Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 210

Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:15

“Có thể thấy rõ ràng là phẩm chất của những bộ lông thú này cực kỳ tốt, độ hoàn chỉnh cũng rất cao, tuyệt đối không phải là thứ có thể tùy tiện lấy ra được.”

Bạch Nghị và Bạch Thành sớm đã đoán trước được câu trả lời của nàng, chỉ mải miết nhét đồ vào tay nàng, đồng thời nói:

“Nếu em không nhận, thì sau này ngày nào bọn anh cũng sẽ mang tới tặng, cho đến khi em chịu nhận mới thôi.”

Thẩm Dao sững người, không ngờ được nha, hai gã thú đực này vậy mà lại cố chấp đến thế sao?

Bạch Diệp đứng bên cạnh chỉ mỉm cười không nói gì.

Cái chiêu đơn giản này chính là do nàng đặc biệt dạy cho hai ông anh ngốc nghếch nhà mình đấy, chứ nếu không thì từ miệng họ làm sao mà nói ra được những lời như vậy chứ.

Thẩm Dao do dự một chút, trong đầu nhanh ch.óng lóe lên cách để đối phó với tình huống hiện tại.

Đúng lúc này Mặc Lâm chẳng biết đã đứng cạnh nàng từ bao giờ đột nhiên dùng móng nhỏ bịt c.h.ặ.t mũi, rồi liên tiếp hắt xì hơi mấy cái liền, gương mặt cũng lộ vẻ khó chịu vô cùng.

Sự bất thường liên tiếp của hắn đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Mặc Lâm thấy họ đều nhìn qua liền khẽ nheo mắt lại, dùng móng chỉ vào đống lông thú kia, có chút tủi thân nói:

“Những thứ này... làm cho mũi thấy không thoải mái, khó chịu lắm.”

Lời hắn vừa dứt——

Bạch Nghị:

???

Bạch Thành:

???

Bạch Diệp:

……

Cũng chẳng biết chú rồng nhỏ này là đang diễn hay là thật nữa, phản ứng với lông thú vậy mà lại lớn đến thế sao?

Thật là khó tin quá mức.

Chẳng lẽ là vì Long tộc bọn họ chỉ có vảy chứ không có lông sao?

Thẩm Dao cũng im lặng.

Rõ ràng lúc sáng thức dậy nàng vẫn còn thấy Mặc Lâm đắp tấm chăn nhỏ bằng lông thú của nàng mà chẳng có gì bất thường cả.

Mặc Lâm lại tiếp tục giả vờ giả vịt hắt xì thêm hai cái nữa, còn lặng lẽ tránh xa đống lông thú đó ra một chút.

Bạch Nghị:

“Con rồng đầy mưu mô, đúng thật là quá mưu mô mà.”

Bạch Thành:

“Diễn giỏi thật đấy, suýt chút nữa là gã tin sái cổ luôn rồi.”

Thẩm Dao vừa hay thuận thế đẩy đống lông thú đó trở lại, nói:

“Thôi vẫn là không cần đâu ạ, những thứ này các anh cứ giữ lại dùng đi.”

Bị Mặc Lâm phá ngang như vậy, lần này Bạch Nghị và Bạch Thành cũng hết cách, đành phải ngậm ngùi thu lại đống lông thú trên tay.

Tuy nhiên trước khi rời khỏi nhà họ Thẩm, mỗi người họ vẫn để lại một miếng lông thú có ý nghĩa phi thường đối với mình.

Đưa xong, khi Thẩm Dao còn chưa kịp phản ứng gì họ đã chạy biến đi mất tiêu rồi.

Thẩm Dao:

……

Bạch Diệp nói với Thẩm Dao:

“Hai miếng lông thú này là do các anh trai tớ săn được lần đầu tiên đấy.

Tuy nói phẩm chất không phải đặc biệt tốt nhưng họ cũng đã trân trọng cất giữ suốt bao nhiêu năm qua rồi.”

