Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 271
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:10
“Cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt trẻ trung và tuấn tú của Cố Từ hiện ra trước mắt cô.”
“Dao Dao, em đến đón cô tan làm đây.”
Cố Từ nói xong liền bảo vệ sĩ xuống xe mở cửa cho Thẩm Dao.
Thẩm Dao ngẩn ra nhưng không nói gì, trực tiếp lên xe.
Xe từ từ khởi động, Thẩm Dao nhìn hướng xe chạy hỏi Cố Từ:
“Chúng ta định đi đâu thế?”
Cố Từ nói:
“Về nhà.”
Sau đó Thẩm Dao mới biết Cố Từ vậy mà trực tiếp mua lại căn hộ ngay sát vách căn hộ của cô, cứ thế trở thành hàng xóm của cô.
Chỉ là cái anh “hàng xóm” mới này của cô vừa về tới nơi đã đi theo cô vào trong nhà cô luôn.
…
Hồi lâu sau.
Trên sofa, hai người tựa vào nhau lười biếng chọn món ăn tối trên điện thoại.
Cố Từ nhìn hết quán đồ ăn nhanh nhiều dầu mỡ này đến quán khác liền đề nghị:
“Ngày mai em sắp xếp một người giúp việc nấu cơm, để cô ấy ngày nào cũng nấu cơm ở bên kia, đợi cô tan làm về là chúng ta cùng ăn.”
Thẩm Dao không từ chối nói:
“Được thôi.”
Sau đó cô liếc nhìn thời gian đã hơn tám giờ tối liền hỏi Cố Từ:
“Lát nữa mấy giờ cậu quay về bên kia, ăn cơm xong à?”
Cố Từ ánh mắt u uất nhìn cô một cái nói:
“Dao Dao, buổi tối em không về bên kia ngủ đâu.”
Thẩm Dao:
???
Không về bên kia ngủ thế cậu mua căn hộ đó làm gì?
“Vậy cậu… về nhà?”
Cô hỏi.
Cố Từ lắc đầu nói:
“Cũng không về.”
Thẩm Dao thắc mắc:
“Vậy cậu… ngủ ở đâu?”
Cố Từ chỉ chỉ vào phòng ngủ chính của Thẩm Dao nói:
“Ở đó.”
Thẩm Dao:
…
Chương 428 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Chàng trai trẻ cố chấp 34
Sau khi ăn tối xong Thẩm Dao vẫn đuổi cậu về bên căn hộ của cậu ngủ.
Nếu thực sự để cậu ngủ lại bên này tối nay thì sau này đêm nào cậu cũng sẽ không chịu đi nữa.
Nghĩ đến chuyện tuổi này của cậu sức lực dồi dào vô cùng, Thẩm Dao vì để có thể ngủ ngon dưỡng sức nên vẫn quyết định chưa cùng cậu chung chăn chung gối vội.
Tuy nhiên Cố Từ cũng chẳng dễ đối phó chút nào.
Tóm lại là…
Sau khi Cố Từ về nhà đầu tiên liền đi tắm nước lạnh, sau đó quấn khăn tắm để trần nửa thân trên ngắm nghía căn hộ nhỏ hơn một trăm mét vuông vừa mới sửa sang lại này.
Nói thật là cậu ở không quen.
Nhưng cậu chính là muốn ở gần Thẩm Dao một chút, muốn ngày nào cũng được ở bên cô.
Không chỉ có vậy cậu còn muốn… buổi tối ôm cô cùng ngủ, chỉ là bây giờ cô vẫn chưa cho phép.
Cố Từ mím môi thần sắc tự nhiên rót cho mình một ly nước lạnh.
Không sao cả, chỉ cần họ có thể ngày nào cũng như hiện giờ là cậu cũng mãn nguyện rồi.
…
Ngày hôm sau lúc Thẩm Dao ra ngoài đi làm Cố Từ cũng đi theo cô, không những đưa cô tới bệnh viện mà còn chu đáo chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô.
Thẩm Dao nghĩ đến mẩu bánh mì hương vị đơn điệu để trong túi mình cuối cùng vẫn nhận lấy bữa sáng của cậu.
“Cố Từ, vậy tôi đi trước đây, cảm ơn cậu đã đưa tôi tới.”
Thẩm Dao trước khi xuống xe mỉm cười nói với Cố Từ.
Cố Từ mỉm cười nói:
“Buổi tối gặp nhé, lúc nào sắp tan làm nhớ gửi WeChat cho em.”
Thẩm Dao xuống xe nói:
“Được.”
Cố Từ dõi theo cô đi vào sảnh bệnh viện rồi mới dặn tài xế:
“Đến công ty.”
…
Mấy ngày tiếp theo họ ngày nào cũng duy trì nhịp độ chung sống như vậy.
