Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 100
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:28
“Đến bước này anh mới cuối cùng cảm thấy chắc chắn hơn đôi chút....”
Vài ngày sau mẹ Lục, bà Văn Hân mang theo túi lớn túi nhỏ từ nước M vội vàng quay về để hỗ trợ Lục Trạm cùng chăm sóc Thẩm Dao.
Tính tình Văn Hân rất ôn hòa, làm việc gì cũng không vội không vàng, hơn nữa rất có ý thức về ranh giới, chung sống mang lại cảm giác rất thoải mái.
Thẩm Dao và mẹ chồng chung sống cảm thấy cũng rất tốt.
Lại qua vài ngày nữa ông bà nội Lục cũng đi theo sang đây, người già rất mong chờ sự ra đời của mấy đứa chắt nhỏ, thậm chí không đợi được đến lúc chúng chào đời đã vội vã sang trước rồi.
Để cho tiện bọn họ mua luôn một căn biệt thự ở gần đó, bình thường cứ ở bên đó thỉnh thoảng lại sang thăm Thẩm Dao, trò chuyện với cô.
Ngoài ra bọn họ còn thường xuyên tặng rất nhiều quà cáp quý giá cho Thẩm Dao và em bé, Thẩm Dao nhận quà đến mỏi cả tay, chưa kể bọn họ còn âm thầm chuyển tiền vào thẻ ngân hàng của cô nữa.
Thẩm Dao nhìn số dư thẻ ngân hàng ngày một tăng lên nụ cười trên mặt cũng càng lúc càng nhiều, tình yêu nặng trĩu này cô hiểu mà.
Thoáng cái đã đến ngày Thẩm Dao sinh em bé.
Vì có hệ thống và đạo cụ bảo vệ hỗ trợ nên cô sinh thực sự không có cảm giác chân thực và đau đớn gì cả, chỉ cảm thấy giống như đột nhiên vài cái là mấy đứa nhỏ đều sinh xong rồi.
Giả sử nếu không có hệ thống ở đó thì chắc cô vẫn không muốn sinh con cho lắm nhỉ?
Nhưng chuyện này trong cuộc sống hiện thực là căn bản không thể xảy ra, nên sau khi sinh xong cô vẫn làm ra vẻ mặt rất đau đớn và dằn vặt rồi nheo mắt ngủ thiếp đi.
Ai ngờ vẻ mặt đau đớn ngủ thiếp đi này của cô trực tiếp dọa sợ Lục Trạm, anh bủn rủn cả hai chân quỳ sụp xuống đất, sắc mặt cả người đều trở nên trắng bệch, hai mắt tối sầm suýt chút nữa mất đi ý thức mà ngất xỉu.
Mọi người có mặt:
???
Ông bà nội Lục vội vàng đi tìm bác sĩ bảo họ xem thử xem cháu trai có cần cấp cứu một chút không, trạng thái của nó trông có vẻ rất tồi tệ.
Bác sĩ:
???
Ông cố gắng bình tĩnh nói với họ:
“Cậu ấy chỉ là nhất thời chịu kích động, cảm xúc d.a.o động mạnh thôi, đợi thư giãn một chút nghỉ ngơi là ổn ngay, không cần tiến hành cấp cứu đâu ạ.”
Ông bà nội Lục bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Dao nghe thấy động tĩnh liền mở mắt ra nhìn về phía Lục Trạm, chỉ thấy cả người anh được dìu ngồi xuống ghế, khuôn mặt đầy vẻ trắng bệch và sợ hãi.
Đợi đến khi anh cuối cùng cũng hồi phục lại tinh thần mới đi đến bên cạnh Thẩm Dao, hết lần này đến lần khác khẽ hôn lên trán cô, xót xa nói:
“Dao Dao vất vả cho em rồi, sau này chúng ta không sinh nữa nhé.”...
Ngày Thẩm Dao xuất viện trong phòng bệnh bày biện chỉnh tề ba chiếc nôi xách tay, trong mỗi chiếc nôi đều có một em bé đáng yêu đang ngủ say sưa.
Lần này cô sinh được hai bé gái và một bé trai.
Chương 161 Sau khi chung sống, cô được niên hạ sói con cưng chiều đến điên 40
Một thời gian sau khi xuất viện về nhà Thẩm Dao bắt đầu nhận thấy con cái nhiều quá, mỗi lần cùng luân phiên cho chúng b-ú đều mệt đến rã rời.
Cô đem nỗi khổ tâm của mình nói cho Lục Trạm biết.
Lục Trạm nghĩ ra một cách nói với Thẩm Dao bảo cô cứ cho sữa vào một cái bình lớn rồi anh lại phân ra các bình sữa nhỏ hơn để cho từng bé b-ú một.
Thẩm Dao thấy có thể thử một phen thế là thử làm như vậy, phát hiện đúng là đỡ tốn sức hơn cô tự mình cho từng đứa b-ú nhiều.
