Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 211
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:15
Thẩm Dao bốn mắt nhìn nhau với hắn, đột nhiên chuyển chủ đề:
“Mặc Lâm này, chị nhớ trước đây em từng nói riêng với chị rằng vốn dĩ em là một con cự long đã trưởng thành, nhưng vì một số lý do đặc biệt nên tạm thời không thể biến thành hình người và hình dạng thú cự long được, đúng không?”
Mặc Lâm “ừm” một tiếng.
Thẩm Dao nhếch môi mỉm cười nói:
“Vậy em có từng nghĩ tới việc có lẽ dựa vào sự hỗ trợ của một số ngoại lực có thể giúp em sớm khôi phục lại trạng thái bình thường không?”
Mặc Lâm khựng lại:
“Sự hỗ trợ của ngoại lực sao?”
Ý nàng chắc không phải là…… cách thức đặc biệt gì đó của Hồ tộc các nàng chứ……
Thẩm Dao gật gật đầu nói:
“Ừm, cho nên em có muốn thử một chút không?”
Mặc Lâm khẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y, cân nhắc xem lời nàng nói có mấy phần thật, mấy phần giả.
Thẩm Dao như thể đang nắm giữ được nhiều thông tin hơn vậy, tiếp tục nói:
“Mặc Lâm à, chị biết em đến bộ lạc Hồ tộc chúng ta chuyến này nhất định không chỉ đơn thuần là vì bị chị mang về để trị thương đâu, chị nghĩ em tới đây chắc hẳn là có thứ gì đó mà chính bản thân em muốn tìm kiếm đúng không?”
Con ngươi Mặc Lâm co rụt lại.
Nàng thú cái Cửu Vĩ Hồ này quả thực là quá đỗi nhạy bén và thông minh rồi.
Một lúc sau hắn mới chậm rãi đáp lại:
“Quả thực tôi tới đây chuyến này là có mục đích riêng của mình, nhưng tôi đảm bảo nhất định sẽ không làm hại Hồ tộc các người đâu.”
“Bây giờ bị cô đoán ra được cũng không sao, dẫu sao chỉ vài ngày nữa thôi bất kể có tìm được câu trả lời mình muốn hay không tôi cũng sẽ trực tiếp rời đi, không làm phiền đến cuộc sống thường ngày của Hồ tộc các người nữa đâu.”
Thẩm Dao như thể chẳng bận tâm điều gì cả, nhàn nhạt nói:
“Tất nhiên là được rồi, đi hay ở là do chính bản thân em quyết định mà, chị tuyệt đối sẽ không can thiệp hay gây trở ngại gì cho em cả, nhưng điều chị muốn nói là……”
Nàng cố ý dừng lại, ánh mắt rực rỡ nhìn hắn, cười rạng rỡ nói:
“Hay là em cứ nói cho chị biết mục đích em bằng lòng đi theo chị tới đây là gì đi, rồi chị xem xem có nên giúp em một tay không.”
Từng câu từng chữ của nàng đều gõ vào tim Mặc Lâm, nhưng hắn vẫn do dự, do dự không biết có nên nói với nàng không.
Sở dĩ hắn như vậy cũng không phải vì không tin tưởng nàng, mà là vì cái lý do thực sự nghe ra thì có chút huyền hoặc và không được chân thực cho lắm.
Thẩm Dao thấy môi hắn động đậy nhưng lại chẳng thốt ra lời nào, khẽ nhướng mày hỏi:
“Sao vậy?
Vẫn chưa nghĩ thông suốt à?”
Mặc Lâm ngước mắt nhìn nàng một cái, một lúc sau mới lên tiếng:
“Thẩm Dao à, thực ra tôi đã từng gặp cô trong mơ rồi, bối cảnh trong mơ chính là ở Thung lũng Ánh Trăng.”
Đôi mắt Thẩm Dao lóe lên, có chút kinh ngạc nói:
“Vậy sao?
