Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 221
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:18
Thẩm Quân không nỡ nói:
“Em gái, sau này em đến bên núi Long Sơn sinh sống nhất định phải chăm sóc tốt bản thân nhé, biết không?
Nếu có rảnh rỗi thì có thể thỉnh thoảng về đây thăm mọi người.”
Thẩm Dao gật đầu lia lịa nói:
“Em sẽ mà chị cả, mọi người ở nhà cũng phải chăm sóc tốt bản thân nhé.”
Thẩm Thanh đi theo nói:
“Dao Dao, thường xuyên về thăm bọn chị nhé, bọn chị bình thường đều ở nhà.”
Thẩm Dao:
“Dạ vâng, có thời gian em sẽ về ạ.”...
Giờ Ngọ sau bữa tiệc linh đình náo nhiệt, tộc trưởng già gửi tới lời chúc phúc bằng tiếng ngâm nga cho Thẩm Dao và Mặc Lâm, sau đó liền tiễn họ ra khỏi bộ lạc, tiễn đưa họ rời đi.
Ngay ngày hôm đó sau khi bọn Thẩm Dao về tới núi Long Sơn cũng đã tổ chức một nghi lễ kết hôn, làm rất náo nhiệt, gần như đã mời hết tất cả những người quen của tộc Rồng và tộc Phượng đến tham dự.
Thẩm Dao đi theo Mặc Lâm cùng chào hỏi các bậc trưởng bối, vô tình quà mừng nhận được đều đầy ắp....
Sau khi tất cả những sự náo nhiệt đều kết thúc, người ngoài lặng lẽ rời đi, chỉ còn lại nàng và Mặc Lâm.
Mặc Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng dẫn nàng về căn nhà gỗ nhỏ riêng biệt kia.
Ngày hôm nay đối với cả hai người họ đều quá đỗi đặc biệt.
Tóm lại đêm vẫn còn dài.......
Một tháng sau——
Thai tượng của Thẩm Dao bắt đầu hiện rõ một cách rõ rệt, t.h.a.i kỳ của tộc Hồ là khoảng hai tháng, nên đợi thêm một tháng nữa nàng chắc là sắp sinh rồi.
Thời gian này tất cả thú nhân trong nhà đều lấy nàng làm trọng, chỉ sợ nàng có chỗ nào không vui.
Mặc Lâm càng là mỗi ngày đều cùng Ôn Ngưng học cách làm những món ngon, chuyên môn vì nàng mà nghiên cứu ra những món mỹ vị hợp khẩu vị nàng, đảm bảo có thể thỏa mãn ham muốn ăn uống của nàng....
Ngày hôm nay trời trong nắng ấm, là một ngày thích hợp để ra ngoài dạo chơi.
Thẩm Dao nghĩ đến cánh rừng quả Điềm Việt ở núi Long Sơn mà Mặc Lâm từng nhắc tới trước kia, không khỏi nảy sinh sự khao khát.
Nàng nhìn xa xăm một lát sau khi nhìn thấy những ngọn núi nhấp nhô liên miên dường như không thấy điểm cuối liền lên tiếng:
“Mặc Lâm, anh còn nhớ cánh rừng quả Điềm Việt ở núi Long Sơn mà anh từng nhắc tới trước kia không?”
Mặc Lâm:
“Nhớ chứ, sao vậy?”
Thẩm Dao nghĩ đến cảm giác mọng nước của quả Điềm Việt, không hiểu sao đột nhiên thấy thèm ăn.
Hơn nữa nàng nhớ Mặc Lâm còn từng nói quả Điềm Việt ở đây to hơn những quả Điềm Việt họ hái ở bộ lạc tộc Hồ trước kia, hơn nữa vị còn ngọt hơn.
Lần này nàng càng thêm muốn đi rồi.
“Tôi muốn tới đó xem thử, hay là anh dẫn tôi đi nhé?”
Nàng chớp chớp đôi mắt to nói.
Mặc Lâm nhìn cái bụng hơi nhô lên của nàng, có chút lo lắng nói:
“Đường bên đó không dễ đi, nếu nàng đi có lẽ sẽ thấy khó chịu đấy.
Nàng muốn ăn những quả Điềm Việt đó sao?
Hay là thế này đi, ta tới đó hái rồi mang về cho nàng, nàng cứ ở nhà đợi ta là được rồi.”
Thẩm Dao mím môi lắc đầu nói:
“Tôi muốn đích thân tới đó xem thử, hơn nữa tôi còn muốn tự tay hái quả.”
Thực ra lý do nàng không nói ra là vì m.a.n.g t.h.a.i nên nàng luôn được người nhà cẩn thận bảo bọc, phạm vi hoạt động cũng rất hạn chế, nên sớm đã thấy bức bối rồi, muốn ra ngoài dạo một chút cho khuây khỏa.
Mặc Lâm thực ra cũng đại khái đoán được tâm tư trong lòng nàng, chỉ là cánh rừng núi đó nếu dựa vào đi bộ mà đi qua đó thì không gần lắm, đường xá cũng gập ghềnh không bằng phẳng.
