Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 101
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:28
“Sau này...”
Trí Phương quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của ông, bắt đầu hết vòng đột phá kỹ thuật này đến vòng khác cho đến thành công của ngày hôm nay.
Thẩm An Minh đầu tư như vậy là đã cược thắng rồi, thuận lợi cùng Lục Trạm và những người khác kiếm được tiền đầy túi.
Nên sau này mỗi dịp lễ tết lúc phát bao lì xì cho mấy đứa cháu ngoại ông cũng chẳng hề keo kiệt chút nào, hào phóng không chịu nổi, vừa ra tay đã là một tờ séc trị giá mười triệu tệ.
Khiến Thẩm Dao thèm thuồng không chịu nổi đòi ông cũng phải phát cho cô nữa.
Trước chuyện này Thẩm An Minh chỉ lẳng lặng đáp:
“Tiền của con rể chẳng phải về cơ bản đều giao cho con quản sao?
Con cũng chẳng thiếu mười triệu này làm gì.”
Thẩm Dao:
!!!
“Cái này có giống nhau đâu!
Ba à, ba không thể chỉ mải lo cho cháu ngoại mà bỏ qua con được, con cũng muốn có bao lì xì.”
Tiền tự nhiên mà có được thì sao giống nhau được chứ?
Vả lại cô cứ thích cùng ba mình đôi co như vậy đấy.
Mấy đứa nhỏ đáng yêu đứng một bên sau khi nghe thấy mẹ và ông ngoại đòi bao lì xì liền lần lượt giơ bao lì xì đang cầm trong tay cho Thẩm Dao, cất tiếng gọi sữa rỡ:
“Mẹ ơi, của con cho mẹ này.”
“Mẹ ơi, của con cũng cho mẹ này.”
“Của con chính là của mẹ ạ.”
Thẩm Dao nhìn mấy đứa nhỏ ngoan không chịu nổi, trên mặt thoáng hiện một nụ cười an lòng.
Cô phối hợp nhận lấy bao lì xì trong tay chúng, dịu dàng nói:
“Cảm ơn các bảo bối nhé, các con còn nhỏ mẹ cứ giữ hộ cho trước đã, đợi sau này các con lớn rồi mẹ sẽ đưa lại hết cho các con.”
Các bé cười híp mắt đồng thanh đáp:
“Vâng ạ mẹ ơi.”
Thẩm An Minh đứng một bên:
...
Được rồi, đến cuối cùng chẳng phải đều chui hết vào túi con gái ông sao?
Thế mà mấy đứa nhỏ này còn mặt mũi ngây thơ chẳng hay biết gì cả.
Ông nghĩ nghĩ vẫn không kìm được lên tiếng:
“Con cũng đừng có thấy con cái còn nhỏ mà nốt trọn hết đấy nhé, mỗi một khoản này ba đều ghi nhớ hết cả đấy.”
Thẩm Dao mỉm cười:
“Ba xem con có phải hạng người như vậy không?”
Thẩm An Minh không hề do dự:
“Phải.”
Thẩm Dao:
...
Đúng lúc này Lục Trạm đi tới, Thẩm Dao không kìm được cùng anh phàn nàn trực diện về sự định kiến của Thẩm An Minh dành cho cô.
Lục Trạm cười mỉm thân mật ôm lấy cô, rồi xoa xoa từng cái đầu nhỏ của các bé, dịu dàng nói:
“Vợ ơi, anh thấy lúc các con đưa cho em đều là cam tâm tình nguyện mà.”
Thẩm Dao:
“Chúng còn nhỏ như vậy sao anh biết được suy nghĩ của chúng chứ?”
Lục Trạm dịu dàng mỉm cười kề sát tai cô nhỏ giọng nói một câu:
“Vì chúng cũng giống anh vậy, đều yêu em, yêu em rất nhiều rất nhiều.”
Chương 163 Sau khi chung sống, cô được niên hạ sói con cưng chiều đến điên 42
Thoáng cái các con của Thẩm Dao và Lục Trạm đều đã đến tuổi đi nhà trẻ.
Vào ngày chính thức nhập học này.
Nhà họ tổng cộng có ba chiếc xe xuất phát, có thể nói là cả gia đình đông đủ, rầm rộ cùng ra quân, từ già đến trẻ còn dắt theo cả Lucky nữa.
Ba chiếc xe này lần lượt chở:
Thẩm Dao, Lục Trạm, ba bé nhỏ ở ghế sau;
Thẩm An Minh, Bạch Ngữ Ngưng;
Ba Lục, mẹ Lục, ông nội Lục, bà nội Lục, Lucky.
Thẩm Dao nhìn mỗi chiếc xe đều ngồi chật ních người không nhịn được bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng lát nữa đưa các con nhập học.
Nghĩ chắc chắn sẽ rất náo nhiệt đây.
Sau khi xe bắt đầu lăn bánh Thẩm Dao quay đầu lại dịu dàng dặn dò ba bé nhỏ ngoan ngoãn:
“Đóa Đóa, Thần Thần, Khả Khả, những lời mẹ dặn các con mấy ngày qua các con đều nhớ rõ hết chưa?”
