Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 218
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:17
Anh u ám thở dài một tiếng, trong lòng tính toán phải sớm đưa nàng về núi Long Sơn, sau đó dưới sự chứng kiến chung của tộc Hồ và tộc Rồng sớm ngày kết làm phu thê, như vậy họ có thể hằng ngày đều ở bên nhau rồi.
Ngày hôm sau.
Thẩm Dao thức dậy dưới sự chiếu rọi của ánh nắng ấm áp, giường của nàng sát cửa sổ nên rất dễ đón nắng.
Nàng vừa mới vươn vai xong liền nghe thấy hệ thống hóng hớt nói:
“Ký chủ đại nhân, đêm qua Mặc Lâm thỉnh thoảng lại thở dài khe khẽ, sau đó nằm trên giường trằn trọc mãi dường như luôn không ngủ được đâu.”
Thẩm Dao có chút ngơ ngác:
“Anh ấy làm sao vậy?
Có tâm sự gì sao?”
Hệ thống hận sắt không thành thép nói:
“Ký chủ đại nhân, ngài cũng không nghĩ xem đây còn có thể là vì cái gì, dĩ nhiên là vì anh ta phải thủ phòng trống một mình rồi.”
Thẩm Dao:
...
Hóa ra là chuyện như vậy.
Nàng bình thản vén chăn thức dậy nói:
“Để anh ấy ngủ một mình cũng tốt, đây là ở nhà, nếu thực sự gây ra tiếng động gì đó thì tôi không có mặt mũi nào đối diện với hai người chị của tôi đâu.”
Hệ thống ngoan ngoãn nói:
“Tôi muốn sớm ngày thấy các người sinh rồng con và hồ ly con mà.”
Thẩm Dao nhướn mày, nghĩ đến lời Mặc Lâm nói phải dùng hình dạng rồng mới dễ thụ t.h.a.i con nối dõi liền nói:
“Còn lâu mới đến lúc đó, mày nhẫn nại một chút đi.”
Hệ thống bĩu môi:
“Vậy được rồi.”...
Sau khi Mặc Lâm thức dậy, trước tiên là đi vệ sinh cá nhân nhanh ch.óng một phen, sau đó bắt đầu thường xuyên đi ngang qua ngoài cửa phòng Thẩm Dao.
Thẩm Quân đi ngang qua nhận ra sự chờ đợi và mong đợi rõ ràng của anh, lặng lẽ lên tiếng:
“Hay là anh gõ cửa đi?”
Ai ngờ Mặc Lâm lắc đầu nói:
“Không cần đâu, ta đợi nàng tỉnh.”
Thẩm Quân gật đầu lặng lẽ rời đi.
Thôi đi, họ muốn thế nào thì thế đó vậy, nàng coi như cái gì cũng không thấy là được rồi, lặng lẽ đi ngang qua....
Lát sau cửa phòng Thẩm Dao cuối cùng cũng mở ra.
Khi nàng nhìn thấy Mặc Lâm liền khựng lại một chút sau đó chào hỏi:
“Sớm nhé Mặc Lâm.”
Trên mặt Mặc Lâm mang theo niềm vui sướng:
“Sớm.”
Thẩm Dao mỉm cười đi ra sân vệ sinh cá nhân.
Mặc Lâm lặng lẽ đi theo sau lưng nàng không xa, giống như dáng vẻ khi anh còn là rồng Mặc nhỏ trước kia.
Thẩm Dao không hiểu sao thấy lòng mềm nhũn, tăng nhanh động tác vệ sinh trên tay.
Mặc Lâm cũng không biết bản thân là làm sao nữa, chính là rất muốn làm cái đuôi nhỏ.
Có lẽ là vì trước kia khi còn là rồng Mặc nhỏ hằng ngày đều đi theo nàng quen rồi?
Cho nên hiện giờ mới như vậy?