Quen với mô hình như vậy rồi lúc các bé đói bụng phản ứng đầu tiên đều là tìm Lục Trạm - người mỗi ngày đều cầm bình sữa bế chúng cho b-ú.
Thẩm Dao:
!!!
Luận xem mẹ thực sự của các con là ai?
Bố bỉm sữa Lục Trạm đã online.
Nhưng nhờ vậy cô thực sự thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút, khi đối mặt với mấy đứa nhỏ đang há miệng chờ ăn không còn sự lo lắng và luống cuống tay chân khi cho b-ú nữa.
Hơn nữa cô thấy Lục Trạm còn kiên nhẫn hơn cô nhiều, lúc cho con b-ú vừa tỉ mỉ vừa nghiêm túc, còn biết quan sát và ghi chép lượng b-ú cũng như thời gian b-ú của chúng để tìm ra quy luật trong đó.
Sau đó trong một ngày Lục Trạm ngoài việc chăm sóc tốt cho các con ra thì dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc và ở bên Thẩm Dao, phàm việc gì cũng đích thân làm lấy.
Mấy dì giúp việc được thuê trong nhà thấy vậy đều thấy ngại ngùng hẳn lên, họ cảm thấy Lục Trạm thuê họ dường như chẳng giúp được việc gì cả cứ như đang nhận lương không vậy.
Lục Trạm nói với họ rằng anh đang tranh thủ lúc bản thân có thời gian để cố gắng chăm sóc vợ và các con, đợi sau này bận rộn lên thì chủ yếu sẽ giao lại cho họ lo liệu.
Các dì bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm vì không làm việc mà nhận tiền thì lòng họ cũng không thấy thanh thản....
Lúc các bé được năm tháng tuổi Thẩm Dao và Lục Trạm quyết định cai sữa cho chúng, sau này không cho b-ú sữa mẹ nữa mà chỉ cho uống sữa bột thôi.
Lúc mới đầu cai sữa các bé vẫn chưa thể chấp nhận được nhưng thời gian lâu dần cũng bắt đầu thích nghi được.
Sau khi chúng có thể chấp nhận việc mình chỉ uống sữa bột Thẩm Dao cảm thấy bản thân cuối cùng mới như được khôi phục tự do vậy, có thể tùy ý bắt đầu bận rộn với công việc của mình.
Hơn nữa cai sữa còn có một điểm tốt đó là Thẩm Dao thỉnh thoảng có thể trực tiếp giao con cho ông bà ngoại ông bà nội của chúng.
Ví dụ như hôm nay chúng được ông bà ngoại đón về nhà chăm sóc một hai ngày, rồi cách vài ngày lại được ông bà nội cụ nội cụ ngoại đón về bên họ ở chăm sóc một hai ngày.
Hơn nữa dì giúp việc trong nhà cũng sẽ đi theo các bé sang bên đó nên hoàn toàn không phải lo lắng chuyện có chăm sóc nổi hay không.
Thực sự có tình huống gì không lo xuể thì cứ trực tiếp đưa các bé về nhà là được dù sao ở cũng gần nhau.
Nhưng hiện tại mà xem về cơ bản đều không xuất hiện vấn đề gì cả.
Hơn nữa các bé cũng có thể cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc mà ông bà ngoại ông bà nội cụ nội cụ ngoại dành cho chúng nên cũng thích ở bên họ....
Mỗi lần các bé không có nhà Lục Trạm sẽ tranh thủ cơ hội cùng Thẩm Dao tận hưởng thế giới hai người.
Khi cảm giác quen thuộc trước kia quay trở lại Thẩm Dao bấy giờ mới rốt cuộc yên tâm rồi....
Đến lúc tiệc sinh nhật một tuổi của các bé kết thúc Thẩm Dao và Lục Trạm nói với ông bà nội ông bà ngoại của chúng rằng họ muốn đi du lịch tuần trăng mật một thời gian, hỏi xem họ có thể hỗ trợ trông cháu được không.
Họ chẳng cần suy nghĩ gì mà đồng ý ngay lập tức vì bình thường họ cũng chẳng thiếu lúc luân phiên trông cháu, các bé cũng có thể quen với việc ở bên họ chứ không khóc lóc đòi ba mẹ.
Thế là đôi vợ chồng trẻ vui vẻ thu dọn hành lý chuẩn bị xuất phát.
Hành lý lần này rất nhiều.
Trong đó có năm chiếc vali riêng biệt dùng để đựng những bộ váy cưới mà Lục Trạm hằng mong đợi.
Điểm dừng chân đầu tiên của tuần trăng mật bọn họ chọn một nơi phong cảnh hữu tình khá yên tĩnh trong nước.
Năm bộ váy cưới đó cuối cùng mỗi một bộ đều phát huy được tác dụng mà nó nên phát huy....
Điểm dừng chân thứ hai của tuần trăng mật là ở Maldives.
Chương 162 Sau khi chung sống, cô được niên hạ sói con cưng chiều đến điên 41
Trên hòn đảo xinh đẹp Thẩm Dao diện một chiếc váy dài vừa nhàn nhã tản bộ trên bãi biển vừa mỉm cười nhìn vào ống kính trong tay Lục Trạm.
