[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 96

Cập nhật lúc: 11/04/2026 10:13

“Thuê một cửa hàng có thể coi như là một công việc chính đáng, lúc bận thì bán hàng, lúc rảnh rỗi thì ngồi đọc sách báo, cũng có thể thuê người giúp việc quản lý, không cần phải quá vất vả.”

Diệp Tô Tô chuyên tìm những nơi có nhiều người trẻ tuổi, ví dụ như gần rạp chiếu phim, hoặc gần các nhà máy.

Chạy đôn chạy đáo cả buổi sáng, cô nhắm được hai cửa hàng cùng một lúc.

Cửa hàng ở rạp chiếu phim chỉ cho thuê không bán, tiền thuê một tháng 50 đồng, cách nhà khoảng 20 phút đi bộ.

Một cửa hàng khác vừa cho thuê vừa bán, vị trí địa lý rất thoáng đãng, nằm ngay ngã tư đường, hai bên đường có hai nhà máy là nhà máy thực phẩm và nhà máy dệt, các cô gái trẻ trong nhà máy rất đông, xung quanh nhà máy đều là các khu tập thể, lượng người qua lại cũng khá ổn.

Diệp Tô Tô vốn dĩ là kinh doanh đồ nữ, các cô gái trong nhà máy có lương, tự mình kiếm tiền nên có thực lực, tiêu xài chắc chắn không tiếc tiền.

Vị trí ở đây không bằng bên rạp chiếu phim, nhưng lại gần khu chung cư Diệp Tô Tô đang ở, đi bộ chỉ mất 10 phút.

Tiền thuê một tháng 38 đồng, gian cửa hàng lớn phía sau có một gian nhỏ có thể ở được, rộng hơn 60 mét vuông, giá chủ nhà bán là một vạn.

Một vạn là có thể mua được một căn tứ hợp viện rồi, đa số mọi người đều thuê mặt bằng nên căn này mãi vẫn chưa bán được.

Thay vì thuê mặt bằng, chẳng bằng mua đứt cửa hàng trong tay cho yên tâm, nếu người thuê làm ăn khấm khá, có một số chủ nhà sẽ không cho thuê nữa mà tự mình kinh doanh, những chuyện như vậy xảy ra đầy rẫy.

Diệp Tô Tô từ bỏ mặt bằng đầu tiên, trực tiếp tìm chủ nhà của căn thứ hai để thương lượng giá cả.

Kết quả chủ nhà là một cặp vợ chồng già tóc đã bạc hoa râm, sở dĩ ra giá đắt như vậy là vì trong nhà có một đứa cháu gái bị hen suyễn, mỗi năm tiền thu-ốc thang viện phí đều tốn không ít tiền.

Năm nào mùa đông cũng phải nằm bẹp trên giường, c-ơ th-ể suy nhược năm sau lại yếu hơn năm trước, trông thấy trời sắp lạnh rồi, hai ông bà không muốn để đứa trẻ phải chịu khổ vào mùa đông, muốn gom tiền đưa con bé đi đến nơi nào ấm áp hơn một chút để định cư.

Nhưng hai gian nhà nát đang ở không đáng tiền, chỉ duy nhất cái mặt bằng cửa hàng này là có giá trị một chút, nên mới định giá cao hơn một chút để còn có chỗ mặc cả.

Diệp Tô Tô còn chưa kịp mở lời, hai ông bà đã trực tiếp bớt cho 1000, bán 9000 cũng được, vừa khóc vừa kể lể gia đình ba người đều không dễ dàng gì.

Con trai con dâu mất sớm, chỉ còn lại đứa cháu gái này lại mang bệnh, hai ông bà tuổi đã cao, thực sự là đang cố gắng gượng một hơi thở để bảo vệ đứa trẻ.

Diệp Tô Tô nhìn đứa bé gái đang nằm trên giường, dáng vẻ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn g-ầy rộc, má rất trắng, khi mỉm cười trông có chút yếu ớt.

“Con bé nhà tôi là một đứa trẻ ngoan, năm 8 tuổi thấy đứa trẻ hàng xóm ngã xuống sông, thân hình nhỏ thó của nó đã cố sức vác người ta lên cứu sống, bản thân nó thì bị sặc nước rồi phát sốt, sau đó phát triển thành bệnh hen suyễn, đúng là người tốt không được đền đáp..."