Tuy nhiên điều này cũng càng khiến anh hạ quyết tâm phải sớm ngày trở thành thú phu của Thẩm Dao, sau này cùng nàng hạnh phúc vui vẻ sống bên nhau....
Cứ như vậy sau khi trong lòng có mục tiêu, anh liền chính thức bắt đầu vạch ra kế hoạch cho sau này.
Trước tiên anh đã nói chuyện riêng với Thẩm Dao một phen, giới thiệu qua về tất cả các loài rồng trong nhà mình, sau đó lại nói với nàng về tình hình sinh hoạt cơ bản ở núi Long Sơn mới hỏi nàng có bằng lòng kết làm phu thê với anh, cùng về đó sinh sống không.
Mặc Lâm còn bổ sung thêm:
“Dao Dao, tộc Rồng chúng ta tuy sống ở sâu trong núi nhưng thức ăn và nguồn nước cần thiết đều không thiếu, hơn nữa chúng ta còn khai thác được không ít vật chất mới lạ mà một số loài thú bên ngoài không có.”
Thẩm Dao:
“Tôi biết mà, ví dụ như các anh sở hữu vật liệu và phương pháp luyện chế v.ũ k.h.í sắc bén, đó chính là thứ tộc Hồ chúng tôi không có.”
Mặc Lâm tiếp tục nói:
“Chúng ta còn phát hiện ra một loại tinh thể màu trắng có thể điều vị thức ăn và bảo quản thức ăn, có thể lấy một lượng nhỏ dùng chung với thức ăn, hương vị rất khác biệt.”
Thẩm Dao đại khái có thể đoán được loại tinh thể màu trắng mà anh nói chắc là muối, tộc Rồng họ chắc là tìm được hồ muối nào đó có nồng độ muối rất cao nên thuận tiện chiết xuất ra muối để sử dụng.
Xem ra cuộc sống của tộc Rồng họ quả thực có chút không giống với các tộc thú bên ngoài.
Nàng nghĩ một lát rồi nói:
“Mặc Lâm, anh vốn dĩ đang sống tốt ở núi Long Sơn giờ đột nhiên ra ngoài có phải có rất nhiều chỗ không quen không?”
Mặc Lâm suy nghĩ một lát rồi nói:
“Lúc đầu là như vậy nhưng sau đó......
đi theo nàng khiến ta cảm thấy rất khác biệt, Dao Dao, ta rất thích cảm giác được ở bên cạnh nàng.”
Thẩm Dao mỉm cười, khẽ vạch lên lòng bàn tay anh, nhướn mày nói:
“Lúc nào cũng nói những lời hay ý đẹp......”
Mặc Lâm:
“Nói sự thật mà thôi, nếu nàng thích nghe thì mỗi ngày ta đều nói nhiều hơn một chút.
Đợi chúng ta về núi Long Sơn cùng chung sống, ta sẽ khiến mỗi ngày của nàng đều hạnh phúc vui vẻ.”
Thẩm Dao:
“Được rồi, vậy cho tôi chút thời gian, tôi suy nghĩ xem sao.”
Thực ra trong thời kỳ này, việc kết hợp của rất nhiều thú nhân đều rất tùy ý, có khi chỉ cần cha mẹ đôi bên gật đầu một cái là thú cái trực tiếp dọn đến nhà thú đực ở luôn, từ đó sinh con đẻ cái cho thú đực.
Nhưng Mặc Lâm không muốn qua loa như vậy, anh muốn Thẩm Dao nhận được sự coi trọng đầy đủ, cũng muốn tộc Hồ và tộc Rồng cùng chứng kiến sự xứng đôi của họ, nên còn có một số quy trình cơ bản phải thực hiện.
Sau đó Thẩm Dao chỉ suy nghĩ một ngày liền chọn đồng ý cùng anh đi về.
Có được kết quả như vậy Mặc Lâm vui mừng khôn xiết, tối hôm đó liền bám lấy nàng đòi cùng ngủ.
