Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 220
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:18
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Dạ phải.”
Lần này bà ngoại hoàn toàn không thể bình tĩnh được nữa.
Phải biết rằng những truyền thuyết về Cửu Vĩ Hồ là cực kỳ nhiều, trong đó có một điều chính xác nhất là khả năng sinh sản của Cửu Vĩ Hồ cực tốt, con cái sinh ra cũng cực kỳ hiếu động đáng yêu, thông minh lanh lợi, khỏe mạnh dẻo dai......
Hơn nữa theo bà biết Cửu Vĩ Hồ hiện giờ cực kỳ hiếm gặp, trong tộc Hồ có thể xuất hiện một con Cửu Vĩ Hồ đã được coi là gặp vận may lớn rồi.
Cũng hèn chi tộc trưởng già người ta không nỡ.
Ngoài bà ngoại ra, ông ngoại, Mặc Sỉ và Ôn Ngưng ít nhiều cũng biết một số truyền thuyết về Cửu Vĩ Hồ.
Không ngờ Lâm nhi nhà mình tìm được thú cái lại lợi hại đến vậy.
Lần này cả nhà đều cảm thấy Lâm nhi có phải là có chút không xứng không rồi.
Bà ngoại thầm liếc nhìn Mặc Lâm một cái, thầm nhủ cháu ngoại lớn cũng phải cố gắng lên một chút mới được, kẻo lại làm vướng chân Cửu Vĩ Hồ nhà người ta.
Ông ngoại với tư cách là bậc trưởng bối lớn nhất trầm giọng dặn dò Mặc Lâm:
“Lâm nhi, những món sính lễ đón thú cái mà trước kia chúng ta chuẩn bị cho con nhất định phải tăng thêm một gấp đôi nữa, hơn nữa món quà riêng dành cho tộc trưởng già tộc Hồ cũng phải tăng thêm.”
Dù sao mang đi báu vật trấn tộc của nhà người ta như vậy thì thái độ cần có phải thể hiện ra, nếu không thì cũng quá......
Mặc Lâm đáp ứng nói:
“Vâng thưa ông ngoại, con ghi nhớ rồi ạ.”
Ông ngoại lại nhìn Thẩm Dao nói:
“Sau này bộ tộc hồ ly của các con chúng ta đều sẽ giúp đỡ, cho dù ở xa cũng không sao, bên này chúng ta tập hợp nhân lực bay qua đó một chuyến cũng khá nhanh.”
Mặc Sỉ cũng đi theo nói:
“Tộc Rồng là đoàn kết nhất, bao nhiêu năm qua cũng đều luôn có thể đối đãi tốt với mỗi tộc thú đã kết thông gia, bao gồm thú cái kết hôn và bộ lạc của thú cái đó.
Cho nên chúng ta sẽ dành cho con và bộ lạc của con sự thiện ý và tôn trọng cao nhất, cũng mong con yên tâm.”
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Sự thiện ý của tộc Rồng con sẽ chuyển lời tới người thân và tộc trưởng già của bộ lạc con, họ nhất định sẽ rất vui mừng.”
Bà ngoại thấy họ trò chuyện quá trang trọng liền lảng sang chuyện khác, trò chuyện với Thẩm Dao về môi trường cư trú và thói quen sinh hoạt bên đó của họ.
Bà tươi cười rạng rỡ chủ động hỏi:
“Dao Dao, thói quen ăn uống trước kia của con ở nhà có giống ở đây không?
Những món ăn hôm nay chúng ta làm không biết có hợp khẩu vị con không?
Con có ăn quen không?”
Thẩm Dao nhìn bàn tiệc thịnh soạn với từng món ăn khác nhau trên bàn, lại nghĩ đến phần lớn món ăn nhìn thấy ở bộ lạc tộc Hồ, cùng với đĩa thịt khô thường xuyên đơn điệu bày ra ở nhà mình, trong lòng đã có tính toán.