“Cha mẹ tớ đều nói dặn họ phải giữ cho kỹ, sau này để tặng cho nàng thú cái mà mình yêu thích.”

Sau khi hiểu được ý nghĩa của hai miếng lông thú này, Thẩm Dao lại càng không dám nhận, lập tức giải thích với Bạch Diệp:

“Thế này thì tớ không thể nhận được rồi.”

Nói đoạn nàng liền trực tiếp chạy ra khỏi cửa để đuổi theo Bạch Nghị và Bạch Thành.

Mặc Lâm thấy vậy cũng vỗ vỗ đôi cánh bé xíu đuổi theo bước chân của Thẩm Dao.

Ở một góc mà không ai nhìn thấy, khóe miệng hắn đang khẽ nhếch lên.

Lông thú sao?

Nếu Thẩm Dao thích thì hắn cũng có thể tặng được mà, việc gì phải nhận đồ của hai gã thú đực kia chứ?

Ánh mắt Mặc Lâm khẽ lóe lên, trong lòng đã có một quyết định mới.

……

Thẩm Dao gần như là dốc hết sức bình sinh mà chạy thục mạng mới cuối cùng cũng đuổi kịp Bạch Nghị và Bạch Thành.

Nàng đem lông thú trả lại cho họ rồi nói:

“Hiện tại em chưa muốn tìm thú phu, cho nên cũng sẽ không nhận bất cứ đồ đạc gì do thú đực tặng riêng cả.”

Tim Bạch Nghị và Bạch Thành thắt lại, cũng đã hiểu rõ thái độ của nàng, tuy nhiên họ vẫn không nhịn được mà hỏi lý do.

Thẩm Dao đứng tại chỗ suy nghĩ hồi lâu mới nói:

“Hiện tại em quả thực chưa có ý định gì với những chuyện này cả, nên mới cần thời gian để suy nghĩ cho kỹ, không muốn tương lai của mình bị quyết định một cách qua loa đại khái đâu.”

Bạch Nghị và Bạch Thành nhất thời im lặng.

Trong quan niệm tư tưởng của họ, việc thú cái và thú đực kết đôi với nhau là chuyện hết sức tự nhiên và bình thường, tại sao lại còn phải cân nhắc nhiều đến thế làm gì?

Tuy nhiên vì Thẩm Dao đã lạnh mặt nói như vậy rồi nên họ cũng hiểu rõ ý tứ của nàng.

Sau này dù có muốn lấy lòng nàng thì cũng không thể xuất hiện thường xuyên như vậy được nữa.

Mặc Lâm lặng lẽ chờ đợi ở một bên, khi nhìn thấy vẻ mặt thất bại t.h.ả.m hại của hai gã thú đực kia, trong lòng hắn không hiểu sao lại có một niềm vui sướng khó tả.

Trên đường trở về.

Mặc Lâm vờ như vô tình hỏi Thẩm Dao:

“Cô... không thích bất kỳ gã thú đực nào sao?

Hay là... chỉ vì vẫn chưa gặp được gã thú đực nào phù hợp với mình thôi?”

Thẩm Dao nhướng nhướng mày, liếc nhìn hắn một cái rồi hỏi ngược lại:

“Vậy còn em?

Em có nàng thú cái nào mình yêu thích chưa?”

Mặc Lâm vội vàng lắc lắc đầu như trống bỏi, sau đó lại gật gật đầu, rồi tiếp đó lại đỏ mặt lắc lắc đầu.

Thẩm Dao:

……

Cứ lắc rồi gật rồi lại lắc thế này, nàng nhìn thôi cũng thấy ch.óng cả mặt rồi.

Một lát sau nàng tiếp tục hỏi:

“Hết lắc rồi gật rồi lại lắc, rốt cuộc là có hay không đây?”

Mặc Lâm mím môi do dự hồi lâu mới khẽ lên tiếng:

“Không có.”