Thẩm Dao không chịu nổi công phu mè nheo của anh, lòng mềm nhũn thế là vẫn đồng ý.
Tuy nhiên nàng không để anh làm quá dữ vì ngày mai họ còn phải nói với Thẩm Quân, Thẩm Thanh về quyết định của mình, còn phải đi gặp tộc trưởng già, cần nhận được sự đồng ý của ông mới được.
—————————
Mặc Lâm:
Lạnh lùng cứng nhắc?
Xin lỗi, hiện giờ tôi là cái đuôi nhỏ của vợ tôi.
Chương 345 Thế giới thú nhân:
Rồng Mặc lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều 35
Quy trình sau đó diễn ra rất nhanh, Mặc Lâm trước tiên đã nói chuyện nghiêm túc với hai người chị của Thẩm Dao, sau khi nhận được sự công nhận và chúc phúc của họ mới đi tìm tộc trưởng già.
Nhìn thấy họ xuất hiện, tộc trưởng già tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác phức tạp.
Dù sao Thẩm Dao cũng là thú cái sở hữu khả năng sinh sản cao nhất nghìn năm mới gặp một lần của bộ lạc tộc Hồ họ, sau này trong bộ lạc có còn xuất hiện con Cửu Vĩ Hồ nào như nàng hay không thì rất khó nói.
Tuy nhiên vì ông đã tính ra mệnh định chi duyên của hai người họ nên tự nhiên sẽ không ngăn cản gì nữa, vì vậy ông trực tiếp gật đầu nói:
“Được, chuyện của hai đứa, ta đại diện bộ lạc tộc Hồ đồng ý rồi.”...
Cứ như vậy không lâu sau, tin tức Thẩm Dao bị một thú đực tộc Rồng từ đâu nhảy ra “nẫng mất” liền truyền khắp toàn bộ bộ lạc tộc Hồ.
Lần này tất cả thú đực thầm thương trộm nhớ muốn làm thú phu của Thẩm Dao đều phẫn nộ.
“Là ai?!
Lão t.ử muốn biết hắn là ai!”
“Chính là cái tên đó, cái con rồng nhỏ mà nhà họ Thẩm mang về dưỡng thương trước kia đấy.”
“Là hắn sao?
Tên nhóc đó hắn dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái dáng vẻ giả bộ đáng yêu của rồng nhỏ trước kia sao?”
“Đây chẳng phải là rõ rành rành rước rồng vào nhà sao?
Trước kia là chúng ta đại ý rồi!
Không phòng bị được tên nhóc đó.”
“Tôi đã bảo sao hắn cứ bám lấy Thẩm Dao mãi, theo lý mà nói loài rồng họ chắc là sẽ không bám lấy loài thú ngoại tộc như vậy đâu.”
“Hóa ra người ta vẫn là mang theo mục đích mà đến sao?
Cho nên mới một phát liền chọn trúng con Cửu Vĩ Hồ có khả năng sinh sản cao nhất nghìn năm mới gặp một lần của tộc chúng ta?”
“Tộc trưởng già sao có thể cứ thế trực tiếp đồng ý chứ?!”...
Theo những tiếng bàn tán xôn xao ngày càng nhiều, ngoài cửa nhà Thẩm Dao mỗi ngày đám thú đực nghe tin mà đến cũng ngày càng nhiều.
Mới đầu họ còn chỉ là âm thầm đ-ánh giá Mặc Lâm, trong lòng thầm nhủ anh ta có gì tốt chứ, chẳng phải chỉ là tộc Rồng thôi sao?
Thẩm Dao chọn anh ta thà chọn họ còn hơn......
Đến sau này họ trực tiếp diễn biến thành muốn đích thân thử thách anh một phen, xem anh là mạnh hay yếu.