Nàng mỉm cười nói:
“Rất thịnh soạn ạ, món nào cũng rất ngon, con rất thích.”
Bà ngoại và Ôn Ngưng lúc này trong lòng mới thấy nhẹ nhõm, khẩu vị nhất trí là một chuyện tốt.
Ôn Ngưng chủ động gắp cho Thẩm Dao một miếng sườn chua ngọt, mỉm cười nói:
“Con nếm thử cái này xem thế nào, món sườn khẩu vị chua chua ngọt ngọt này lúc nhỏ Lâm nhi thích ăn nhất đấy.
Sau này không biết nó nghe ai nói chỉ có thú cái mới thích ăn những thứ chua chua ngọt ngọt như thế này nên nó liền ít gắp đi hẳn, nhưng cả nhà ta vẫn khá thích ăn món này.”
Nhắc đến chuyện cũ năm xưa, chính chủ Mặc Lâm mặt “vèo” một cái liền đỏ bừng lên, năm xưa quả thực là có một chuyện cũ như vậy.
Sau này anh lớn lên mới hiểu đó đều là sự nhạy cảm ở giai đoạn đó mới có cảm giác biệt nhẫn như vậy, nên đã kịp thời điều chỉnh lại rồi.
Tuy nhiên trước mặt Thẩm Dao bị nhắc đến chuyện cũ như vậy, anh vẫn không nhịn được đỏ mặt.
Thẩm Dao không cảm thấy ngượng ngùng, chỉ thấy rất đáng yêu nên lặng lẽ véo tay anh một cái.
Mặc Lâm hiểu ý nàng, rất nhanh đã nắm ngược lại tay nàng nhẹ nhàng xoa nắn.
Chương 347 Thế giới thú nhân:
Rồng Mặc lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều 37
Buổi tối.
Thẩm Dao và Mặc Lâm tắm rửa xong cùng nhau về phòng nằm xuống đi ngủ.
Cũng chính lúc này Thẩm Dao mới biết Mặc Lâm vậy mà lại sống riêng trong một căn nhà gỗ.
Theo lời giải thích của chính anh là anh thích yên tĩnh nên sau khi trưởng thành đã xây căn nhà gỗ riêng ở không xa nhà mình, thường thì sẽ qua đây ngủ.
Chỉ là lúc này căn nhà gỗ nhỏ riêng biệt này hình như vừa hay thuận tiện cho anh muốn làm gì thì làm?
Cửa phòng vừa đóng lại Mặc Lâm liền trực tiếp bế bổng Thẩm Dao lên, sải bước đi nhanh tới giường.
Đêm khuya Thẩm Dao thực sự cảm nhận được sự áp đảo mà hình dạng rồng mang lại....
Ngày hôm sau chỉ có một mình Mặc Lâm qua bên kia lấy thức ăn, còn Thẩm Dao thì mơ màng nằm trên giường ngủ tiếp.
Nàng thực sự là quá mệt rồi, cái nhịp độ không nghỉ ngơi này.
Tuy nhiên trong lúc mơ màng nàng không quên hỏi hệ thống:
“Mày bây giờ giúp tao xem tình hình thụ t.h.a.i của tao đi.”
Hệ thống gật đầu nói với nàng:
“Ký chủ đại nhân, bên này tôi đã phát hiện ra hình thái sơ cấp của ba cháu nhỏ trong bụng ngài rồi nhé, đã thành công rồi đấy ạ.
Quá trình m.a.n.g t.h.a.i lần này đại khái là hai tháng, nghĩa là hai tháng sau ngài sẽ hạ sinh ba cháu nhỏ.
Trong thời gian ngài m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở tôi sẽ sử dụng đạo cụ để loại bỏ cảm giác nặng nề, cảm giác sa trễ, cảm giác đau đớn và cảm giác vụng về cho ngài, để ngài trải qua khoảng thời gian này một cách thuận lợi và nhẹ nhàng.”
Thẩm Dao hài lòng gật đầu nói:
“Được rồi, vậy trông cậy vào mày giúp đỡ rồi.”
