Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 270

Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:09

【 Tống Dụ:

Người anh em, cậu gửi cái ảnh vỏ túi đồ ăn thừa làm gì thế? 】

【 Diệp Húc:

Đây là trào lưu mới gì mà tôi không biết à? 】

【 Cố Từ:

Đây là bữa trưa tình yêu bạn gái tôi đặc biệt đặt cho tôi đấy. 】

【 Giang Thạc:

… 】

【 Diệp Húc:

… 】

【 Tống Dụ:

Đại ca à, giờ đã hơn bốn giờ chiều rồi, bữa trưa?

Cậu nói bữa tối còn nghe được. 】

【 Cố Từ:

Các cậu không hiểu đâu, đây là vì tôi chưa ăn trưa nên người ta quan tâm tôi, thương tôi nên mới đặc biệt đặt cho tôi đấy. 】

【 Diệp Húc:

Tôi phát hiện cậu từ hồi yêu đương vào là dở người hơn bất cứ ai, giờ tôi chỉ muốn biết bạn gái cậu là thần thánh phương nào thôi. 】

【 Giang Thạc:

Đúng đấy, bao giờ cậu mới đưa bạn gái ra mắt tụ tập với bọn này một bữa? 】

【 Cố Từ:

Cô ấy bận lắm, không nhàn rỗi như các cậu đâu, vả lại bình thường công việc của cô ấy mệt lắm, tôi không nỡ chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi của cô ấy. 】

【 Giang Thạc:

??? 】

【 Diệp Húc:

… 】

【 Tống Dụ:

? 】

【 Cố Từ:

Thôi không nói với các cậu nữa, tôi phải bận làm việc đây. 】

【 Tống Dụ:

Ơ kìa đừng có rút lui sớm thế chứ, tôi còn đang định hỏi năm nay sinh nhật cậu tổ chức ở đâu đây. 】

Cố Từ ngẩn ra, sinh nhật?

Đúng rồi, sinh nhật cậu sắp đến rồi, chính cậu cũng suýt chút nữa thì quên mất vụ này.

【 Cố Từ:

Để sau tôi nghĩ xem tổ chức thế nào đã. 】

【 Tống Dụ:

Đến lúc đó cậu sẽ đưa bạn gái đi cùng chứ? 】

【 Cố Từ:

Cậu nói thế làm tôi tự nhiên năm nay chỉ muốn đón sinh nhật riêng với cô ấy thôi. 】

【 Tống Dụ:

? 】

【 Tống Dụ:

Mọi năm chẳng phải đều là bọn này đón sinh nhật cho cậu sao? 】

【 Giang Thạc:

Cậu thay đổi rồi. 】

【 Diệp Húc:

Sức ảnh hưởng của tình yêu lớn thế sao?

A Từ, cậu không còn là cậu của ngày xưa nữa rồi. 】

【 Cố Từ:

Chuyện đón sinh nhật để sau hẵng nói, hôm nay tôi thực sự có việc, khá bận. 】

Gửi xong tin nhắn cậu liền tắt điện thoại tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Đến chín giờ tối Cố Từ mới cuối cùng hoàn thành xong nhiệm vụ anh trai giao phó, tâm trạng vui vẻ nén tệp tài liệu lại gửi vào hòm thư của anh trai, sau đó liền mỹ mãn nằm xuống nghỉ ngơi.

Vừa mở điện thoại cậu liền gọi video cho Thẩm Dao.

Thẩm Dao bấy giờ vừa tắm xong sấy khô tóc từ trong phòng tắm đi ra, một lát sau mới bắt máy cuộc gọi video của cậu.

Cố Từ khi nhìn thấy một Thẩm Dao trên người còn vương chút hơi ẩm, làn da ửng hồng nhàn nhạt, ánh mắt trực tiếp nhìn đến đờ đẫn.

“Cô… sắp ngủ chưa?”

Giọng điệu Cố Từ mang theo một chút dè dặt và căng thẳng.

Thẩm Dao cầm điện thoại đi tới bên giường nói:

“Sắp rồi, nói chuyện với cậu một lát rồi ngủ.”

Cố Từ:

“Vâng.”

Thẩm Dao tựa vào giường hỏi cậu:

“Cậu bận xong rồi?”

Cố Từ gật đầu nói:

“Vâng, bận xong rồi.”

Thẩm Dao đoán cậu vừa bận xong là gọi qua ngay liền thuận miệng hỏi:

“Ăn tối chưa?”

Cố Từ:

“Chưa ăn, em không đói, lúc trước em ăn nhiều rồi nên buổi tối có thể không ăn.”

Cậu ám chỉ bữa đồ ăn Thẩm Dao đặt cho lúc trước.

Bởi vì biết Thẩm Dao không thích lãng phí nên cậu cơ bản đã ăn sạch chỗ đồ ăn đó, ăn hơi no nên buổi tối không đói.