“Đến nhà trẻ rồi không cần phải sợ hãi vì không thấy ba mẹ đâu nha, cũng đừng có khóc lóc om sòm biết chưa?”
“Nếu nhớ ba mẹ rồi có thể dùng đồng hồ nhỏ gọi điện cho bọn mẹ.”
Lục Trạm đang lái xe cũng không quên dặn dò theo:
“Có chuyện gì có thể gọi cho ba mẹ bất cứ lúc nào, bọn mẹ vẫn luôn ở đây mà.”
Đóa Đóa:
“Ba mẹ ơi con đều nhớ rõ hết rồi ạ, con nhất định sẽ không khóc đâu, cũng không la hét om sòm.”
Thần Thần:
“Vả lại chúng con có chuyện cũng có thể tìm cô giáo nói mà, đâu cần phải khóc nhè chứ.”
Khả Khả nhỏ nhất:
“Ba mẹ ơi có anh trai chị gái đi học cùng con, con chẳng thấy sợ hãi chút nào cả.”...
Sau khi đến nhà trẻ.
Thẩm Dao và Lục Trạm dẫn các con đến chỗ cô giáo để điểm danh.
Cô giáo nhìn cả gia đình nhan sắc cực phẩm trước mặt nhất thời không phản ứng kịp.
Cho đến khi nghe thấy các bé cất tiếng gọi sữa rỡ chủ động chào:
“Chào cô giáo ạ.”
Cô mới rốt cuộc phản ứng lại được, đón lấy chúng từng đứa một để đối soát thông tin.
Xung quanh toàn là tiếng khóc lóc và la hét của đủ loại trẻ con, ồn ào náo nhiệt không thôi nhưng mấy cái nhóc con này lại khá là bình tĩnh.
Đóa Đóa:
“Ba mẹ ơi chúng con đi vào đây ạ, ba mẹ đừng có nhớ chúng con quá nhé.”
Thần Thần:
“Chiều nhớ đến đón chúng con đúng giờ đấy nhé, đừng có quên chúng con đấy.”
Khả Khả:
“Ái chà suýt nữa thì quên sờ sờ Lucky ngoan, Lucky mau lại đây nào.”...
Sau khi rốt cuộc đã đưa được các con vào trong trường Thẩm Dao và Lục Trạm cùng Thẩm An Minh, Bạch Ngữ Ngưng, ba Lục mẹ Lục, ông bà nội Lục đứng ở hàng rào sắt chăm chú dõi theo bóng lưng của các con.
Cứ thấy rõ ràng chúng vẫn còn nhỏ như vậy mà đã phải đeo cặp sách nhỏ chính thức bắt đầu bước chân đầu tiên trước khi bước vào xã hội rồi.
Hơn nữa cứ thế dần dần chúng sẽ lớn khôn thôi.
Ông bà nội Lục còn âm thầm lau nước mắt thấy rất không nỡ xa các con.
Thẩm Dao thấy vậy an ủi họ:
“Không sao đâu ông bà ơi, chiều là chúng ta lại đón các con về nhà rồi.”
Nói xong cô nhìn sang Lục Trạm đang định bảo anh cũng an ủi ông bà một chút thì bất thình lình nhìn thấy vành mắt đỏ hoe và những giọt nước mắt rơi xuống của anh.
Thẩm Dao:
!!!
Chuyện gì thế này?!
Vừa nãy trên xe anh chẳng phải vẫn còn rất bình tĩnh và điềm đạm sao?
Hơn nữa lúc giao con cho cô giáo trông anh cũng chẳng có vẻ gì là buồn bã cả.
Sao lúc này bỗng dưng lại rơi nước mắt rồi?
Bao nhiêu năm qua ngoài đợt cô sinh con anh có rơi nước mắt ra thì Thẩm Dao hầu như vẫn chưa từng thấy anh có lúc như thế này bao giờ.
“Lục Trạm không sao đâu mà, lát nữa thôi là chúng ta đi đón các con tan học rồi.”
Cô nhỏ giọng an ủi.
Lục Trạm âm thầm lau đi nước mắt giọng khàn khàn ừ một tiếng.
Luận về việc chăm con anh thực ra còn chăm nhiều hơn Thẩm Dao đôi chút.
Mỗi một ngày dù có bận rộn đến đâu anh cũng sẽ về đến nhà cùng các con ăn cơm, sau bữa cơm dắt chúng và Lucky đi chơi hoặc ra ngoài tản bộ, rồi dắt chúng đi tắm sau đó kể truyện trước khi đi ngủ cho chúng nghe.
Thẩm Dao thỉnh thoảng vẽ phác thảo hăng say quá nên không tham gia vào những hoạt động này của họ.
Cộng thêm ban ngày cô cũng thường xuyên bận rộn nên tổng thể thời gian ở bên con thực sự không bằng Lục Trạm.
Chỉ là cô không ngờ Lục Trạm lại đột ngột xúc động rơi lệ vào ngày đầu tiên các con đi học nhà trẻ như vậy....