Hệ thống:
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Phía bên kia——
Bà ngoại và Ôn Ngưng chỉ thấy mỗi mình Mặc Lâm qua đây, nụ cười trên mặt không khỏi càng đậm hơn vài phần.
Cái này xem ra cháu nhỏ mềm mại đáng yêu sắp trong tầm tay rồi nhé!
Mặc Lâm còn cố ý giải thích với họ một phen:
“Dao Dao nàng ấy hôm qua đi đường mệt quá nên......”
Bà ngoại vội vàng nói:
“Không sao đâu, chúng ta hiểu mà, đi đường dài mà đúng là khá mệt mỏi, muốn ngủ bao lâu cũng không sao cả, con không cần gọi con bé dậy đâu, cứ để con bé nghỉ ngơi đi.”
Mặc Lâm:
“Vâng, vậy con lấy ít đồ ăn mang qua, đợi nàng ấy tỉnh dậy thì ăn.”
Ôn Ngưng mỉm cười nhét thêm không ít thức ăn vào tay anh nói:
“Lấy nhiều một chút, đừng để con bé đói nhé, nếu không đủ thì cứ qua lấy bất cứ lúc nào.”
Bà ngoại bổ sung thêm:
“Đúng vậy, con lấy nhiều một chút, nếu Dao Dao vẫn còn mệt muốn nghỉ ngơi thì con cứ ở bên cạnh con bé nghỉ ngơi ba ngày ba đêm, năm ngày năm đêm, bảy ngày bảy đêm đều không sao cả, chúng ta là sẽ không qua đó làm phiền các con đâu.”
Mặc Lâm nhướn mày ừ một tiếng.
Sau khi anh cầm thức ăn rời đi, bà ngoại và Ôn Ngưng hứng thú bừng bừng bắt đầu thảo luận về quy trình tổ chức nghi lễ cho hai đứa sau đó.
Bà ngoại:
“Tôi thấy ấy mà, người của tộc Rồng và tộc Phượng đều phải đến, bên phía tộc Hồ cũng tổ chức cùng ngày luôn, lễ vật chúng ta dành cho bên tộc Hồ cũng phải thật chu đáo.”
Ôn Ngưng tán đồng nói:
“Vậy vừa hay nhân lúc còn nóng hổi nhé, mấy ngày nay chúng ta bắt đầu chuẩn bị, sau đó để Lâm nhi mang theo lễ vật bay qua tộc Hồ một chuyến, chính thức chốt ngày với họ.”
Bà ngoại:
“Được được được, cứ quyết định làm như con nói đi, phải nhanh ch.óng một chút mới được.”
Ôn Ngưng mỉm cười:
“Cái đó thì dĩ nhiên phải nhanh rồi, đợi thêm một thời gian nữa nói không chừng là có thể bế cháu rồi.”
Bà ngoại:
“Thật là có hy vọng mà, chuyến này Lâm nhi đi ra ngoài quá xứng đáng rồi, trong lòng tôi thấy thư thái khôn xiết.
Dao Dao đứa trẻ này nhìn qua đã thấy là đứa tốt rồi, để Lâm nhi nhà mình gặp may rồi.”
Ôn Ngưng:
“Đúng vậy, mẹ cũng rất hài lòng với nàng dâu như Dao Dao, nhìn qua đã thấy ôn hòa hiểu lễ nghĩa, không kiêu ngạo không nóng nảy, dễ gần, mẹ rất mong chờ những ngày tháng chung sống sau này.”...
Chương 348 Thế giới thú nhân:
Rồng Mặc lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều 38
Ngày chính thức kết hôn nhanh ch.óng đến.
Gia đình Mặc Lâm mang theo lễ vật đầy ắp đến tộc Hồ, đích thân tặng cho người thân của Thẩm Dao và tộc trưởng già.