Bà lão ôm lấy cháu gái khóc lóc kể lể, ông lão cũng xúc động lau lau nước mắt.

Diệp Tô Tô nghe đến đây liền lên tiếng:

“Được rồi, mặt bằng đó tôi mua."

Hai ông bà lão lập tức khóc đỏ cả mắt, bà lão giục giã:

“Ông nó ơi mau đi lấy sổ hồng đi, theo cô ấy đến phòng quản lý nhà đất làm thủ tục sang tên."

Nhưng ông lão kia lại hơi do dự một chút, chỉ vào hai gian nhà cấp bốn của họ:

“Cô gái này, chúng tôi tuổi đã cao, chuyến này dọn đi sau này chắc chắn sẽ không quay lại nữa, hay là hai gian nhà cấp bốn này cô mua nốt đi, gom cho đủ một vạn đồng, cô xem có được không?"

Hai gian nhà cấp bốn tuy trông cũ nát nhưng diện tích cũng gần 100 mét vuông, 1000 đồng cũng là mức giá hợp lý, mua vào để làm tài sản tích lũy.

Diệp Tô Tô đồng ý:

“Được thôi."...

Một vạn đồng mua được một cửa hàng và hai gian nhà cấp bốn.

Quần áo gửi chuyển phát về đây mất khoảng bốn ngày.

Diệp Tô Tô nhận được chìa khóa, buổi chiều liền tìm người đến sửa sang lại cửa hàng một chút.

Toàn bộ tường được sơn trắng, lát lại gạch nền, tháo bỏ những cánh cửa sổ gỗ cũ nát tróc sơn và thay bằng những ô cửa kính lớn bề thế, cửa ra vào sử dụng loại gỗ dày được gia cố bằng hợp kim nhôm, sơn một lớp màu nhạt, không gian tổng thể đã có ngay không khí.

Vì là bán quần áo nên Diệp Tô Tô đã đến trung tâm thương mại chọn một bộ đèn chiếu sáng loại tốt, chi phí gần bằng tiền trang trí nội thất luôn, nhưng bộ đèn này rất tạo không khí.

Cô thuê người đóng các loại giá treo quần áo dài ngắn khác nhau, lại đặt mua một lô móc áo bằng gỗ, móc gỗ trông sẽ có chất lượng và đẳng cấp hơn.

Thời buổi này nhân công rẻ, Diệp Tô Tô yêu cầu hoàn thành trong vòng ba ngày, nên có khoảng bảy tám người thợ, diện tích 60 mét vuông cũng rất nhanh, không có phần cứng nào phức tạp nên hai ngày là xong xuôi.

Diệp Tô Tô nghiệm thu đạt yêu cầu, thanh toán chi phí, để thoáng khí hai ngày thì hầu như không còn mùi gì nữa.

Hàng về đến nơi vào ngày thứ năm, Diệp Tô Tô thuê người ra chợ chở về và giúp dỡ hàng vào trong tiệm.

Cửa hàng nhỏ nhắn lập tức chất đầy các kiện hàng, trên đó có ghi rõ mùa và số lượng chiếc.

Diệp Tô Tô dỡ đồ hè ra trước, cái dở của quần áo rẻ tiền là bị tống thành một đống lớn, lấy ra trông nhăn nhúm hết cả.

Cứ thế mà treo lên chắc chắn là không được, Diệp Tô Tô liền nhờ một người dì làm thợ may ở gần đó giúp ủi phẳng, quần áo mùa hè rất mỏng nên một chiếc trả ba hào.

Người dì ở tiệm may họ Trương, bà cười không khép được miệng, vô cùng vui lòng.

Chủ yếu là bây giờ nghề may cũng khó làm ăn, thỉnh thoảng còn không mở hàng được, ủi đồ thế này thì nhàn tênh, một chiếc ba hào, 10 chiếc là được ba đồng, đúng là một mối làm ăn hời.