Chỉ là thời gian Cố Từ quay về bên sát vách mỗi tối ngày một muộn hơn, hận không thể cứ thế dính c.h.ặ.t bên chỗ Thẩm Dao không thèm về nữa.
Thẩm Dao thỉnh thoảng không nhịn được trêu chọc:
“Cố Từ, đúng là không nhìn ra đấy, cậu dính người thật.”
Cố Từ dán lấy cô dịu dàng nói:
“Em chỉ dính mình cô thôi.”
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Vậy nếu tôi đi công tác thì cậu tính sao?”
Cố Từ không chút do dự nói:
“Đi theo cô luôn.”
Thẩm Dao im lặng, cô hình như bỗng nhận ra Cố Từ có chút dính người khác hẳn bình thường.
Thế thì sau này cô đi chi viện khu X, hai người phải đối mặt với cảnh yêu xa thì cậu sẽ làm gì?
Chẳng lẽ định đi khu X cùng cô sao?
Thế thì đúng là quá mức hoang đường rồi.
Cố Từ thấy Thẩm Dao im lặng tưởng cô chê mình quá dính người liền bĩu môi nói:
“Dao Dao, cô không thích em như thế này sao?”
Thẩm Dao ngẩn ra vô thức đáp:
“Không có.”
Cố Từ hài lòng ôm c.h.ặ.t lấy cô nói:
“Vậy thì tốt, em chỉ thích ngày nào cũng được ở bên cô thôi.”
Thẩm Dao mím môi bỗng nhiên không biết phải nói với cậu thế nào chuyện sau này cô sẽ đi chi viện khu X.
Cô nghĩ ngợi, chẳng mấy ngày nữa là đến sinh nhật cậu rồi, hay là cứ đón sinh nhật với cậu xong rồi hẵng nói vậy.
Hơn nữa kết quả审核 (xem xét/duyệt) đơn đăng ký cũng chưa có, bây giờ chưa cần thiết phải nói.
Thế là cô tạm thời quẳng chuyện này ra sau đầu.
…
Lúc này lại đến lúc Cố Từ không muốn rời đi, chỉ nghe cậu khàn giọng nói:
“Một ngày không gặp cô rồi, em nhớ cô lắm.”
Thẩm Dao nhắc nhở cậu:
“Thời gian không còn sớm nữa, cậu nên về rồi.”
Cố Từ ôm lấy cô lẩm bẩm:
“Em không muốn về, bên kia chỉ có mình em ở thôi, Dao Dao, tối nay em muốn ở lại bên này ngủ cùng cô.”
Thẩm Dao:
…
Tối nay cậu so với những tối trước đó còn dính người hơn.
Thẩm Dao nghĩ đến việc ngày mai mình còn một ca phẫu thuật phải làm liền kiên trì nói:
“Cố Từ, tôi phải đi ngủ rồi, cậu về đi.”
Cố Từ vừa nghe thấy giọng điệu thay đổi rõ rệt của cô liền không dám nữa, lẳng lặng ngẩng đầu lên khỏi lòng cô thỏa hiệp nói:
“Được rồi, vậy em về đây.”
Thẩm Dao:
“Ừm, về đi, tôi tiễn cậu ra cửa.”
Cố Từ ngoan ngoãn gật đầu.
Chương 429 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Chàng trai trẻ cố chấp 35
Rất nhanh đã đến ngày sinh nhật Cố Từ.
Thẩm Dao đã xin nghỉ phép trước để định dành trọn một ngày ở bên cậu, nhưng đến gần trưa cô mới ngủ dậy, sau khi lấy chiếc bánh kem sinh nhật đã đặt trước liền sang sát vách gọi Cố Từ.
Cố Từ đã chờ cô từ sớm rồi, cậu đặc biệt từ chối ý định chúc mừng của gia đình và bạn bè, hôm nay chỉ đón sinh nhật cùng cô, đón tại nhà cô, cho nên bấy giờ cô vừa qua gõ cửa là Cố Từ đã không thể chờ đợi được mà ra mở cửa ngay.
Chẳng bao lâu sau họ đã cùng nhau xuất hiện trong nhà Thẩm Dao.
Khi Thẩm Dao đang tháo vỏ hộp bánh kem ở phòng khách thì Cố Từ liền dính người vô cùng từ phía sau ôm lấy cô, khuôn mặt tràn đầy ngọt ngào hạnh phúc nhìn cô làm tất cả mọi việc cho mình.
“Dao Dao, em thích cô lắm, hơn nữa em rất vui vì hôm nay cô có thể đón sinh nhật cùng em.”
Cố Từ ghé sát bên tai cô khẽ nói.
Thẩm Dao bị cậu cọ đến mức mặt ngứa ngáy liền né tránh bảo cậu đừng dán sát thế.