……

—————————

Đã đọc qua một số b-ình lu-ận, có rất nhiều bạn nhỏ muốn xem về sư đồ trong thế giới nhỏ tu tiên nhỉ?

Cụ thể có thể để lại thảo luận trong khu vực b-ình lu-ận nhé ~

Tôi có lẽ sẽ viết về kiểu sư tôn lạnh lùng đó, không nhất định là sư đồ đâu, nên muốn xem suy nghĩ của các bạn thế nào ~

Ngoài ra sau khi viết tu tiên chắc là sẽ viết một thế giới nhỏ hiện đại để thư giãn một chút, tôi vẫn thiên ái thế giới nhỏ hiện đại hơn!

>o..

Chương 331 Thế giới thú nhân:

Mặc Long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (21)

Chưa có nàng thú cái nào yêu thích sao?

Thẩm Dao nhướng nhướng mày.

Vậy mà tại sao hắn lại vừa lắc đầu vừa gật đầu thế kia chứ......

Chú rồng nhỏ này tuy nhìn bề ngoài thì tâm tư có vẻ đơn thuần thật đấy, nhưng thực tế trong lòng hắn đang nghĩ cái gì thì ai mà biết được cơ chứ?......

Lúc này trong lòng Mặc Lâm có chút không yên ả, bởi vì ngay vừa rồi hắn vậy mà lại vô thức tưởng rằng mình thích Thẩm Dao.

Nhưng cũng may là hắn đã kịp phản ứng lại, cũng không để Thẩm Dao phải suy nghĩ nhiều, nếu không thì thật là quá đỗi hoang đường.

Đối với Thẩm Dao, tuy hắn quả thực có một chút thiện cảm mờ mờ ảo ảo, nhưng đó cũng là nảy sinh trong tình trạng nàng đối đãi với hắn một cách thân thiện, chu đáo, lương thiện, dịu dàng và cực kỳ đặc biệt, nên là......

Chút thiện cảm nảy sinh trong lòng hắn chắc hẳn không liên quan gì đến kiểu tình cảm yêu đương nam nữ giữa thú đực và thú cái đâu nhỉ?

Vừa nghĩ hắn vừa liếc nhìn Thẩm Dao một cái, tự nhủ thầm trong lòng rằng bọn họ chỉ là bạn bè mà thôi.......

Buổi tối.

Khi Thẩm Dao giúp Mặc Lâm tắm rửa và thay thu-ốc xong, nàng cẩn thận kiểm tra vết thương ở đuôi rồng của hắn, phát hiện ra đã tiến triển tốt hơn rất nhiều, bèn mỉm cười nói:

“Đợi thêm vài ngày nữa chắc vết thương của em sẽ hoàn toàn hồi phục thôi, đến lúc đó không cần phải bôi mấy thứ thu-ốc này nữa, cũng không cần phải kiêng nước nữa đâu.”

Mặc Lâm mím mím môi không nói gì, nhưng đôi mắt cứ chớp chớp liên hồi, nhìn về phía Thẩm Dao với vẻ đăm chiêu.

Đợi sau khi vết thương hồi phục xong xuôi thì có phải hắn nên rời khỏi nơi này rồi không?

Thẩm Dao có phải cũng sẽ đích thân tiễn hắn đi không?

Vậy thì thời gian để hắn ở lại đây quả thực không còn nhiều nữa rồi.

Trước khi chính thức rời đi hắn cần phải tranh thủ thời gian tìm ra nguyên nhân chủ yếu khiến Thẩm Dao xuất hiện trong giấc mơ tiên tri của mình.

Vì vậy lúc này hắn liền tìm một chủ đề để bắt đầu câu chuyện, tùy miệng ướm thử:

“Thẩm Dao này, có chuyện này tôi muốn hỏi cô một chút.”

Đôi mắt Thẩm Dao khẽ động đậy, nhàn nhạt hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

Mặc Lâm:

“Tôi muốn hỏi là trước khi gặp tôi cô đã từng gặp con rồng nào khác chưa?”

