Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 209
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:14
“Sau khi Thẩm Dao bận rộn xong những việc trong bếp, nàng rửa tay rồi đi qua kho chứa đồ bên kia giúp một tay.”
Mặc Lâm lặng lẽ đi theo sau lưng nàng, chậm rãi bay tới.
Thẩm Tuân và Thẩm Thanh đã hoàn thành được gần một nửa công việc rồi.
Thấy Thẩm Dao và Mặc Lâm đi tới, Thẩm Tuân đứng thẳng dậy, lau mồ hôi trên mặt nói:
“Đúng là không dọn thì không biết, dọn một cái mới giật mình đấy, căn phòng này vậy mà lại có nhiều thứ có thể bỏ đi được đến thế.”
Thẩm Thanh mệt lử cả người, lúc này cũng dừng động tác tay lại, than thở:
“Đúng đó, có những thứ cất giữ lâu quá rồi, chẳng biết đã để được bao nhiêu năm nữa, về cơ bản đều đã tự mục nát hết cả rồi, cứ mang thẳng ra ngoài vứt đi thôi.”
Mặc Lâm biết bọn họ đang dọn dẹp gian phòng mà hắn sẽ ở sau này nên đã nói một câu:
“Mọi người vất vả rồi.”
Thẩm Tuân xua xua tay nói:
“Vốn dĩ là do chúng ta tiếp đãi không chu đáo, lúc này coi như đang bù đắp thôi mà, vả lại cho dù cậu không tới thì tụi tôi cũng sớm đã nên dọn dẹp lại gian phòng này một phen rồi.”
Nói đoạn nàng liền chỉ chỉ vào chiếc giường đã được dọn trống ở gần cửa sổ nói:
“Cái giường đó chính là nơi cậu ngủ sau này đấy, yên tâm đi, hôm nay tụi tôi nhất định sẽ dọn dẹp sạch sẽ căn phòng này, còn sắp xếp lại giường chiếu thật t.ử tế, đảm bảo cậu có thể nghỉ ngơi thật tốt.”
Mặc Lâm:
“Cảm ơn.”......
——————
Mặc Lâm của một thời gian sau đó:
“Mỗi ngày đều muốn chen chúc cùng một gian phòng, cùng một chiếc giường và cùng một tấm chăn lông thú với vợ.”
Chương 329 Thế giới thú nhân:
Mặc Long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (19)
Đến gần trưa, kho chứa đồ cơ bản đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Thấy sắp đến giờ ăn trưa, Thẩm Dao liền nói:
“Em đi nấu cơm đây.”
Sau đó nàng lại khẽ chọc chọc Mặc Lâm, nói:
“Em cứ ở lại đây đi, xem xem trong phòng còn chỗ nào cần điều chỉnh không, hoặc xem có thiếu thốn thứ gì không.”
Đôi mắt đen láy của Mặc Lâm khẽ động đậy, nói:
“Không cần điều chỉnh đâu, cũng chẳng thiếu thứ gì cả.”
Thẩm Dao hiểu ý nói:
“Được rồi, vậy em cứ ở đây nghỉ ngơi đi, chị đi đây.”
Nhưng ngay sau đó Mặc Lâm liền xòe nhẹ cái móng nhỏ ra, nhanh ch.óng vỗ vỗ đôi cánh bé xíu bay về phía nàng.
Thẩm Dao không hiểu sao lại thấy bị đốn tim bởi vẻ đáng yêu đó, không kìm được mà đưa tay ra đón lấy hắn, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng hơn mấy phần nói:
“Chị đi làm món thịt ngon đây, em cứ ở đây đợi nhé, nhanh thôi sẽ xong ngay.”
Mặc Lâm lắc lắc đầu, khẽ nói:
“Tôi đi cùng cô.”
Thẩm Dao còn đang định lúc áp chảo bít tết sẽ lén lút rắc thêm chút đồ vào mà, tất nhiên là không muốn hắn đi theo cùng rồi, thế là chẳng thèm suy nghĩ đã trực tiếp từ chối luôn:
“Không được đâu, chị thích nấu cơm một mình cơ.”