Diệp Tô Tô xách hai bao đồ đưa cho người ta, tổng cộng là 150 chiếc, bà Trương nhìn mà nuốt nước miếng, 150 chiếc là được những 45 đồng cơ đấy!

Bà sợ làm không kịp nên chạy về gọi cả con dâu và con gái út sang giúp một tay.

Còn mượn thêm bàn là của nhà khác, ba mẹ con mỗi người một cái, đến buổi chiều là xong hết.

Diệp Tô Tô sang thanh toán tiền, lúc xách đồ về tiệm, con dâu và con gái của bà Trương còn nhanh nhẹn giúp bê hộ sang.

Thấy Diệp Tô Tô định treo đồ lên giá, hai người lần lượt vui vẻ giúp một tay, miệng còn cảm thán:

“Mấy bộ quần áo này của cô thật là đẹp, chất lượng cũng tốt quá đi, chỉ là không biết có đắt không, chúng tôi có mua nổi không nữa."

Diệp Tô Tô mỉm cười:

“Cũng được ạ, không đắt bằng trong trung tâm thương mại đâu, mọi người đều có thể mua được, nếu hai người muốn mua thì hôm nay tôi sẽ giảm giá cho."

“Thế thì tốt quá, thật sự cảm ơn cô quá."

Hai người làm việc hăng hái, vừa chọn đồ vừa giúp treo lên, ba người loáng cái đã dọn dẹp xong xuôi.

Diệp Tô Tô thấy hai người tính tình tốt, lại rất nhiệt tình nên hỏi họ có việc làm chưa.

Con dâu bà Trương tên là Vương Cầm, năm nay 35 tuổi, tóc ngắn, dáng cao và hơi g-ầy, tính tình rất ôn hòa.

Trong nhà có con trai mười hai tuổi đang đi học, chồng làm việc trong nhà máy, hàng ngày chị chỉ giúp mẹ chồng trông tiệm may và làm mấy việc vặt vãnh.

Con gái út của bà Trương tên là Trương Hồng, năm nay 18 tuổi, vóc dáng g-ầy gò nhỏ nhắn, mái tóc xoăn tự nhiên trông khá thời thượng, miệng mồm lại ngọt xớt và nhanh nhẹn.

Thời buổi này công việc khó tìm, cô bé hay mang dây buộc tóc ra cửa rạp chiếu phim bán, một tháng kiếm được khoảng 10 đồng tiền lẻ.

Diệp Tô Tô thấy phẩm hạnh của hai người cũng ổn nên hỏi họ có muốn cùng cô mở tiệm không.

Kết quả hai người mừng rỡ vô cùng, được nhìn ngắm quần áo đẹp cả ngày mà lại có lương mang về, cô gái nào mà chẳng thích.

Họ đồng loạt gật đầu:

“Cô bảo chúng tôi làm gì cũng được, chúng tôi không ngại khổ không ngại mệt, thứ gì cũng học được hết."

Hai người không ngờ lại gặp được chuyện tốt như vậy, lời nói ra đầy vẻ kích động.

Chương 128 Mẹ ruột phản diện thập niên 80 (21)

Thuê được hai người giúp việc, hiệu quả công việc rõ ràng được nâng cao.

Tiền lương là 40 đồng một tháng, bà Trương biết chuyện thì cười đến mức không khép được miệng, còn bảo sau này cần dùng bàn là thì cứ nói một tiếng.

Trong tiệm vừa treo quần áo lên xong, vừa hay gặp lúc nữ công nhân trong nhà máy tan sở, không ít người bị thu hút đi tới.

Diệp Tô Tô đẩy mấy cái giá treo quần áo ra trước cửa, cô phân loại theo chất lượng thành hai cái giá, áo ngắn tay, áo thu đông loại mỏng mười đồng ba chiếc, quần dài, sơ mi, áo cánh, váy, áo khoác mỏng đều tám đồng một chiếc, 15 đồng hai chiếc.

Đồ hè mua theo cân, tính bình quân một chiếc giá vốn chỉ khoảng hơn một đồng đến hai đồng, tất nhiên còn phải tính thêm cả chi phí vận chuyển, mặt bằng, nhân công này nọ.

Các nữ công nhân nghe vậy liền ùa tới, thi nhau lựa chọn.