Nhưng Cố Từ đâu có nghe theo, đôi tay ôm lấy eo thon của cô siết c.h.ặ.t lại, mơn trớn dán sát hơn một chút, cánh mũi khẽ ngửi mùi hương thanh khiết nhàn nhạt trên người cô, chỉ cảm thấy một khắc cũng không muốn buông tay.
Thẩm Dao tháo vỏ bao nến, từ bên trong lấy ra hai cây nến hình chữ số “2”, vừa cắm lên bánh kem vừa hỏi Cố Từ:
“Cậu có muốn ước không?”
Cố Từ gật đầu:
“Có chứ.”
Trước kia cậu chẳng thèm làm mấy cái hình thức này, nhưng bây giờ ở bên Thẩm Dao ý nghĩ của cậu lại khác rồi.
Thẩm Dao mỉm cười thắp nến cho cậu nói:
“Được rồi, giờ cậu ước đi.”
Cố Từ gục đầu lên vai Thẩm Dao nhắm mắt lại khẽ nói:
“Em ước mãi mãi có thể ở bên Thẩm Dao.”
Thẩm Dao nghiêng đầu nhìn cậu nói:
“Điều ước nói ra là không linh nghiệm đâu đấy, cái vừa rồi không tính, cậu ước lại cái khác đi.”
Cố Từ mở mắt ra có một chút ngẩn ngơ.
Cậu ngẩn người một lát rồi nói:
“Được, vậy em ước lại cái khác.”
Sau đó thầm nhủ trong lòng:
“Con ước Thẩm Dao mãi mãi sẽ không rời bỏ con, cũng ước chúng con có thể mãi mãi hạnh phúc bên nhau.”
…
Buổi chiều tà lúc mặt trời lặn, ánh rực rỡ của hoàng hôn trải dài trên ban công, xuyên qua lớp rèm cửa dày dặn để lại từng vệt sáng vàng óng.
…
Ngày hôm sau…
Lúc Thẩm Dao thức dậy chuẩn bị đi làm Cố Từ từ phía sau ôm lấy eo cô luyến tiếc không rời nói:
“Dao Dao, hôm nay thực sự phải đi làm sao?
Em muốn cô ở nhà với em.”
Thẩm Dao nói thật:
“Phải đi mà, nhìn bảng phân công hôm nay vẫn khá bận đấy, hôm qua vất vả lắm mới xin nghỉ được một ngày, hôm nay không thể không đi.”
Làm nghề này của họ bận rộn đã là trạng thái bình thường rồi, cô cũng đã quen rồi.
Nhưng Cố Từ thì không được bình thản như cô, chỉ một mực muốn cô xin nghỉ thêm một ngày nữa ở nhà với cậu.
Thẩm Dao nắn nắn bàn tay cậu đang đặt trên eo mình nói:
“Ngoan chút đi, buổi tối tôi sẽ tranh thủ tan làm sớm.”
Cố Từ do dự một lát rồi mới đáng thương gật đầu:
“Được rồi, vậy em đi cùng cô, em đưa cô tới đó.”
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Được thôi.”
…
Buổi chiều tà Thẩm Dao đúng như dự tính tan làm sớm.
Chỉ là lúc cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời văn phòng thì Lê Ngạn bỗng gọi cô lại.
“Sư muội, kết quả đăng ký chi viện khu X đã có rồi đấy, em chắc là được thông qua rồi nhỉ?
Sau này đại khái bao giờ thì xuất phát thế?
Đến lúc đó để anh tiễn em.”
Thẩm Dao ngẩn ra, kết quả đăng ký đã có rồi sao?
Thế sao phía cô chẳng nhận được thông báo gì cả?
Theo lý mà nói ít nhất cô cũng phải nhận được một tin nhắn thông báo chính thức chứ?
Hoặc là hòm thư điện t.ử, kiểu gì cũng không đến mức như hiện giờ là chẳng nhận được thông báo nào cả?
“Đàn anh, anh lấy tin tức này từ đâu thế ạ?”
Thẩm Dao thắc mắc.
Lê Ngạn ngạc nhiên:
“Anh nghe từ mấy đồng nghiệp khác nói đấy, sao thế?
Chẳng lẽ sư muội em vẫn chưa nhận được thông báo nào sao?”
Thần sắc Thẩm Dao khựng lại lập tức đặt túi xách xuống mở điện thoại kiểm tra tin nhắn và tình trạng hòm thư công việc, phát hiện không hề có thông tin mới nào được gửi tới.
Lạ thật, chẳng lẽ là tin nhắn bị trễ sao?
Sau đó cô lại mở máy tính lên đăng nhập vào trang web lúc đăng ký, trực tiếp xem tiến độ duyệt.