Thế thì đúng là trùng hợp thật đấy, vậy ngoài mơ thấy chị ra em còn mơ thấy con cáo nào khác không?”
Mặc Lâm lắc đầu:
“Không có con cáo nào khác cả, chỉ có mỗi cô thôi.”
Thẩm Dao khựng lại một chút rồi mỉm cười, trực tiếp kéo hắn lên giường, thong thả nói:
“Mặc Lâm này, vậy thì chuyện này chị chắc chắn có thể giúp được em rồi, chẳng qua chỉ là một giấc mơ thôi mà?
Em chính là muốn biết tại sao lại mơ thấy chị đúng không?
Chuyện này chắc không khó đâu.”
Mặc Lâm nhìn gương mặt tươi cười gần ngay trước mắt và ánh mắt kiên định của nàng, mím mím môi hỏi:
“Thẩm Dao à, vậy cô định giúp tôi thế nào đây?
Hay nói đúng hơn là…… tôi cần phải phối hợp với cô những gì?”
Thẩm Dao tùy tay kéo tấm chăn lông thú bên cạnh qua, cẩn thận đắp lên người nàng và Mặc Lâm, sau khi đắp xong mới chậm rãi mở miệng nói:
“Giúp thế nào?
Phối hợp thế nào sao?”
“Mặc Lâm à, chúng ta đều biết giấc mơ thông thường được tạo ra như thế nào mà......”
“Chị nói như vậy em có hiểu ý chị không?”
Chương 333 Thế giới thú nhân:
Mặc Long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (23)
Mặc Lâm ngước mắt nhìn thẳng vào Thẩm Dao, không chắc chắn hỏi:
“Ý cô là chúng ta sẽ cùng nhau…… nằm mơ sao?”
Thẩm Dao đón lấy ánh mắt của hắn, mỉm cười rồi khẽ gật đầu, đồng thời giải thích:
“Mặc Lâm này, trước tiên là chị thấy nếu em ở cùng với chị thì có lẽ có thể tăng khả năng mơ thấy chị lần nữa đấy, điều đó sẽ giúp ích cho em trong việc thu thập manh mối.”
“Thứ hai là Hồ tộc chúng ta có một số nàng Cửu Vĩ Hồ đặc biệt vốn dĩ đã mang trong mình sức mạnh huyền bí cổ xưa, có thể hỗ trợ em sớm khôi phục lại trạng thái bình thường.”
“Cho nên cứ thử một chút xem sao đi, lỡ đâu có tác dụng thì thật là đáng giá, vả lại cho dù không có tác dụng gì thì chúng ta cũng chẳng mất mát gì mà đúng không.”
Mặc Lâm bị nàng thuyết phục, nhưng cũng vì bản thân nàng mà cân nhắc, nên cuối cùng hắn xác nhận lại một lần nữa:
“Thẩm Dao à, làm như vậy thật sự được sao?
Liệu có gây ra ảnh hưởng gì không tốt cho cô không?”
Thẩm Dao cười nói:
“Chẳng có ảnh hưởng gì đâu mà, dẫu sao chuyện này cũng chỉ có hai thú nhân chúng ta biết thôi, chỉ cần chúng ta không nói ra thì ai biết mà ảnh hưởng chứ?”
Mặc Lâm mím môi nói:
“Ý tôi còn một tầng nghĩa nữa là làm như thế này liệu có ảnh hưởng gì đến c-ơ th-ể cô không?”
Thẩm Dao không chút do dự trả lời:
“Không có.”
Mặc Lâm yên tâm rồi:
“Vậy thì tốt.”
Thẩm Dao nhướng mày nói:
“Đã quyết định như vậy rồi thì…… dẫu sao trời cũng không còn sớm nữa, hay là chúng ta cứ thế đi ngủ luôn đi?”
Mặc Lâm gật gật đầu.
Nghĩ đến việc tối nay bọn họ thật sự phải ngủ chung như thế này, hắn chỉ thấy tim mình bắt đầu đ-ập loạn nhịp, có chút căng thẳng và không quen cho lắm.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi lớn bằng nhường này hắn ngủ chung với một nàng thú cái.