Ngày hôm nay Lục Trạm ở công ty đều có chút không tập trung, thỉnh thoảng lại phải nhìn điện thoại xem có đứa nhỏ nào gọi cho anh không.
Tuy nhiên cho đến lúc sắp tan học rồi vẫn chưa có đứa nhỏ nào gọi điện cho anh cả.
Tâm trạng Lục Trạm rất phức tạp cũng chẳng biết nên vui mừng hay nên buồn bã nữa.
Vẫn chưa đến giờ hẹn cùng Thẩm Dao đi đón các con anh đã không kìm lòng được mà rời khỏi công ty trước.
Hai người gặp nhau sau đó lại gọi điện về nhà bảo mọi người cũng bắt đầu xuất phát luôn.
Buổi đưa đón ngày đầu nhập học này vẫn là cả gia đình cùng ra quân, vả lại họ cũng đã sớm đợi sẵn để đi đón các cục cưng bảo bối rồi.
Sau khi rốt cuộc đón được các con về cái là làm cho người lớn đều kích động không thôi, không kìm được mà cứ hết hôn lại ôm quan tâm xem cảm nhận của chúng ngày hôm nay ở nhà trẻ như thế nào.
Chương 164 Sau khi chung sống, cô được niên hạ sói con cưng chiều đến điên 43
Các bé hào hứng kể cho người lớn nghe những chuyện thú vị xảy ra ở nhà trẻ, dáng vẻ như chẳng muốn dừng lại.
Thẩm Dao và Lục Trạm lúc này mới rốt cuộc yên tâm rồi, xem ra chúng đều thích nghi khá tốt.
Buổi tối.
Sau khi Lục Trạm kể xong câu chuyện nhỏ cho các con liền đắp chăn cẩn thận cho từng đứa một, sau đó tắt đèn đi ra khỏi phòng.
Anh đi thẳng đến phòng làm việc chuyên dụng của Thẩm Dao, vừa gõ cửa đã nghe thấy tiếng Thẩm Dao bảo anh đi vào.
Lục Trạm đẩy cửa phòng làm việc đi vào sau đó tiện tay đóng cửa lại, vừa đi về phía Thẩm Dao vừa ám chỉ:
“Vợ ơi các con đều ngủ rồi.”
Thẩm Dao cười híp mắt ngoắc ngoắc tay với anh dịu dàng nói:
“Ngủ hết rồi sao?
Vậy anh mau qua đây đi chồng yêu ~ Chuyện đã hứa với em chúng ta bây giờ bắt đầu thôi nào.”
Mặt Lục Trạm đỏ bừng khẽ gật gật đầu.
Nụ cười trên mặt Thẩm Dao càng lớn hơn chỉ chỉ vào một khoảng trống đã được dọn ra ở phía trước nói với Lục Trạm:
“Chồng ơi anh cởi xong rồi thì đứng ra chỗ đó đi, khẽ tựa vào góc tường cố gắng giữ trạng thái thả lỏng nhé.”
Ngón tay Lục Trạm đang đặt ở cúc áo khựng lại mím môi hỏi:
“Vợ ơi có cần cởi hết không?”
Thẩm Dao khẽ khắng một tiếng đáp:
“À... cái đó thì không cần đâu, ít nhất cũng phải để lại cho anh cái quần lót chứ.”
Lục Trạm hiểu rồi thế là bắt đầu thong thả cởi bỏ quần áo trên người chỉ còn lại một chiếc quần lót.
Đợi anh tạo dáng xong Thẩm Dao liền bắt đầu nhanh ch.óng phác họa ra thân hình cao lớn cường tráng và những múi cơ rõ rệt của anh trên giấy vẽ.
Đúng vậy chuyện cô bảo Lục Trạm hứa với mình chính là làm mẫu thân thể người cho cô một lần để cô vẽ thêm vài bức tranh tiện cho việc thiết kế đồ nam sau này có thêm nhiều cảm hứng hơn.
Phải thừa nhận một điều rằng vóc dáng của Lục Trạm thực sự rất đẹp.
Đã kết hôn được mấy năm rồi cơ bắp trên người anh càng lúc càng vạm vỡ và săn chắc, đặc biệt là phần cánh tay và thắt lưng....
Sau khi liên tiếp vẽ xong mấy bức tranh Thẩm Dao thấy cũng hòm hòm rồi liền bảo Lục Trạm mặc quần áo vào.
Lục Trạm vận động vài cái c-ơ th-ể đang cứng đờ nói với Thẩm Dao:
“Không cần mặc nữa đâu.”
Thẩm Dao:
!
Ngay sau đó liền nghe thấy Lục Trạm khẽ cười nói:
“Ở đây... chỗ em làm việc bình thường...”
Thẩm Dao:
!!......
Ngày hôm sau Lục Trạm từ sáng sớm đã bế Thẩm Dao quay về phòng, sau đó một mình đi xuống phòng bếp dưới lầu trông có vẻ một gương mặt thần thanh khí sảng.