Nhưng nếu dựa vào bay qua đó anh lại lo lắng nàng bị xóc nảy mà không thoải mái.
Chương 349 Thế giới thú nhân:
Rồng Mặc lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều 39
Thẩm Dao nhìn thấy vẻ mặt do dự của Mặc Lâm liền đảo mắt nhận ra vẫn phải làm nũng mới hiệu quả, thế là liền ghé sát vào anh hôn một cái ngọt ngào, lắc lắc tay anh dịu dàng nói:
“Mặc Lâm, dẫn tôi đi đi mà......”
Mặc Lâm im lặng mặc dù trong lòng đã nghiêng về phía muốn đưa nàng đi nhưng vẫn có nỗi lo, lúc này nàng không thể có một chút sơ suất nào được, nếu không nàng và đứa trẻ đều dễ bị kinh động.
Thẩm Dao thấy anh đã sắp lung lay liền nắm lấy tay anh nhẹ nhàng đặt lên bụng mình, mỉm cười nói:
“Thực ra...... bảo bảo trong bụng cũng muốn đi.”
Mặc Lâm mím môi trong mắt mang theo sự cân nhắc, sau khi do dự anh xác nhận lại:
“Dao Dao, nàng thực sự muốn đi sao?”
Thẩm Dao trợn tròn mắt đáp lại:
“Là thực sự muốn đi.”
Mặc Lâm cuối cùng vẫn đồng ý nói:
“Được rồi, vậy ta đưa nàng đi, nhưng động tác của chúng ta tốt nhất là nhỏ một chút để tránh bị bà ngoại họ phát hiện, lúc đó lại không đi được.”
Thẩm Dao gật đầu nhỏ giọng nói:
“Được ạ, vậy chúng ta lặng lẽ thôi.”...
Cứ như vậy họ lặng lẽ lén lút ra khỏi cửa nhà, vừa hay nhân lúc bà ngoại và Ôn Ngưng đều không có ở đó.
Tuy nhiên Mặc Lâm cũng để lại một dấu vết ra ngoài để tránh lúc họ không tìm thấy họ sẽ lo lắng.
Thẩm Dao được Mặc Lâm bảo vệ c.h.ặ.t chẽ, thong dong đi trên con đường trong rừng, khi cảm nhận được bầu không khí khác biệt xung quanh không khỏi thấy sảng khoái tinh thần, cả người đều thư thái không ít, môi trường nguyên thủy và rừng rậm này độ trong lành của không khí quả thực là rất khác biệt.
Trong thời đại thú nhân này những thú cái m.a.n.g t.h.a.i thường đều an tâm ở lì tại nơi ở dưỡng thai, không mấy khi ra ngoài đi lại để tránh va chạm hay gặp phải loài dã thú nào có tính tấn công mạnh mà gặp nguy hiểm.
Nhưng nàng là người từng trải qua lối sống hiện đại, lại thiên tính thích đi dạo chơi khắp nơi nên rất không quen với cảm giác cứ ru rú mãi ở một chỗ.
Hiện giờ cuối cùng cũng có thể ra ngoài một chuyến, nhìn thấy một số cảnh sắc không giống thường ngày nàng chỉ thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái và thư thái, thậm chí muốn nán lại thêm một lát.
Mặc Lâm dắt tay nàng đi chậm rãi đồng thời luôn chú ý động tĩnh xung quanh để kịp thời nhận ra những động tĩnh bất thường mà kịp thời ứng phó.
Ngoài Mặc Lâm ra hệ thống cũng đang nghiêm túc quan sát tình hình xung quanh, còn báo cáo tình hình đường xá và khoảng cách cho Thẩm Dao để nàng nắm bắt được tình hình mới nhất.
Có sự bảo vệ kép của hệ thống và Mặc Lâm cộng thêm thực lực bản thân Thẩm Dao cũng không tồi nên nàng cũng không lo lắng quá nhiều về việc gặp phải sự cố gì.
Thực tế lý do nàng đột nhiên muốn tới cánh rừng núi đó còn vì cảm nhận được một sự chỉ dẫn mờ mịt, giống như có báu vật gì đó đang đợi nàng qua đó nhặt vậy.
Dứt khoát nàng quyết định thuận theo trực giác của mình mà đi một chuyến, vạn nhất...... thực sự nhặt được báu vật gì đó thì sao?
Chẳng phải là hời to rồi sao?
Hơn nữa dù không nhặt được cũng không sao, nàng cứ coi như đi giải khuây cũng tốt, dù sao đây dự kiến là chuyến đi chơi cuối cùng trước khi sinh, sau này bụng to hơn nữa...... chắc là thực sự không tiện ra ngoài dạo chơi nữa rồi....
Cũng may cả đoạn đường này trôi qua không kinh không hiểm.
Đợi đến khi họ đi tới rừng Điềm Việt thời gian vẫn còn dư dả đủ để Thẩm Dao chơi đùa ở đây một lúc lâu.