Mặc Lâm mím mím môi, một lát sau mới lặng lẽ vỗ đôi cánh bé xíu từ trong lòng nàng lùi ra, rồi xoay người quay lưng về phía nàng bay đi mất.
Cái bóng lưng đó, nói sao nhỉ……
Thẩm Dao nhướng mày, khẽ mỉm cười, nếu nàng nhìn không lầm thì hắn dường như còn có chút tủi thân nữa?
Lại còn pha chút không thể tin nổi?
Có lẽ còn có chút buồn bực nữa.
Nhìn thế này thì cái cậu nhóc này dường như còn khá dễ giận dỗi âm thầm nhỉ?
……
Trong bếp, Thẩm Dao dùng con d.a.o có ngoại hình rất giống đ-á nhọn mà hệ thống đã tìm cho, dứt khoát cắt thái các loại gia vị phụ trợ.
Những gia vị này đều là những loại thực vật hương liệu có thể ăn được với mùi thơm nồng nàn mà nàng đã nhờ hệ thống tìm giúp ở vùng lân cận sau khi hái xong hoa T.ử Minh, bây giờ đem ra làm cùng với thịt là vừa khéo.
Chẳng mấy chốc trong bếp đã ngập tràn tiếng xèo xèo của dầu mỡ và mùi thơm của bít tết áp chảo, cùng với một số mùi hương đặc biệt của các loại hương liệu.
Nàng đem số thịt bò này lần lượt làm thành bít tết chín tái và chín vừa, bởi vì Thẩm Tuân và Thẩm Thanh thích cảm giác ăn vào có độ sống hơn, còn bản thân nàng thì lại thích chín hơn một chút.
Chỉ là không biết chú rồng nhỏ kia thiên về khẩu vị nào nhỉ?
Thẩm Dao suy nghĩ một lát, vẫn quyết định làm cả hai loại thật nhiều, đảm bảo sẽ cho hắn ăn no căng bụng thì thôi.
Trong kho chứa đồ.
Thẩm Tuân sau khi đã lau chùi toàn bộ căn phòng thêm mấy bận nữa mới trải giường chiếu cho Mặc Lâm, nói:
“Đã dọn dẹp sạch sẽ hết rồi đấy, sau này đây chính là phòng của cậu, hy vọng cậu có thể ở quen.”
Mặc Lâm vẫn khách sáo như mọi khi:
“Vâng, cảm ơn cô.”
Thẩm Tuân:
“Cậu cứ ở lại đây xem tiếp đi nhé, nếu còn cần gì thì có thể nói với tôi bất cứ lúc nào.
Tôi qua bếp xem Dao Dao có cần giúp đỡ gì không đã.”
Nói xong nàng liền khép cửa lại rồi bước ra ngoài, còn mang theo cả Thẩm Thanh đang tựa lưng vào tường nghỉ ngơi đi cùng nữa.
Mặc Lâm gật gật đầu, xem xét qua cách bài trí cơ bản trong phòng, rồi lại bay đến bên tấm chăn lông thú trên giường, khẽ cúi người xuống ngửi ngửi mùi hương trên đó, nhàn nhạt không mùi, hoàn toàn khác hẳn với tấm chăn mà đêm qua hắn đắp.
……
Khi những món ăn nóng hổi thơm phức được bưng lên bàn, trước mặt Thẩm Dao, Thẩm Tuân và Thẩm Thanh mỗi người đều được bày một đĩa thịt, trong đĩa còn có một ít rau trông xanh mướt.
Nhưng trước mặt Mặc Lâm lại được bày tận hai đĩa thịt, nhiều hơn bọn họ một đĩa.
Nhìn kỹ lại thì hai đĩa thịt đó rõ ràng là khác nhau, một đĩa là chín tái, còn đĩa kia là chín vừa.