Thẩm Dao:

“Được rồi, không đói là tốt.”

Vừa nói cô vừa nghiêng người bật đèn đầu giường lên.

Trong lúc cử động góc nhìn của điện thoại cũng thay đổi theo, ngay sau đó Cố Từ liền nhìn thấy hình ảnh rõ nét và chấn động hơn.

Nhưng rất nhanh hình ảnh Thẩm Dao liền nằm vào trong chăn, khẽ kéo chăn bông lên chỉ để lộ khuôn mặt nói chuyện với cậu.

“Đúng rồi Dao Dao.”

Cậu nghĩ đến chuyện sinh nhật sắp đến liền đề cập tới:

“Sinh nhật em sắp đến rồi.”

Thẩm Dao ngẩn ra:

“Sinh nhật cậu?

Là trong tháng này sao?

Ngày nào thế?”

Cố Từ trả lời:

“Không phải trong tháng này, là tháng sau, ngày mồng 5.”

Thẩm Dao mỉm cười nói:

“Tốt quá, tháng này không còn mấy ngày nữa, tôi sẽ thấy thời gian chọn quà hơi gấp, là tháng sau thì sẽ tốt hơn nhiều.”

Cố Từ:

“Còn một chuyện nữa muốn nói với cô là đại khái cuối tháng này em sẽ xuất viện.”

Thẩm Dao nhướng mày nói:

“Vậy thì vừa hay, cậu tháo thạch cao xong là có thể làm thủ tục xuất viện rồi, tốt lắm.”

Cố Từ mím môi nói:

“Thấy cô có vẻ khá vui mừng nhỉ, cô mong em xuất viện thế sao?”

Thẩm Dao cụp mi mắt nói:

“Cậu ở lại thêm nữa cũng sẽ thấy chán thôi, vả lại không khí trong bệnh viện không tốt, ở lâu chẳng có gì hay ho cả.”

Cố Từ:

“Có cô ở đây thì không khí sẽ tốt thôi.”

Thẩm Dao:

“Cái miệng ngọt xớt.”

Cố Từ:

“Vâng, ngày mai cũng ngọt thế này đấy, lúc đó cô có thể nếm thử.”

Thẩm Dao:

6.

Tuy nhiên cô vẫn tập trung vào việc trò chuyện với cậu về chủ đề sinh nhật.

“Năm nay là sinh nhật tròn 22 tuổi của cậu sao?”

Cố Từ gật đầu:

“Phải.”

Sau đó cậu không biết nghĩ đến điều gì mặt bỗng đỏ lên, nhỏ giọng nói:

“Nam giới tròn hai mươi hai tuổi là có thể kết hôn rồi.”

Thẩm Dao bấm ngón tay tính toán thời gian họ yêu nhau nói:

“Thực ra chúng ta mới yêu nhau chưa đầy một tháng.”

Cố Từ:

“Ừm, kết hôn thì tính là kết hôn chớp nhoáng.”

Thẩm Dao:

Họ hình như không cùng một kênh thì phải?

Trong đầu Cố Từ bắt đầu hiện lên những khung cảnh liên quan đến cầu hôn từng thấy qua, sau đó lại nghĩ đến viên kim cương lớn từng thấy ở buổi đấu giá trước kia.

Nhiều chuyện nên bắt đầu chuẩn bị trước là vừa rồi.

Chỉ là cậu bỗng nghĩ đến lời bà nội và mẹ nói lúc trước, rằng người ta con gái chưa chắc đã muốn gả cho cậu, lòng thầm trĩu nặng.

Người yêu sự nghiệp như Thẩm Dao chắc sẽ thiên về việc chọn một người bạn đời cũng yêu sự nghiệp chứ nhỉ?

Cố Từ mím môi cảm thấy mình nhất định phải nỗ lực thêm chút nữa mới được, nếu không Dao Dao có lẽ sẽ không muốn gả cho cậu đâu.

Chương 427 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Chàng trai trẻ cố chấp 33

Mười giờ tối, tập đoàn Cố thị.

Cố Cảnh sau một ngày bận rộn đang chuẩn bị rời văn phòng về nhà thì đột nhiên nhận được tin nhắn WeChat của Cố Từ.

【 Cố Từ:

Anh, em muốn học cách làm thêm nhiều việc nữa, sau này anh hãy sắp xếp thêm nhiều công việc cho em nhé. 】

Thấy vậy bước chân Cố Cảnh khựng lại, có chút ngạc nhiên nhướng mày, kinh ngạc trước sự thay đổi thái độ thường xuyên của cậu gần đây.

Lần này cậu có vẻ còn nghiêm túc hơn cả những lần trước nữa.

Cố Cảnh mím môi nghĩ ngợi một lát rồi vẫn gọi điện thoại cho cậu.

Bên kia nhanh ch.óng bắt máy:

“Anh, có chuyện gì vậy?”