Mặc Lâm nhìn thấy tâm trạng tốt lên rõ rệt và tư thế thư giãn của nàng trong lòng cũng thấy vui mừng, xem ra chuyến này họ đi đúng rồi.
Anh dắt nàng đi tới một chỗ bằng phẳng hơn một chút, chỉ vào những cây Điềm Việt xung quanh nói:
“Dao Dao, nàng xem muốn ăn quả của cây nào ta bây giờ liền hái cho nàng, lát nữa rửa rửa là có thể ăn rồi.”
Thẩm Dao nhìn những quả trên những cây nhỏ xung quanh chỉ thấy những quả đã chín trông đều na ná nhau, rất khó thấy ra được sự khác biệt lớn gì liền tùy tay chỉ vài cây bảo Mặc Lâm đi hái.
Mặc Lâm gật đầu quét mắt nhìn mấy cây đó xong dịu dàng dặn dò nàng:
“Nàng cứ đứng đây đợi ta hái xong, đừng đi xa nhé, ở đây sẽ có một số loài thú nhỏ xuất hiện, nếu va phải sẽ dễ đứng không vững mà ngã đấy.”
Thẩm Dao ngoan ngoãn nói:
“Được ạ, nhưng đã tới đây rồi tôi cũng muốn hái một ít quả nhỏ, nhưng anh yên tâm tôi hái không nhiều đâu coi như chơi một chút thôi.”
Mặc Lâm nhìn mấy cái gai nhỏ dày đặc trên cành cây Điềm Việt gần nàng nhất liền trực tiếp rút v.ũ k.h.í sắc bén ra chọn vài cành cây nhỏ trĩu quả lặng lẽ tước hết gai cho chúng sau đó hỏi:
“Chỗ này đủ không?
Nếu không đủ ta lại tước thêm vài cành.”
Thẩm Dao vui mừng gật đầu nói:
“Đủ rồi đủ rồi, tôi hái chỗ này là đủ rồi.”
Mặc Lâm mỉm cười xoa đầu nàng dịu dàng nói:
“Vậy hái đi, chỉ hái những quả Điềm Việt mọc trên những cành không có gai này thôi, cẩn thận đừng để gai trên những cành khác chạm vào nhé.”
Thẩm Dao:
“Dạ.”...
Đại khái nửa tiếng sau Thẩm Dao cuối cùng cũng thấy hái đã đời rồi, hài lòng mỉm cười sau đó dùng tay quạt gió quạt đi một chút cái nóng nực do bị nắng chiếu.
Mặc Lâm thấy nàng dừng động tác hái quả liền cũng dừng theo, mang theo mấy ống tre đựng đầy quả Điềm Việt đeo trên người đi tới bên cạnh nàng cho nàng xem.
Thẩm Dao thuận theo sự chỉ dẫn của anh nhìn qua phát hiện mỗi quả anh hái đều như được tuyển chọn kỹ càng vậy, vừa to vừa mọng độ chín cũng vừa vặn, tỏa ra ánh sáng hấp dẫn và mùi hương thơm ngọt.
Điều này khiến nàng không khỏi khen ngợi:
“Mặc Lâm, anh giỏi quá, những quả Điềm Việt này phẩm chất tốt quá đi?
Anh là vừa chọn vừa hái sao?”
Mặc Lâm gật đầu nắm lấy một nắm quả Điềm Việt dùng nước trong bình mang theo rửa sạch chúng một cách tỉ mỉ sau đó mới đặt vào một ống tre sạch trống đưa tới trước mặt Thẩm Dao nói:
“Ta cố gắng đều chọn những quả to nhất tốt nhất hái xuống, hiện giờ đã hái xong không ít rồi, lát nữa đều mang về để ở nhà nàng còn có thể ăn liên tục mấy ngày đều không hỏng đâu.”
Chi tiết của anh làm quá chu đáo Thẩm Dao chỉ thấy ấm áp khôn xiết thế là hôn anh một cái ngọt ngào.
Mặc Lâm mỉm cười đích thân đút những quả nhỏ đã rửa sạch cho nàng ăn, sau đó nhìn quanh bốn phía muốn tìm chỗ nào có thể ngồi xuống nghỉ ngơi.
Thẩm Dao tinh mắt nhìn thấy mấy tảng đ-á lớn không xa liền chỉ về phía đó nói:
“Chúng ta qua đó nghỉ ngơi đi, tảng đ-á lớn đằng kia chắc là có thể ngồi được.”
Mặc Lâm gật đầu dìu nàng cẩn thận bước tới.
Sau khi ngồi xuống anh tiếp tục đút cho nàng ăn, Thẩm Dao ăn một nắm nhỏ xong khẽ đẩy anh nói:
“Anh cũng ăn một ít đi, tôi nhớ anh cũng thích ăn cái này mà.”
Mặc Lâm mỉm cười bốc vài quả từ trong ống tre bỏ vào miệng.
Thẩm Dao đổi tư thế tựa vào người anh, hai chân từ từ duỗi về phía trước tạo tư thế thư giãn.