Thẩm Dao giải thích:
“Chị không biết em thích loại nào hơn nên đã đặc biệt chuẩn bị cho em hai loại khác nhau đấy, em tự mình xem xem thích ăn loại nào hơn thì cứ ăn nhiều vào nhé, vạn lần không được để bụng đói đâu đấy.”
Sự cân nhắc chu đáo, sự chuẩn bị tận tâm, sự quan tâm ôn hòa, sự đối đãi đặc biệt……
Đôi mắt Mặc Lâm khẽ lóe lên, cảm giác nghẹn uất trong lòng sớm đã tan thành mây khói.
Sau một hồi im lặng, hắn chậm rãi mở miệng nói:
“Thực ra tôi... loại nào cũng được cả.”
Thẩm Dao mỉm cười, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật thắc mắc hỏi:
“Thật là loại nào cũng được sao?
Dễ nuôi thế à?
Vậy trước đây khi em ở Long tộc thì thường ăn những gì?”
Mặc Lâm khựng lại, thực ra hắn cũng chẳng phải loại thịt nào cũng ăn.
Chỉ là hắn dường như có một sự tin tưởng rất lớn dành cho Thẩm Dao, dường như bất kể nàng làm món gì thì hắn cũng đều có thể chấp nhận được vậy.
Thật kỳ lạ, dường như đây là lần đầu tiên hắn dễ dàng tin tưởng một thú nhân đến thế.
Hắn mím mím môi, lựa lời đáp lại nàng:
“Trước đây tôi cũng ăn thịt.”
Nhưng lại khá nhạy cảm với cảm giác ăn vào và hương vị của thịt nên sẽ có chút kén chọn.
Câu này đã bị hắn nuốt ngược vào trong.
Thẩm Dao không nói gì thêm, chỉ vùi đầu tiếp tục ăn bít tết áp chảo.
Đến khi nàng lại dời sự chú ý qua phía Mặc Lâm thì hắn đã ăn hết một nửa mỗi đĩa bít tết bò trước mặt rồi, đồng thời cái móng nhỏ còn đang cầm một miếng thịt, trong miệng cũng đang nhét đầy thức ăn mà lặng lẽ nhai kỹ nuốt chậm.
Thẩm Dao khá là hứng thú nhìn hắn ăn, rồi u u nói:
“Thịt bò ngon không em?
Em thích cách làm nào hơn?”
Mặc Lâm bị nàng nhìn chằm chằm như vậy đột nhiên đỏ bừng mặt, không tự nhiên mà nghĩ thầm có phải mình đã ăn hơi nhiều quá rồi không?
Đợi sau khi nuốt hết thức ăn trong miệng xuống hắn mới đáp lại:
“Đều ngon cả ạ.”
Dường như... còn ngon hơn cả những món ăn làm ở nhà hắn nữa……
Nhưng có chút đáng tiếc là chắc cũng chỉ được thưởng thức nốt mấy ngày này thôi.
Bởi vì sau khi thời kỳ quá độ kết thúc hắn sẽ rời khỏi nơi này, rồi trở về Thung lũng Ánh Trăng tiếp tục ở lại gần suối nông, canh giữ viên Minh Nguyệt Châu đang được tôi luyện đó cho đến khi đủ bốn mươi chín ngày mới rời khỏi vùng đất này.
……
Sau bữa cơm.
Trước cổng nhà họ Thẩm xuất hiện ba bóng dáng quen thuộc, chính là Bạch Diệp, Bạch Nghị và Bạch Thành đã tới.
Bạch Diệp tới chủ yếu là để thăm Mặc Lâm, nàng còn mang theo một chiếc l.ồ.ng tre nhỏ làm quà tặng cho hắn nữa.
Bạch Nghị và Bạch Thành tới là để đích thân mang một số bộ lông thú đã được xử lý xong xuôi qua tặng cho Thẩm Dao.
Thẩm Dao vừa mới dắt Mặc Lâm đi rửa tay xong thì nhìn thấy ba bóng dáng ngoài cổng.