Hắn càng nghĩ càng thấy căng thẳng, mà khổ nỗi Thẩm Dao sau khi nói xong còn cố ý xích lại gần phía hắn một chút, trông có vẻ như muốn lại gần hắn hơn vậy, hơn nữa động tác của nàng cực kỳ tự nhiên, chẳng hề có vẻ căng thẳng như hắn lúc này.
Mặc Lâm không tự nhiên mà lùi vào phía trong một chút, vội vàng chừa ra một khoảng trống giữa hai người, đảm bảo bọn họ sẽ không dính quá sát vào nhau, cũng sẽ không vì động tác mà chạm phải đối phương kẻo lại ngượng ngùng.
Trong lúc cử động hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau dưới lớp chăn, Mặc Lâm có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương thoang thoảng từ phía Thẩm Dao tỏa ra.
Trong phút chốc không gian nhỏ hẹp dưới lớp chăn dường như khiến hắn cảm thấy khó thở vậy, thậm chí còn có chút choáng váng nữa.
Thẩm Dao không nhận ra điều gì bất thường của hắn, chỉ rất tùy ý biến trở lại thành hình người, sau đó cởi bỏ lớp áo ngoài vắt lên ghế, rồi lại nhích vào trong thêm một chút, lại gần hắn hơn.
Mặc Lâm đã không còn đường lui vào phía trong nữa rồi, chỉ đành dừng lại, cứng đờ người để mặc cho Thẩm Dao xích lại gần.
Mặc Lâm sớm đã đỏ bừng cả mặt, hơi thở dồn dập, vội vàng đưa hai cái móng nhỏ ra, khẽ đẩy đẩy Thẩm Dao trước mặt mình, muốn nói với nàng rằng khoảng cách hiện tại giữa họ thật sự là quá gần rồi.
Nhưng mà—— vẫn là không cẩn thận chạm phải nàng.
Hai tay hắn sớm đã cứng đờ, động tác cũng theo đó mà khựng lại, dường như đứa trẻ làm sai chuyện gì vậy, đến cả hơi thở cũng vô thức nín bặt lại.
Nhưng ngay khi định thần lại hắn lập tức lên tiếng xin lỗi Thẩm Dao:
“Xin, xin lỗi nhé Thẩm Dao, tôi không cố ý đâu.”
Thẩm Dao cũng đỏ bừng mặt, chẳng biết tại sao chỉ bị hắn chạm nhẹ một cái như vậy thôi mà hình như…… phản ứng lại không hiểu sao lại lớn đến thế?
Có lẽ lại là cái đạo cụ kỳ quái nào đó phát huy tác dụng rồi cũng nên?
Nàng khẽ c.ắ.n c.ắ.n môi nói với Mặc Lâm:
“Không sao đâu, chị biết em không cố ý mà.”
Yết hầu Mặc Lâm khẽ chuyển động, sau khi điều hòa lại hơi thở hắn lặng lẽ lùi lại một chút, cho đến khi cảm thấy giữa họ đã có một khoảng cách an toàn rồi mới thấy ổn thỏa hơn, như vậy chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa đâu nhỉ.
……
Đêm dài dằng dặc, một cáo một rồng cũng dần dần nhắm mắt lại, chìm vào giấc mộng ngọt ngào……
Khi Mặc Lâm một lần nữa mở mắt ra là bị một cơn nóng nực đột ngột làm cho tỉnh giấc.
Hắn khẽ nhíu mày chống tay ngồi dậy trên giường, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này trời vẫn chưa sáng, bình minh vẫn chưa tới, chắc hẳn vẫn đang là lúc đêm khuya.
Khoan đã……
Chống tay ngồi dậy sao?
Hai tay của hắn?
Mặc Lâm vô thức nhìn xuống c-ơ th-ể mình, rồi kinh ngạc phát hiện ra lúc này hắn vậy mà lại khôi phục lại trạng thái hình người rồi sao?
