nào đáng tin cậy để ký hợp đồng rồi gửi thẳng về, xem ra kiểu cá nhân như vậy thực sự không mấy tin cậy.
Cô nói lời cảm ơn:
“Chị Hứa, cảm ơn lời nhắc nhở của chị, tôi thực sự không biết mấy chuyện này, cũng may là anh Hứa đã đưa tôi đến đây tìm chị."
“Gặp nhau là cái duyên, nhưng tôi cũng phải nói rõ trước với cô, hàng xuất từ xưởng thì ít nhất phải từ 2000 đồng trở lên, thấp hơn là không bán sỉ đâu."
Hứa Xuân Hoa đều nói thật lòng, một mặt là thấy cô dắt theo hai đứa nhỏ không dễ dàng gì, mặt khác cũng là nể mặt cậu em trai.
“Được, được ạ, cảm ơn chị Hứa."
Sau khi Diệp Tô Tô đồng ý, đối phương liền đưa người vào trong xưởng.
“Để tôi đưa cô đến phòng trưng bày mẫu để chọn hàng, cô cứ xem trước xem có ưng kiểu nào không..."
Cứ như thế, Diệp Tô Tô đã chọn ròng rã suốt ba tiếng đồng hồ.
Dù sao cũng là xưởng lớn ở miền Nam, kiểu dáng so với miền Bắc vẫn rất mới mẻ, hơn nữa chất lượng được kiểm soát c.h.ặ.t chẽ, xưởng có thể trực tiếp giao hàng.
Bây giờ đang là mùa hè, hàng xưởng đặt trước để bán là đồ đông, đồ thu thì sắp hết mùa rồi.
Đồ hè đã qua mùa lâu rồi, đều đang được thanh lý xả kho, có những thứ thậm chí còn bán theo cân.
Diệp Tô Tô đa số đều chọn đồ hè, kèm thêm một phần ba là đồ thu, trong đó không thiếu các loại áo khoác gió, áo len, áo sơ mi cổ bèo, còn có một số mẫu quần khá thời thượng, đồ nữ màu sắc cũng khá đa dạng.
Đồ hè còn rẻ hơn cả bán ở bên ngoài, cô coi như cũng hốt được một mẻ hời, cô lấy sỉ số lượng lớn nên giá xưởng trực tiếp để mức thấp nhất.
Vốn dự định mang theo 5000 đồng, cuối cùng thực tế chỉ dùng hết 3000 đồng.
Vốn dĩ còn nghĩ là hai ngày nay không giải quyết xong thì sẽ ở lại ba ngày.
Kết quả không ngờ ngày đầu tiên đến đã xong xuôi rồi.
Nhưng trời cũng đã sập tối, Diệp Tô Tô mời Hứa Mãnh và chị Hứa đi ăn cơm, rồi tìm một nhà nghỉ gần đó để dừng chân.
Chương 127 Mẹ ruột phản diện thập niên 80 (20)
——
Ngày hôm sau,
Sáng sớm Diệp Tô Tô dẫn hai đứa nhỏ đi mua sỉ thêm một số đồ lặt vặt.
Chợ vừa mở cửa, người chưa đông lắm.
Mũ, khăn quàng cổ, thắt lưng các loại, cô đã chọn một phần.
Tất cả đều được kiểm tra hàng tại chỗ, cô trực tiếp đóng bao tải xách đi, đồ nhỏ không tốn diện tích cho lắm, dù sao về đến nhà nghỉ là có thể cho vào không gian.
Chưa đầy một tiếng đồng hồ đã mua xong, trông thấy người bắt đầu đông lên, cô dẫn các con quay về nhà nghỉ.
Kết quả ở ngay cửa nhà nghỉ lại gặp được Hứa Mãnh.
Chắc là anh ta đã chờ khá lâu rồi, thấy ba mẹ con quay lại, anh ta gãi đầu bước tới hỏi thăm:
“Cô Diệp, dắt theo trẻ nhỏ đi ra ngoài không an toàn lắm, hôm nay cô còn muốn mua đồ gì nữa không?
Tôi có thể giúp cô trông bọn trẻ, không thu phí đâu."
Diệp Tô Tô có chút ngạc nhiên, dù sao hai người mới quen biết được một ngày, cô lịch sự lắc đầu từ chối:
“Cảm ơn anh Hứa, nhưng những thứ cần mua tôi đã mua xong cả rồi, hôm nay tôi định rời đi."
Hứa Mãnh nghe xong mặt có chút thất vọng, nhưng vẫn mỉm cười nói:
“Về nhà sớm cũng tốt, dắt theo hai đứa trẻ ở bên ngoài không an toàn, hôm nay tôi không bận, có thể đưa mọi người ra ga tàu."
Sợ cô không đồng ý, anh ta lại bổ sung thêm một câu:
“Chị cả tôi bảo tôi đưa mọi người đi đấy."
Nghe thấy là chị Hứa, sau này làm ăn còn phải hợp tác với người ta nên Diệp Tô Tô cũng không nói gì thêm, chỉ nói lời cảm ơn.
Hứa Mãnh hộ tống ba mẹ con ra ga, giúp mua vé và sắp xếp chỗ ngồi, tuy trông vạm vỡ nhưng lại là người rất chu đáo....
Trở về thủ đô,
Các con đã khai giảng rồi, Diệp Tô Tô nhân lúc hàng chưa về tới, tranh thủ bắt đầu đi tìm mặt bằng phù hợp.
Bày hàng vỉa hè phải dầm mưa dãi nắng, cô cũng không đến mức phải chịu khổ như vậy.
