Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 217
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:17
Hơn nữa vì ngại giữ thể diện, nàng cũng không muốn chủ động đề cập chuyện này với Thẩm Dao, nên cứ thế luôn dằn vặt, đôi khi còn xảy ra chút chuyện không vui.
Nhưng giờ đây, nàng coi như có thể thư thái được phần lớn.
Vì chuyện thần kỳ như mệnh định chi duyên này xác suất lớn sẽ khiến Thẩm Dao và Mặc Lâm trở thành duy nhất của đối phương, không dung nạp được thú nhân thứ ba xen vào, cho nên...
Bản thân nàng và Từ Gia là có hy vọng rồi....
Khi Thẩm Dao và Mặc Lâm về đến nhà, Thẩm Quân đang phơi quần áo trong sân, còn Thẩm Thanh thì đang nghiền thứ gì đó bên cạnh cối đ-á.
Họ trông vẫn như bình thường, vẫn duy trì nhịp điệu sinh hoạt hằng ngày.
Thẩm Dao đẩy cửa sân ra gọi họ:
“Chị cả, chị hai, em và Mặc Lâm đi chơi về rồi đây.”
Thẩm Quân và Thẩm Thanh cười rất tự nhiên nói:
“Về là tốt rồi.”
Thẩm Dao thấy họ không có ý định hỏi han nhiều liền định đơn giản bỏ qua chuyện này, nói:
“Em và Mặc Lâm gặp phải một số tình huống đặc biệt, tạm thời ra ngoài giải quyết nên mới đến giờ mới về.”
Thẩm Quân gật đầu nói:
“Các em có thể đảm bảo an toàn là tốt rồi, mọi việc lấy an toàn làm trọng.”
Mặc Lâm lên tiếng:
“Xin hãy yên tâm, ta sẽ bảo vệ tốt cho nàng ấy.”
Thẩm Quân:
“Được rồi, mau vào đi, đừng cứ đứng mãi ở cửa thế.”
Thẩm Dao lúc này mới phản ứng lại, mỉm cười dẫn Mặc Lâm bước vào.
Thẩm Quân nhìn thấy con bò to tướng họ mang về, kinh ngạc trợn tròn mắt nói:
“Đây là... các em kiếm về sao?
Con bò to thế này?”
Thẩm Dao chỉ chỉ Mặc Lâm nói:
“Là anh ấy săn được đấy.”
Thẩm Quân nhìn con bò kia nói:
“Chị vẫn chưa xử lý con mồi to thế này bao giờ, nhất thời đúng là không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.”
Nàng cùng lắm cũng chỉ xử lý qua thỏ, gà hay những loài thú tầm đó thôi, ngay cả lợn rừng cũng chưa từng tự tay thịt bao giờ.
Mặc Lâm đặt con bò xuống đất, xắn tay áo lên nói:
“Không sao đâu, để ta làm cho.”
Thẩm Dao ở bên cạnh cười híp mắt nhìn....
Chương 343 Thế giới thú nhân:
Rồng Mặc lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều 33
Mặc Lâm làm việc rất nghiêm túc cũng rất nhanh nhẹn, một con bò rất to được anh xử lý rất tốt, phần thịt cần phân ra đều được chia tách cực kỳ tỉ mỉ.
Hơn nữa trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân của anh còn toát ra một vẻ tao nhã và tự nhiên vốn có, nên trông không những không thô lỗ mà còn có một cảm giác đặc biệt.
Thẩm Dao bê một chiếc ghế nhỏ ngồi sang một bên chống cằm xem anh xử lý phân tách, tiện thể chỉ ra một số bộ phận mình muốn giữ lại như thế nào để sau này tiện lấy dùng nấu ăn.
Mặc Lâm nhìn quanh đống thịt tươi bày ra, hỏi nàng:
“Nàng thấy mùi có nồng không?
Ta nhớ nàng không thích mùi m-áu tanh như thế này.”
Thẩm Dao đã sớm âm thầm dùng đạo cụ nhỏ của hệ thống để tạm thời ngăn chặn khứu giác rồi, lúc này liền giả vờ làm bộ dạng kiên cường có thể chịu đựng được nói:
“Không sao đâu, tôi muốn ở đây bầu bạn với anh.”
Động tác trên tay Mặc Lâm khựng lại một chút, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, ấm đến mức có chút không nói nên lời.
Anh mím môi, trong lòng thầm suy nghĩ:
Dao Dao nàng ấy...... thật tốt quá.
Thẩm Dao không hiểu sao nhìn anh một cái hỏi:
“Sao vậy?”
Mặc Lâm lắc đầu nói:
“Không có gì.”
Chỉ là tuy miệng anh nói không có gì nhưng ánh mắt nhìn nàng cứ như muốn tuôn trào cả mật ngọt vậy.