Mặc dù trong lòng họ tôn trọng và kính sợ tộc Rồng nhưng sức hấp dẫn của khả năng sinh sản cao nhất của Thẩm Dao cũng rất lớn, nên họ cũng không muốn cứ thế trực tiếp bỏ cuộc.
Thế là họ định đọ sức với anh một chút, xem ai lợi hại hơn.
Nếu tên nhóc này thực lực không bằng họ thì họ hoàn toàn có thể đưa ra một số yêu cầu, ví dụ như họ muốn cùng đi theo Thẩm Dao, không thể để hắn một mình chiếm hữu nàng kiểu đó được.
Đối mặt với những lời khiêu khích ập đến này, Mặc Lâm rất thản nhiên, lúc giao chiêu với họ cứ như đang chơi đùa vậy.
Dần dần......
Đám thú đực cũng nhận ra có gì đó không ổn, trong lòng đã nảy sinh ý định rút lui nhưng lại không nỡ bỏ cái sĩ diện xuống mà nói ra.
Mặc Lâm trước đó đã hứa với tộc trưởng già vốn đã dự liệu được mọi chuyện là không chấp nhặt với họ, nên trực tiếp thả họ đi.
Thẩm Dao thấy Mặc Lâm không giống như có dáng vẻ để ý liền thầm nghĩ:
Xem ra cơn giấm tuông trong lòng Mặc Lâm chắc cũng tiêu tan gần hết rồi, thế là âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ai ngờ.........
Cứ như vậy qua mấy ngày, Mặc Lâm dẫn theo Thẩm Dao cáo biệt hai người chị nhà họ Thẩm và tộc trưởng già, chuẩn bị đưa Thẩm Dao về núi Long Sơn một chuyến, gặp mặt gia đình anh và môi trường anh sinh sống.
Thẩm Quân và Thẩm Thanh đã sớm dự liệu được nên rất nhanh đã chấp nhận tiến độ như vậy, sau khi chuẩn bị xong thức ăn mang theo trên đường, lại dặn dò một số hạng mục cần chú ý liền tiễn họ rời đi.
Tộc trưởng già nhìn bóng lưng họ rời đi, khẽ nheo mắt vuốt râu lẩm bẩm:
“Tương lai của tộc Hồ......”...
Cùng lúc đó trong núi Long Sơn.
Bà ngoại đứng ngồi không yên đi tới đi lui trong nhà, trong lòng luôn canh cánh lo cho Mặc Lâm đã khá lâu rồi không có tin tức gì truyền về.
Bà vừa đi vừa không ngừng lo lắng nói:
“Lâm nhi đi ra ngoài lâu như vậy rồi, cũng không biết là tình hình thế nào nữa, ôi trời ơi, đúng là khiến tôi lo lắng quá đi mất, cứ sợ nó đ-ánh không lại đám dã thú kia, bị chúng bắt nạt vô ích thôi.”
Ông ngoại ở bên cạnh thản nhiên bưng một ly nước suối rừng lên miệng nhấp một ngụm, yên tâm nói:
“Bà nghĩ nhiều rồi, hướng tới chỉ có phần Lâm nhi nhà mình dọa người khác thôi, lấy đâu ra dã thú nào có thể bắt nạt được lên đầu nó chứ, bà cũng quá coi thường nó rồi.”
Bà ngoại không có tâm hồn lớn lao như ông ngoại, bà chỉ xót xa nói:
“Lâm nhi nhà mình là lương thiện nhất rồi, tôi nhớ hồi nó còn nhỏ, tôi và mẹ nó dẫn nó đi hái quả Điềm Việt, lúc đó chỉ một sơ suất nhỏ thôi nó liền bị một con rắn c.ắ.n.
Lúc đó tôi tức đến mức định bóp ch-ết cái thốn bảy tấc (chỗ hiểm) của con rắn đó luôn nhưng Lâm nhi chỉ cau mày nhìn vết thương của mình một cái rồi nhìn con rắn đó một cái liền bảo tôi thả con rắn đó đi.