Nàng mỉm cười chào hỏi họ, bảo họ cứ đứng ngoài cửa đợi một lát, rồi tiếp tục lau khô móng rồng nhỏ cho Mặc Lâm.
Dù sao lau cũng đã lau được một nửa rồi, phải lau cho xong mới được.
Bạch Nghị và Bạch Thành đứng ngoài cửa thấy cảnh tượng đó luôn cảm thấy trong lòng có cảm giác kỳ lạ, đặc biệt là khi đối diện với ánh mắt có phần khiêu khích và đắc ý của chú rồng nhỏ kia, cảm giác kỳ quặc trong lòng lại càng nồng đậm hơn.
Bạch Thành là người đầu tiên không nhịn được lên tiếng:
“Thẩm Dao này, em chăm sóc cái thằng nhóc này mà phải tỉ mỉ đến thế sao?
Còn phải lau khô tay cho nó nữa à?”
Bạch Nghị cũng hùa theo nói:
“Đúng thế, thú nhân chúng ta thông thường từ nhỏ đã phải bắt đầu học cách tự lập rồi, đặc biệt là thú đực, cưng chiều quá mức thế này không tốt đâu.”
Nghe vậy Mặc Lâm hất cằm lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai gã thú đực kia.
Hai gã này sao mà thích quản chuyện bao đồng thế không biết?
……
Chương 330 Thế giới thú nhân:
Mặc Long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (20)
Sau khi lau xong móng cho Mặc Lâm, Thẩm Dao liền đi ra mở cửa cho Bạch Diệp, Bạch Nghị và Bạch Thành.
Mặc Lâm lặng lẽ đi theo sau lưng nàng, thỉnh thoảng còn ngẩng cao đầu, nhìn về phía Bạch Nghị và Bạch Thành - hai gã thú đực chướng mắt kia - với vẻ khiêu khích.
Thẩm Dao hoàn toàn không phát hiện ra những hành động nhỏ của hắn, chỉ mỉm cười đáp lại Bạch Nghị và Bạch Thành:
“Lau tay cũng chỉ là chuyện tiện thể thôi mà, chưa đến mức cưng chiều quá đâu ạ.”
Nghe thấy lời này, sự tự tin của Mặc Lâm bỗng chốc tăng vọt, cái cằm nhỏ hếch lên về phía Bạch Nghị và Bạch Thành mang theo một luồng uy nghi sắc sảo, nhắm thẳng về phía họ đang đứng ngoài cửa.
Bạch Nghị và Bạch Thành nhất thời bị nghẹn họng đến mức không nói nên lời, chẳng biết phản bác sao cho phải.
Ừ thì dẫu sao người ta cũng chỉ là một chú rồng nhỏ xíu thôi mà, có lẽ là họ đã quá nóng vội rồi.
Tuy nhiên mục đích chuyến đi lần này của họ cũng không phải là để tranh cãi gì với Thẩm Dao hay Mặc Lâm, mà là để tặng lông thú cho Thẩm Dao.
Trong số lông thú họ mang tới hôm nay có lông thỏ, cũng có lông hổ, đều là những phần đẹp nhất mà họ đã dày công chọn lựa từ tất cả số lông thú tích góp được suốt bao năm qua để đặc biệt mang qua tặng cho Thẩm Dao.
Vì vậy ngay khi vừa bước vào cửa, họ đã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề mà nói ra suy nghĩ của mình:
“Thẩm Dao này, những bộ lông thú này là bọn anh đã đặc biệt chọn lọc mang tới đây, muốn đích thân tặng cho em, hy vọng em có thể nhận lấy.”
Nói đoạn họ liền đưa tất cả số lông thú đang cầm trên tay tới trước mặt Thẩm Dao, còn đẩy thẳng vào tay nàng nữa.
Thẩm Dao vội vàng lùi lại một bước, ra sức xua tay nói:
“Thôi không cần đâu, không cần đâu ạ, số lông thú em đang có vẫn còn đủ dùng mà, không cần phải lấy những thứ mà các anh đã dày công tích góp được thế này đâu.”