Chỉ là điều cực kỳ kỳ quặc là trên người hắn lúc này lại trống trơn chẳng có lấy một mảnh vải, ngay cả vùng thắt lưng bụng nhạy cảm kia cũng là một mảng trống trơn.
Mặc Lâm:
???
Quần áo của hắn đâu rồi?
Chẳng lẽ vì đang trong thời kỳ quá độ, hay là vì hắn duy trì trạng thái rồng nhỏ quá lâu nên quần áo liền…… không tồn tại nữa rồi sao?
Mặc Lâm mím mím môi, đột nhiên sực nhớ ra bên cạnh mình còn có nàng thú cái Thẩm Dao đang nằm, ngay lập tức hắn không tự nhiên mà cầm lấy tấm chăn che lấy c-ơ th-ể, rồi cẩn thận nhìn về phía nàng, chỉ sợ lỡ tay một cái là sẽ làm nàng thức giấc mất.
Sau khi xác nhận nàng vẫn đang trong trạng thái ngủ say hắn mới thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nằm xuống.
Tuy nhiên chẳng biết có phải vì hắn quá cao, cũng như c-ơ th-ể quá đỗi vạm vỡ hay không mà khi hắn nằm xuống thế này thì chiếc giường lại trở nên vô cùng chật chội.
Hắn thậm chí cảm thấy chỉ cần mình hơi dịch chuyển một chút thôi là sẽ đẩy Thẩm Dao xuống giường mất rồi.
Thế là hắn kịp thời kéo Thẩm Dao vào lòng một chút, để nàng đừng nằm quá sát mép giường, kẻo nàng chỉ cần trở mình một cái thôi là sẽ lăn thẳng xuống đất mất.
Chỉ là trong lúc cử động dường như lực tay hơi lớn một chút, Thẩm Dao có dấu hiệu sắp tỉnh giấc, miệng lẩm bẩm mấy tiếng không rõ nghĩa.
Lần này Mặc Lâm ôm lấy nàng chẳng dám nhúc nhích thêm gì nữa, cứ để yên đó một lát, đợi nàng ngủ say trở lại rồi tính sau.
Chờ cho hơi thở của nàng một lần nữa trở nên đều đặn và dài hơn, Mặc Lâm mới dám cử động lại, ôm nàng chậm rãi điều chỉnh tư thế cho đến khi thành công đưa nàng lùi vào phía trong.
Chẳng thể ngờ được một chuyện nhỏ nhặt nhường này mà Mặc Lâm lại làm một cách vô cùng gian nan như thế.
Sau khi nằm xuống lần nữa hắn lặng lẽ kéo tấm chăn bông lên, che đậy c-ơ th-ể trần trụi của mình lại, trong lòng thầm nghĩ xem ngày mai phải đối mặt với Thẩm Dao lúc tỉnh giấc như thế nào đây.
……
Chương 334 Thế giới thú nhân:
Mặc Long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (24)
Ngay lúc Mặc Lâm đang vò đầu bứt tai suy nghĩ thì Thẩm Dao bên cạnh hắn đột nhiên mơ màng mở mắt ra.
Nàng mang theo giọng mũi nồng đậm, nũng nịu nói:
“Mặc Lâm à…… em tỉnh rồi sao?”
Nghe thấy giọng nói của Thẩm Dao, toàn thân Mặc Lâm ngay lập tức cứng đờ.
Dưới ánh trăng mờ ảo bọn họ đại khái có thể nhìn rõ c-ơ th-ể của đối phương, vì vậy Thẩm Dao nhanh ch.óng phát hiện ra sự bất thường của tình hình hiện tại.
“Anh, anh là ai……”
Cơn buồn ngủ của nàng ngay lập tức tan biến sạch sành sanh, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy nhau, cố gắng giữ bình tĩnh để chất vấn người đàn ông lạ mặt đang trần truồng nằm bên cạnh mình.