Giọng điệu cậu nói chuyện có một chút cảm giác vui sướng và mong đợi vào tương lai rất khác với mọi khi khiến Cố Cảnh ngẩn ra.

“Tiểu Từ, dạo này em có vẻ rất khác với bình thường.”

Cố Từ ở đầu dây bên kia nhếch môi nói:

“Có sao ạ?”

Cố Cảnh:

“Ừm.”

Sau đó anh bỗng nghĩ đến chuyện lúc trước bà nội kéo anh lại nói cái gì mà “Tiểu Từ đã tìm được vợ rồi, cái người làm anh như con còn định trì hoãn đến bao giờ nữa”...

Cho nên cậu đột nhiên thay đổi là vì đang yêu sao?

Cố Cảnh mỉm cười, trong lòng bỗng có một sự tò mò vô cớ liền chủ động hỏi:

“Tiểu Từ, bây giờ em đang yêu đương với bác sĩ Thẩm sao?”

Cố Từ ở đầu dây bên kia:

!!!

Dọa cậu suýt chút nữa thì không cầm chắc điện thoại!

Anh trai cậu sao lại đoán ra được thế?

Bởi vì trước kia Thẩm Dao đã nói không muốn để người khác biết chuyện họ đang yêu nhau sớm như vậy, muốn đợi đến sau khi cậu xuất viện hãy nói, cho nên cậu vẫn luôn bịt c.h.ặ.t miệng mình, chưa từng kể với bất cứ ai chuyện người cậu đang yêu là Thẩm Dao.

Bấy giờ anh trai cậu bỗng nhiên nói toạc ra như vậy, cậu vô thức liền trở nên căng thẳng.

“Anh… anh… sao anh lại nói thế?”

Cố Từ căng thẳng hỏi.

Cố Cảnh ngẩn ra:

“Chẳng lẽ… không phải bác sĩ Thẩm sao?”

Thế thì còn có thể là ai được nữa?

Cứ nhìn cái điệu bộ Cố Từ dán c.h.ặ.t lấy Thẩm Dao kia thì… không thể là người khác được rồi nhỉ?

Cố Cảnh quá hiểu cậu rồi.

Quả nhiên Cố Từ vẫn thừa nhận nói:

“Đúng là bác sĩ Thẩm rồi…

Tuy nhiên bọn em định lát nữa mới công khai, cho nên anh cũng phải giúp giữ bí mật đấy.”

Cố Cảnh mỉm cười nói:

“Được thôi.”

Cố Từ bấy giờ mới yên tâm, dù sao có anh trai cậu đảm bảo thì tuyệt đối chắc chắn.

“Đúng rồi.”

Cố Cảnh bỗng nghĩ tới:

“Sắp đến sinh nhật em rồi, có món đồ gì muốn không?

Nói với anh để anh chuẩn bị trước.”

Cố Từ nghĩ ngợi, anh trai cậu thời gian trước hình như bảo trợ lý Chu đấu giá được không ít trang sức hiếm lạ quý giá từ một buổi đấu giá trang sức, chẳng biết là định dùng làm gì.

Tuy nhiên để cậu chọn lấy một hai món mang đi tặng người chắc là không vấn đề gì chứ nhỉ?

Thế là cậu trực tiếp mở lời:

“Em muốn xem đống trang sức anh đấu giá được ở buổi đấu giá trước kia.”

Cố Cảnh:

“Được, lát nữa anh sắp xếp trợ lý Chu đưa em đi chọn.”

Cố Từ vui mừng nói:

“Cảm ơn anh.”

Cố Cảnh:

“Có một viên kim cương hồng hai mươi carat khá hợp để mang đi tặng người đấy, lát nữa em xem có thích không.”

Cố Từ hơi trợn tròn mắt:

“Kim cương sao… vậy thì vừa hay có thể dùng để cầu hôn rồi.”

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Một thời gian sau đã đến ngày Cố Từ phải xuất viện.

Sau khoảng thời gian chung sống ngọt ngào với Thẩm Dao, Cố Từ sống ngày một nhuận sắc hơn, vẻ hớn hở và ý khí phong phát trên mặt là hoàn toàn không che giấu nổi.

Một loạt thay đổi của cậu trong mắt đám bạn thân chính là biểu hiện rõ mồn một của một kẻ lụy tình.

Nhưng chính cậu thì không thừa nhận, chỉ thấy họ đều không hiểu mình.

Sau khi Cố Cảnh xuất viện, phía Thẩm Dao cũng bắt đầu trở nên bận rộn hơn.

Chỉ là thỉnh thoảng cô cũng sẽ nhớ lại khoảng thời gian cậu còn nằm viện, hai người tranh từng giây từng phút ngọt ngào bên nhau.

Ngày hôm đó sau khi Thẩm Dao tan làm, vừa bước ra khỏi bệnh viện liền có một chiếc xe sang bám theo cô lái tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.