Bây giờ vào trung tâm thương mại tùy tiện mua một bộ quần áo cũng mất từ vài đồng đến mười mấy đồng, lại còn phải nhìn sắc mặt của nhân viên phục vụ, làm gì có nhiều kiểu dáng như thế này, chủ yếu là giá cả cũng rất hời.

Màu sắc kiểu dáng hoa hòe hoa sói rất nhiều, mọi người ướm lên người mà vui mừng khôn xiết.

“Mỗi kiểu dáng chỉ có hai ba chiếc thôi, bán hết là hết, mọi người có món nào ưng ý thì đừng do dự, kẻo mai đến lại chẳng còn đâu."

“Ấy, đừng tranh, bộ này tôi nhắm trước rồi..."

Bán được hơn một tiếng đồng hồ, trời cũng đã sập tối, mọi người mới lục đục hài lòng ra về.

Chỉ trong loáng cái đã bán được hơn ba mươi chiếc, đa số là mua những món đồ lớn, tổng cộng thu được 190 đồng.

Đợt tan tầm trôi qua, Diệp Tô Tô bảo hai người thu giá quần áo vào trong, sau đó bắt đầu dạy họ cách phân loại để bán, cũng như một số lời chào mời khách hàng.

Chủ yếu là giới thiệu về chất liệu và kiểu dáng quần áo, nói ra được cái hay của món đồ thì người ta mới có ý định chi tiền....

Ngày hôm sau,

Diệp Tô Tô sắp xếp cho hai người ủi quần áo trước, cô mang theo sổ hồng đi làm giấy phép kinh doanh, đặt tên cho cửa hàng là Đào Đào (Tao Tao).

Trở về vào buổi trưa liền treo bảng, chính thức khai trương.

Những khách hàng cũ của ngày hôm qua đã dẫn theo không ít người thân và bạn bè đến, trong phút chốc cửa hàng đã chật kín người.

Diệp Tô Tô sắp xếp Vương Cầm đứng ở cửa để đề phòng trộm cắp vặt.

Trương Hồng tương đối nhanh nhẹn, giúp cùng bán hàng ở bên trong.

Cũng may buổi sáng hai người đã ủi được kha khá quần áo, đợt khách cao điểm này coi như đã tẩu tán gần hết hàng.

Sau khi bận rộn xong, Diệp Tô Tô bận rộn tính toán sổ sách ghi chép, đối chiếu số tiền.

Vương Cầm và Trương Hồng lại vội vàng ủi quần áo tiếp, sợ chiều lại có khách đến không đủ hàng để bán....

Cơn sốt khai trương cửa hàng cũng chỉ duy trì được khoảng một tuần lễ, sau đó lượng khách dần ổn định lại.

Chỉ trong vòng 7 ngày ngắn ngủi đã thu về gần 3000 đồng.

Sau đó lượng khách ổn định, doanh thu mỗi ngày d.a.o động từ 50 đến 100 đồng.

Diệp Tô Tô lại liên hệ với chị Hứa lấy thêm một lô hàng mùa thu, phía chị Hứa còn bảo sẽ gửi bưu điện một ít mẫu mã sản phẩm mới, lúc nào cần thì trực tiếp báo mã hàng là được.

Việc này lại tiết kiệm được không ít công sức.

Trong vòng nửa tháng, Vương Cầm và Trương Hồng đã thành thạo quy trình trông tiệm rồi.

Công việc hàng ngày là giới thiệu kiểu dáng cho khách, ủi quần áo, bán hàng và ghi chép sổ sách tương ứng.

Vì giá cả đều đã cố định, quần áo cũng có số lượng thống nhất nên sổ sách rõ ràng rành mạch, không lo không khớp.

Diệp Tô Tô bận rộn nửa tháng trời, không có thời gian đưa các con đi chơi, nhân lúc được nghỉ, cô đưa các con đi công viên giải trí.

Gần đây trời trở lạnh, cô lại mua cho các con vài bộ quần áo thay mùa.

U Nhiên mua được chiếc kèn Harmonica yêu thích, Như Phong mua một cây b.út máy hàng hiệu, các con đều rất vui vẻ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 96: Chương 96 | MonkeyD