Lục Trạm nghiêm túc tỉ mỉ tìm góc chụp bắt trọn từng khoảnh khắc thư giãn và tự nhiên nhất của cô.
Đến cuối cùng lúc Thẩm Dao kiểm tra thành quả của anh phát hiện ra những bức ảnh anh chụp ra hầu như tấm nào cũng đều rất đẹp.
Thế là không chút đắn đo khen ngợi anh:
“Chồng ơi chụp đẹp quá đi mất, anh giỏi thật đấy, siêu tuyệt vời luôn!
Em yêu anh quá đi.”
Lục Trạm cười nói:
“Nếu em thích thì sau này mỗi ngày anh đều giúp em chụp thật nhiều ảnh nhé.”
Thẩm Dao cười gật gật đầu nói:
“Được ạ, vừa hay lần này em mang theo rất nhiều bikini sang đây mà vẫn chưa mặc ra chụp ảnh tấm nào cả?”
Lục Trạm ngẩn ra:
“Mấy bộ đó... em định mặc ra ngoài sao?”
Thẩm Dao chớp chớp mắt có chút kỳ lạ:
“Đúng vậy, nếu không em mang theo nhiều bộ như vậy làm gì chứ?”
Lục Trạm mím môi nhỏ giọng nói:
“Anh còn tưởng em định mặc riêng cho anh...”
Thẩm Dao nhướng mày hỏi:
“Mặc riêng cho anh làm gì cơ?”
Lục Trạm:
“Ừm.”
Thẩm Dao:
???...
Hai mươi ngày sau đó Thẩm Dao và Lục Trạm lại lần lượt đi du lịch thêm vài quốc gia khác tiếp tục hành trình tuần trăng mật, rồi mới mãn nguyện quay về nước.......
Ba năm sau.
Sự nghiệp của Lục Trạm càng làm càng lớn, phát triển cũng ngày càng tốt hơn, robot nhỏ của Trí Phương đã lặp lại phiên bản qua mấy đời rồi, đời sau lại thực dụng và mạnh mẽ hơn đời trước.
Họ thậm chí còn nghiên cứu ra loại robot giúp việc gia đình đặc biệt thông minh và linh hoạt, sau khi vượt qua nhiều vòng thử nghiệm đã chính thức đưa vào thị trường, với trình độ kỹ thuật và tính thực dụng vượt xa các công ty cùng ngành khác nghiên cứu ra loại robot giúp việc gia đình tương tự, đã nhận được sự công nhận của thị trường.
Cũng vì thế khối tài sản tích lũy được trong tay anh đã đủ để cho người thân cả đời này đều sống trong nhung lụa và an ổn.
Ba năm này người tiến bộ không chỉ có một mình Lục Trạm.
Người vẫn luôn nỗ lực tiến về phía trước còn có Thẩm Dao.
Ngoài việc kiên trì thiết kế ra những bộ trang phục mới lạ và thỉnh thoảng tham gia các cuộc thi thiết kế thời trang ra, cô còn thực hiện khảo sát đầy đủ cho vài thành phố khác mà cô thấy hứng thú, rồi lần lượt mở thêm năm cửa hàng mới ở đó.
Điều đáng mừng là một năm trước rốt cuộc cô cũng giành được giải Vàng của cuộc thi thiết kế thời trang có hàm lượng vàng cao nhất đó, với dòng trang phục thiết kế mới 【 Chớm thu rực rỡ 】, cô đã nhận được sự chú ý của mọi người....
Còn một chuyện nữa cũng rất đáng để nói đó chính là ——
Hai năm trước Lục Trạm và Hạ Minh vì muốn thu mua một lô lớn nguyên vật liệu nghiên cứu phát triển mới có giá thành rất đắt đỏ mà đi khắp nơi kéo đầu tư.
Lúc đó anh và Hạ Minh liên tiếp vấp phải khó khăn, nguyên nhân chủ yếu là lô thu mua này của bọn họ cần bỏ ra một khoản chi phí cực lớn nhưng lại không thể đảm bảo thành quả và lợi nhuận mà nó mang lại.
Thậm chí... còn có khả năng sẽ thất bại.
Nên trước khoản chi phí cực lớn như vậy và thành quả hoàn toàn không chắc chắn, các nhà đầu tư lần lượt chùn bước.
Trong hoàn cảnh khó khăn như vậy chỉ duy nhất có một người đứng ra từ lĩnh vực khác bày tỏ nguyện vọng sẵn sàng ủng hộ họ.
Người đó chính là Thẩm An Minh.
Thẩm An Minh sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng đã lựa chọn tin tưởng và kỳ vọng vào con rể, thế là đầu tư một khoản tiền cực lớn vào Trí Phương, giúp họ vượt qua được khó khăn lần này, cũng là đặt cược xem họ có thể nhân cơ hội này nhảy vọt lên vài bậc hay không.