Nếu nàng đã từng gặp con rồng nào khác thì có lẽ hắn có thể từ đó mà tìm ra được mối liên hệ nào khác.

Thẩm Dao khựng lại, sao tự nhiên hắn lại hỏi một câu kỳ quặc như vậy chứ?

Tuy nhiên nàng vẫn nghiêm túc trả lời:

“Chưa đâu, trước khi gặp em chị chưa bao giờ nhìn thấy bất kỳ con rồng nào khác cả, nên em coi như là con rồng đầu tiên mà chị gặp đấy.”

Con rồng đầu tiên sao?

Mặc Lâm mím mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ diệu khó tả.

Nói như vậy chẳng phải có nghĩa là mối liên hệ giữa hai người bọn họ sẽ không dính dáng gì đến những thú nhân khác sao, từ đầu đến cuối chỉ là sự giao thoa vận mệnh giữa hai thú nhân bọn họ mà thôi?

Ngay sau đó hắn thấy Thẩm Dao dường như sực nhớ ra chuyện gì đó, đổi sang một giọng điệu khác mà nói:

“Cũng chẳng biết con rồng trong mơ có được tính không nữa?

Chị nhớ hồi trước chị từng mơ thấy một con cự long, thân rồng của hắn thật sự rất lớn, rất lớn luôn, lớn gấp bao nhiêu bao nhiêu lần chị ấy, còn nữa là chị nhớ vảy trên người hắn cũng giống như trên người em thế này, đen kịt một màu……”

“Chị nhớ lúc đó ở trong mơ chị còn gọi hắn mấy lần liền, hỏi hắn là ai, hỏi nhà hắn ở đâu, nhưng hắn lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng lại pha chút lười biếng, tư thế thong thả nằm trên cây đại thụ mà ngủ, chẳng thèm trả lời bất cứ câu hỏi nào của chị cả……”

“Bây giờ khi nhớ lại những chuyện này nhiều thứ đều mờ mờ ảo ảo không nhớ rõ lắm nữa, nhưng ấn tượng sâu sắc nhất của chị vẫn là vẻ lạnh lùng cứng nhắc và cái bộ dạng chẳng thèm đoái hoài đến thú nhân của con cự long đó.”

Nghe đến đây biểu cảm trên mặt Mặc Lâm không khỏi trở nên phức tạp, chẳng hiểu sao hắn có một trực giác cực kỳ mãnh liệt, đó là—— con Mặc Long trong giấc mơ của Thẩm Dao thực chất chính là hắn……

Tuy hiện tại hắn vẫn chưa có cách nào biến trở lại c-ơ th-ể cự long để đối chứng với Thẩm Dao xem con cự long trong mơ của nàng có phải là hắn không, nhưng...... chắc là tám chín phần mười rồi nhỉ?

Tuy nhiên khi nghĩ đến việc cả hai đều mơ thấy đối phương, hơn nữa còn là lần đầu tiên, Mặc Long đột nhiên cảm thấy có chút không tự nhiên, kéo theo đó là đôi sừng rồng nhỏ cũng vô thức động đậy.

Thẩm Dao tinh mắt nhìn thấy đôi sừng rồng đang vô thức động đậy của hắn, chỉ cảm thấy thật là đáng yêu quá mức.......

Chương 332 Thế giới thú nhân:

Mặc Long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (22)

Đêm khuya.

Cơn buồn ngủ ập đến, Thẩm Dao lười biếng nằm vật ra giường của Mặc Lâm, khẽ nheo mắt nói:

“Mệt quá…… tối nay chị ngủ ở chỗ em luôn vậy nhé.”

Mặc Lâm:

!!!

Chuyện...... chuyện này sao mà được chứ?

Đôi cánh nhỏ phía sau hắn vỗ càng nhanh hơn, vội vàng bay tới trước mặt nàng, đỏ mặt nói:

“Như vậy không, không tốt lắm đâu…… dẫu sao thì chúng ta nam nữ thụ thụ bất thân mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.