Để thể hiện sự coi trọng và thái độ của tộc Rồng, lễ vật họ mang tới lần này có những công cụ bằng sắt rất quý giá và khan hiếm ở hiện tại, còn có muối cùng các loại gia vị khác vốn rất ít thấy ở các bộ lạc thú khác.
Ngoài ra còn có một số bộ sưu tập và vật liệu quý giá, khan hiếm.
Hơn nữa con mồi dùng để ăn mà bộ lạc nào cũng không thiếu thì họ mang tới hẳn một trăm con, đảm bảo mỗi hộ trong bộ lạc tộc Hồ đều được phát hai con dựa trên cơ sở đó vẫn còn dư lại một ít.
Những con mồi này đều là do Mặc Lâm hóa thân thành rồng khổng lồ tự tay săn về, chỉ mất chưa đầy nửa ngày là có thể săn được nhiều như vậy, đây là mức độ mà bất kỳ thú đực nào trong tộc Hồ cũng không thể đạt tới được.
Mặc Lâm chỉ cần nghĩ đến việc những thú đực từng thích Thẩm Dao trước kia chỉ có thể lặng lẽ nhận lấy thành quả săn b-ắn của anh sau đó tận mắt chứng kiến họ kết hôn là thấy trong lòng sảng khoái rồi....
Trong ngày trọng đại hôm nay, ông ngoại, bà ngoại, phụ thân và mẫu thân của Mặc Lâm cũng đều cùng tới, xuất hiện chỉnh tề trong bộ lạc tộc Hồ.
Ông ngoại sau nhiều năm xa cách lần nữa gặp lại bạn cũ là tộc trưởng già tộc Hồ, cảm xúc vẫn khá xúc động.
Họ nhìn gương mặt và c-ơ th-ể đã già đi của đối phương không khỏi cảm thán thời gian trôi mau, chớp mắt một cái họ đã già rồi.
Tộc trưởng già vuốt râu trắng, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn ông ngoại Mặc Lâm, giọng điệu vi diệu nói:
“Lão già kia, tôi sao cứ cảm thấy hình như chuyện tốt gì cũng rơi xuống tộc Rồng các người vậy, chẳng lẽ bên đó của các người là vùng đất phong thủy tự nhiên gì đó mới có thể luôn hưng thịnh nhiều năm như vậy?”
Ông ngoại xua tay nói:
“Những cái không dễ dàng trong đó các tộc thú bên ngoài các ông không thấy được đâu, lấy đâu ra tốt như vậy?
Mấy mươi năm trước còn có mấy tộc thú ngày nào cũng đòi đ-ánh chiếm núi Long Sơn của chúng tôi đấy, ồn ào náo nhiệt suốt một thời gian dài.
Hơn nữa tộc Rồng tộc Phượng chúng tôi tuy đều sống ở mảnh đất đó trông có vẻ không màng thế sự nhưng việc sinh sôi nảy nở vẫn rất gian nan, thực sự tính ra bao nhiêu năm qua không hề sinh sản nhiều hậu thế bằng tộc Hồ các ông đâu, tổng thể là có xu hướng suy yếu đấy.”
Xem ra mỗi tộc đều có nỗi khổ riêng khó nói mà, tộc trưởng già lúc này mới thấy tâm lý cân bằng hơn một chút.
Thời gian tiếp theo tộc trưởng già và các bậc trưởng bối nhà họ Mặc riêng tư hàn huyên, Thẩm Dao và Mặc Lâm thì cùng Thẩm Quân và Thẩm Thanh trò chuyện.
Thẩm Quân và Thẩm Thanh dĩ nhiên là không nỡ xa Thẩm Dao, dù sao cũng là tình chị em bao nhiêu năm rồi, em gái đột nhiên phải tới núi Long Sơn xa xôi sinh sống, sau này họ muốn gặp mặt một lần cũng không dễ dàng gì.
Nếu Thẩm Dao tìm thú đực trong chính bộ lạc của họ thì còn đỡ, chị em đi lại cũng thuận tiện, nhưng nàng không phải vậy.