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Vất vả cho anh rồi, lát nữa tôi sẽ nấu món thịt bò thật ngon cho anh.”
Mặc Lâm cúi đầu ừ một tiếng.
Lúc này Thẩm Quân đang định đi sang đây xem tiến độ thịt bò thì đột nhiên cảm thấy tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.
Tộc trưởng già từng nhắc nhở họ đừng can thiệp vào trạng thái của Thẩm Dao và Mặc Lâm, bình thường hãy cho họ thêm không gian tự do bên nhau.
Vậy theo tình hình hiện tại, nàng nên qua đó hay không nên qua đây?
Nàng còn muốn tranh thủ lúc mặt trời chưa lặn nhắc họ nhớ chia một ít thịt mang sang cho tộc trưởng già và nhà họ Bạch, dù sao thời gian qua họ cũng chăm sóc họ không ít.
Chỉ là nhìn ánh mắt tình tứ nhìn nhau của hai người lúc này, nàng có phải là không nên qua đó phá ngang không nhỉ?
Thẩm Quân đứng nguyên tại chỗ, quyết định vẫn nên đợi thêm chút nữa.
Tuy nhiên Thẩm Dao đã phát hiện ra nàng trước, trực tiếp hỏi về phía nàng:
“Chị cả, có chuyện gì sao?”
Thẩm Quân thuận thế bước tới nói ra chuyện mình định nói, còn cầm theo mấy sợi dây leo tươi nói:
“Chị mới c.h.ặ.t đấy, lấy cái này xâu thịt mang đi là được.”
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Được rồi, em biết rồi, vậy lát nữa em xâu thịt xong sẽ gọi chị và chị hai cùng đi.”
Thẩm Quân xua tay nói:
“Không cần đâu, em và Mặc Lâm tự đi là được rồi, bọn chị không cùng đi đâu.”
Đây là con mồi do chính họ mang về, để họ tự mang đi trả ơn người ta mới tốt, hơn nữa điều này còn để lại không gian cho hai người ở bên nhau nhiều hơn, chẳng phải rất tốt sao?
Nàng và Thẩm Thanh sẽ không tham gia vào cái náo nhiệt này đâu.
Thẩm Dao:
“À, vậy cũng được.”
Mặc dù nàng không hiểu dụng ý của Thẩm Quân nhưng họ đã không muốn đi cùng thì nàng cũng sẽ không ép buộc.
Thẩm Quân dặn dò rõ ràng xong liền nhanh ch.óng bước vào trong nhà, để lại hai người họ riêng tư ở ngoài sân.
Thẩm Dao nhìn sợi dây leo tươi trong tay, định bây giờ sẽ xâu thịt luôn để lát nữa tiện xách ra khỏi cửa.
Mặc Lâm sợ nàng làm bẩn tay sẽ không thoải mái liền thể hiện sự chu đáo nói:
“Thịt dính m-áu, cứ giao cho ta đi, nàng đứng bên cạnh nhìn là được rồi.”
Thẩm Dao mỉm cười đưa dây leo tươi trong tay cho anh nói:
“Vậy giao cho anh đấy nhé Mặc Lâm.”
Mặc Lâm nhận lấy, chỉ vào những miếng thịt có kích thước tương đương đang bày ra hỏi nàng:
“Muốn lấy miếng nào?”
Thẩm Dao tùy ý chỉ đủ số lượng bảo anh xâu xong để sang một bên.
Đợi đến khi thời gian xấp xỉ, họ rửa sạch tay chuẩn bị ra ngoài đưa thịt.
Thẩm Dao còn lặng lẽ ném mấy cái túi đạo cụ làm sạch lên người Mặc Lâm để tránh trên người anh để lại mùi hay dấu vết gì của thịt tươi....
Trên đường đi đưa thịt, Mặc Lâm một tay xách thịt, một tay dắt Thẩm Dao, đột nhiên hỏi:
“Ngoài hai thú đực nhà họ Bạch ra, trong bộ lạc các nàng còn có những thú đực nào muốn làm thú phu của nàng nữa không?
Hay là ngày mai ta lại đi săn mấy con bò nữa, thịt ra rồi lần lượt đưa cho họ mỗi người một ít.”
Thẩm Dao:
...
Nàng không hiểu hỏi:
“Tự nhiên vô duyên vô cớ anh đưa thịt cho người ta làm gì?”
Mặc Lâm thần thái tự nhiên đáp lại:
“Coi như cùng chúc mừng cho hỷ sự kết hợp tương lai của nàng và ta, họ tự nhiên cũng có một thân phận bàng quan ở đó, đưa thịt coi như chi-a s-ẻ niềm vui, tốt biết bao.”
Thẩm Dao khóe miệng giật giật, sự ám chỉ rõ rành rành này cũng không cần thiết đâu.
“Thôi bỏ đi, thôi đi.”
Nàng lắc đầu nói.
Mặc Lâm nắn bóp tay nàng, khẽ cười một tiếng nói:
“Được, ta đều nghe theo nàng.”...
Thịt được đưa đến nhà tộc trưởng già trước, ông nhận lấy thịt sau đó còn đơn giản tiếp đãi họ một phen, trò chuyện một lát mới để họ đi.
Tiếp theo họ định đến là nhà họ Bạch.
Vừa mới đến cửa sân nhà họ Bạch đã thấy Bạch Nghị và Bạch Thành đang bận rộn trong sân.
Khi nhìn thấy bóng dáng Thẩm Dao, Bạch Nghị và Bạch Thành vui mừng thấy rõ.
Tuy nhiên khi nhìn thấy bóng dáng thú đực lạ mặt với vẻ mặt hơi trầm xuống phía sau nàng, biểu cảm trên mặt họ liền thay đổi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy thú đực lạ mặt kia còn nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Dao, biểu cảm trên mặt họ càng khó coi hơn.
Bạch Thành có chút thấp thỏm mở lời hỏi:
“Thẩm Dao, anh... anh ta là ai vậy?”
Chưa đợi Thẩm Dao nói gì, Mặc Lâm đã đưa miếng thịt đang xách trên tay qua, nhàn nhạt nói:
“Chào các anh, tôi là thú phu tương lai của Thẩm Dao.”
Bạch Nghị:
!!!
Bạch Thành:
!!!
Cái quái gì vậy?
Tên thú đực này còn chen hàng sao?
Thẩm Dao thấy họ đã cầm lấy thịt xong liền đơn giản giải thích một chút:
“Anh ấy là Mặc Lâm, chính là con rồng Mặc nhỏ trước kia đấy.”
Lần này Bạch Nghị và Bạch Thành càng thêm kinh ngạc sững sờ.
Thì ra trước kia......
Tên nhóc này đã có ý đồ không tốt rồi sao???
Cuối cùng trong ánh mắt ngây dại và không thể tin nổi của họ, Thẩm Dao dẫn Mặc Lâm về nhà.
Mặt trời cũng sắp lặn rồi, vẫn là không nên trì hoãn quá muộn thì hơn....
Chập tối, Thẩm Dao nấu một bàn tiệc lớn ngon lành, có món chín ba phần, có món chín bảy phần.
Trong đó nàng lặng lẽ cho không ít gia vị tự nhiên, khi bị Thẩm Quân hỏi đến nàng chỉ nói là dùng một ít cỏ khô phơi trước kia để điều vị.
Mọi người đều ăn rất ngon miệng, không ngớt lời khen ngợi bàn tiệc ngon lành này....
Buổi tối trước khi đi ngủ, Thẩm Dao tắm rửa cực kỳ kỹ càng, đồng thời sau khi đ-ánh răng rửa mặt nghiêm túc mới nằm lên giường.
Mặc Lâm còn tắm rửa nghiêm túc hơn nàng vì anh lo lắng trên người mình để lại mùi kỳ quái gì đó khiến Thẩm Dao không thích.
Cứ như vậy anh liền tắm rửa mấy lượt liền, thời gian dùng cũng khá lâu.
Đợi đến khi anh tắm xong muốn vào phòng Thẩm Dao thì đột nhiên phát hiện cửa đã đóng c.h.ặ.t mít rồi.
Anh đứng thẳng tắp ngoài cửa, có chút không kịp phản ứng.
Tối nay chẳng lẽ anh phải ngủ một mình sao?
—————————
Mặc Lâm:
Muốn vào phòng vợ, muốn cùng vợ ngủ chung.
Thẩm Dao:
zzz……
Chương 344 Thế giới thú nhân:
Rồng Mặc lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều 34
Mặc Lâm chần chừ ngoài cửa phòng Thẩm Dao, cuối cùng vẫn đưa tay gõ cửa.
“Cộc cộc cộc.”
“Dao Dao, nàng ngủ chưa?”
Đáp lại anh chỉ có một mảnh im lặng.
Lần này anh cũng ý thức được bản thân về quá muộn, đã lỡ mất thời gian lên giường đi ngủ của nàng.
Xem ra tối nay anh thực sự phải ngủ một mình rồi.
Mặc Lâm mím môi, cụp hàng mi xuống, nghĩ thầm lần sau phải nói trước với nàng, bảo nàng để cửa cho mình để tránh lại gặp phải tình huống như hiện tại.
Anh nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t lần cuối rồi lặng lẽ xoay người về phòng mình....
Sau khi nằm lên giường, anh trước sau vẫn cảm thấy không ngủ được, thời gian qua anh đã quen với việc ôm Thẩm Dao ngủ rồi.
Không giống như lúc này, trong vòng tay trống rỗng, trong chăn cũng lạnh lẽo, tóm lại là hoàn toàn không giống nhau.
